Trích dẫn Nguyên văn bởi dieuphu Xem Bài Gởi
Thưa Bác,

Con thật ko dám làm phiền bác, vì bản thân con cũng chưa có cơ hội đọc hết bài viết của bác.

Nhưng tâm con giờ quá lo lắng mà không biết phải cầu cứu nơi nào. Sự việc là má của con là người có tín tâm rất cao và cực kì siêng năng tu tập tìm hiểu Phật pháp, nhưng do ko có người chỉ dẫn mà chỉ tự thân mày mò, nên tu lạc hướng mất rồi. Ngã mạn càng lúc càng cao, tính tình trở nên càng lúc càng khó chịu, trí nhớ thì ko còn được minh mẫn như những người thực tu thường có. Mọi người thân trong gia đình bây giờ đối với má con đều trở thành cái gai, má tự cô lập bản thân mình với mọi người, rồi trách móc hờn giận đủ thứ.

Con thật ko biết phải làm sao, lời con đối với má bây giờ rất chướng tai nên con ko dám nói gì với má hết. Bản thân con hằng ngày vẫn hành trì Đại Bi và Lăng Nghiêm, nhưng kiểu cà rởn cà rởn nên ko có lực gì hết, bài cầu nguyện cho gia đình an lành hằng ngày trước khi tụng chú, chưa có cái nào được chứng cho hix...

Con hiện lo lắng lắm, con sợ má đang bị lực vô hình nào đó chi phối. Con ko biết cầu cứu nơi nào và ra sao, đọc 1 số bài của bác thấy tâm đắc nên mạo muội xin bác cho con 1 lời khuyên con cần phải làm gì trong lúc này để má con tu đúng hướng.

Con chân thành cám ơn Bác NguyenSanh
ta chào và hoan ngênh con đả vào trang Đ.V.N của bác, ta đọc sơ ta thấy thế nầy,chúng ta sinh ra là để trả nhửng nghiệ̣p chướng do kiếp trước ta tạo ,nhưng chúng ta rất may mắn kiếp nầy ta gặ̣p được pháp phật và tu học,nhưng tu thế nào hiểu ra sao,là vấn đề,nghiệp chướng theo ta như bóng theo hình đạo phật là giác ngộ̣,và phải có trí tuệ chứ không phải nghe người ta nói tu là tu không hiểu tu là phải như thế nào,trường hợp của má con nghiệp chướng sâu dày ,lửa sân đốt cháy trí tuệ,sự cố chấp bảo thủ sân hận là do nghiệp cản trở,ta khuyên con tìm cách không cô lập bà,mà tìm cách cho bà đi chùa,thỉnh thoảng con chở bà đi chơi đi dạo ,cho bà giao du với nhiều người cùng tu,để bà xả bớt sự bảo thủ ,nếu cần thì lâu lâu con mời quí thầy về cầu an trong gia đình,không phải để an mà mượn phương tiện nhờ quí thầy chỉ chổ sai của bà lần lần bà sẻ hết căn bịnh tâm đó, và đây củng là cái chướng có liên quan tơi con đó,vì có vậ̣y thì mới biết sự chịu đựng của con tới đâu ,con có vượt qua nổi không chứ,nếu tu hành và trì chú mà mọi chuyện cứ êm ru thì chú pháp làm sao hiệu quả được,chúc con thành tựu nhé:peace_sign: