Trích dẫn Nguyên văn bởi minh đài Xem Bài Gởi
Cách của đệ đúng ra ,bắt đầu là chữ không ,tức là không có sắc ,sau kế là có sắc tức là có có ,từ cái có trở về cái không .
Đây gọi là duyên sanh ,một khi sanh khởi cái này hiện sẽ sanh cái kia ,một khi diệt cái này thì cái kia đồng diệt .
Sanh diệt bắt nguồn từ cái không nhưng đã có danh sắc ắc phải có sanh ,nhưng sanh trong chánh niệm ,sanh có trí tuệ trong chân chánh ,và diệt cũng trong trí tuệ không còn vọng niệm .
Người tu biết vận dụng cái nào sanh cái nào diệt bắt đầu từ không sanh khởi mà thôi.đúng vậy không?đệ
Sư Tỷ, thật là Hoan Hỉ rồi! Nhưng điều Sư Tỷ diễn giải là quá xa so với các Thiện Hữu khác có thể nghĩ, cho nên đệ mới nói, nếu đệ không "từ từ" mà quán triệt hết một lần như vậy thì chắc chỉ có Tỷ và một số Thiện Hữu hiểu thôi! Nhất là nơi đây còn rất nhiều Tiểu Thiện Hữu, nếu không cẩn trọng mà cứ nhất thiết thành tựu sẽ rất khó cho mọi người sau này! Tỷ hiểu đệ và không chê cười là đệ vui rồi ạ ^^

Để đệ mạn phép diễn lại một cách giản dị hơn!

Sắc Bất Dị Không, Không Bất Dị Sắc!
Sắc Tức Thị Không, Không Tức Thị Sắc!


Cái ta (nhìn, nghe, ngửi, nếm, chạm) thấy cũng không khác cái ta không thấy, cái ta không thấy cũng không khác cái ta thấy!
(Vì)
Thấy cái có thể thấy tức là đang không thấy cái không thể thấy, không thấy cái có thể thấy tức là đang thấy cái không thể thấy!

Tức là khi ta nhìn thấy màu sắc là ta không nhìn thấy cái Không Màu, còn khi nhìn thấy cái Không Màu thì có màu nào để nhìn thấy.

Tức là khi ta ngửi thấy mùi vị là ta không ngửi thấy cái Không Mùi, còn khi ngửi thấy cái Không Mùi thì có mùi nào để ngửi thấy.

Tức là khi ta nếm thấy hương vị là ta không nếm thấy cái Không Vị, còn khi nếm thấy cái Không Vị thì có Vị nào để nếm thấy.

Tức là khi ta chạm thấy sự vật là ta không chạm thấy cái Không Vật, còn khi chạm thấy cái Không Vật thì có vật nào để chạm thấy.

Cho nên Không Có đó chính là Có Cái Có, Có đó là Không Có Cái Không Có, cho nên tất cả đều là Có, nhưng càng rõ là do Chấp mà Có, do Tưởng mà Có, cho nên tất cả đều là Không Có, nhưng càng rõ là do Chấp mà Không Có, do Tưởng mà Không Có.

Khi thấy rằng cả Có và Không Có đều Không Thực Tại Hiện Hữu và thoát khỏi Chấp Tướng thì chính là Không vậy!

Cho nên câu sau...

Thọ, Tưởng, Hành, Thức
Diệc Phục Như Thị!


Chính là nhắc nhở rằng Ngũ Uẩn vốn đều là Hư Không, Có và Không Có do Ngũ Uẩn sinh ra thực ra đều là Không-Vô Minh, phải cẩn thận không thì sẽ Chấp vào cái Tự Cho Là Không đó, khi đó dù Cho Là Không Có nhưng Thọ-Tưởng-Hành-Thức vẫn sinh! Chỉ cần không chấp Tướng (Sắc) thì tự khắc Thọ-Tưởng-Hành-Thức không sinh khởi, đó mới là Tánh Không thật sự ^^

Hix hix, nói xong đệ cũng thấy lùng bùng, nhưng so với cái hiểu do Giác Ngộ thì chỉ như bề nổi tảng băng mà thôi hihihi cho nên Phật nói Không Thế Nói! là vậy :whew: