Trích dẫn Nguyên văn bởi HoaThảoMộc;680316

Thật ra là vầy Sư Tỷ...

[B
Đuôi Voi cũng là Voi, Thân Voi cũng là Voi, nhưng Đuôi Voi không phải là Thân Voi.[/B]

Cho nên...

Không cũng là Không, Không cũng là Không, nhưng Không không phải là Không vậy!

Không đó chính là Không Có Sắc để Phân Biệt với Có Sắc, nhưng khi đã thấu huyền cơ trong đó thì Không mà bài kệ nhắc tới lại chính là Không. Tuy cùng là một nhưng lại không phải một, ví như ta nắm đuôi con voi tức là nói ta đang chạm vào con voi nhưng cũng có thể nói ta không phải đang chạm vào con voi, nhưng khi hiểu tận tường thì chính thị là ta đang chạm vào con voi vậy ^^

Nếu cái gì cũng nói cho tường tận, triệt để mà không xem xét Duyên có đủ Ứng không thì chính là Hại chẳng phải Lợi, người tiếp nhận chỉ Ngộ mà không Giác, có khi lại sinh Chấp, cho nên cách nói của đệ không phải nói 1 lần, mà là như rùa bò ấy, vô tình làm Tỷ thấy buồn cười rồi. Xin chớ cười đệ hihihi ^^

Chúc Sư Tỷ An Lạc!
Cách của đệ đúng ra ,bắt đầu là chữ không ,tức là không có sắc ,sau kế là có sắc tức là có có ,từ cái có trở về cái không .
Đây gọi là duyên sanh ,một khi sanh khởi cái này hiện sẽ sanh cái kia ,một khi diệt cái này thì cái kia đồng diệt .
Sanh diệt bắt nguồn từ cái không nhưng đã có danh sắc ắc phải có sanh ,nhưng sanh trong chánh niệm ,sanh có trí tuệ trong chân chánh ,và diệt cũng trong trí tuệ không còn vọng niệm .
Người tu biết vận dụng cái nào sanh cái nào diệt bắt đầu từ không sanh khởi mà thôi.đúng vậy không?đệ