
Nguyên văn bởi
bachliencu
Bảo không nói lỗi người, chẳng bảo bạn đồng tình với người. Hai điều này là hoàn toàn khác nhau...
Cho ví dụ: bạn thấy người sát sanh, bán hàng thịt chăng? bạn biết đó là ác...Vậy sao không vận động đi bài trừ, hay đưa lên báo đài lên án thậm tệ,..giả như đánh bom liều chết can gián chẳng hạn..đây là hành động khuyên người của Phật tử chăng?...Cùng một lý ấy, người phạm giới thì bạn lên án người, nói gần nói xa...tự thân bạn tạo khẩu nghiệp thế thì tội này ai lãnh?
Người ta tạo nghiệp là vì vô minh, tự thân xã hội báo đài, thế đời đã lên án..chúng ta tu hành, là đệ tử Thế Tôn mà cũng hùa theo..vậy bạn với người chưa tu, không biết đạo có khác gì nhau?
Giống như những bà tám chuyện hằng ngày ngồi nói chuyện cũng nói về đúng sai của người, nhưng bạn cho đó là ngồi lê đôi mách! Thế thì người tu Phật, đi nói lỗi của thầy mình đúng sai..bạn xem có khác gì mấy người ở trên...Nếu thật ưa chuyện thị phi như thế, thì ta tu hành trải qua bao năm tháng học trong Phật pháp gần gũi Thế Tôn há có ích lợi gì?
Chỉ mới nói về bổn phận đệ tử chưa nói đến pháp tu hành mà đã thấy như vậy, huống chi là thực sự gia công dụng hạnh?
Phật nào mà dạy đệ tử nói lỗi người xuất gia? Phật nào lại bảo ông không cần định, chẳng cần ngừa tâm? chỉ cần ngồi lê đôi mách nói chuyện đúng sai của Thầy Tu?...
Phật dạy giới- định- huệ, người chẳng giữ giới bạn liền chê, thế nhưng tâm bạn chẳng định, chẳng ngừa quấy dứt ác..bản thân bạn so với người ta cũng một chín một mười..có hề sai khác chi đâu?
Nếu tự thân chẳng có định lực thì việc đúng sai của người ta bỏ vào trong tâm, từ đó sanh ra thất tình lục dục, yêu ghét, phải trái, hơn thua, tỵ nạnh? Cái nhân này mà chẳng trừ, một lỗi nhỏ không trừ dần sẽ thành tội to.
Tu thiền mà chẳng thể định tâm, còn nhìn thấy ưa ghét, lỗi của người ta phanh tìm như tìm trấu trong gạo, còn lỗi mình che đậy như kẻ gian giấu bài.
Chúng sanh tránh sao khỏi sai lầm...tự thân họ làm ác đã có búa rìu dư luận..Ta tuy chẳng xuất gia lìa nhà thế tục, nhưng trong tâm luôn muốn rời nhà lửa ba cõi..thế mà sự ác thế gian thì chẳng bỏ, thị phi thế gian thì cũng chẳng chừa...ấy chẳng phải là tự khinh dối mình hay sao?
Quý huynh đệ nên biết...đồng tu, học hữu chính là những người khuyến tấn nhau tu hành (chỉ là khuyến tấn) vì thế lời tuy nghe chói tai nhưng từng chữ từng chữ là vì lợi ích của quý huynh đệ mà nói...chứ chẳng vì muốn tỏ ra hơn người...xét xem một câu "gió chẳng động, phướn chẳng động, thế nhưng tâm ta đã động.."
Tâm một khi động thì bát phong, lục dục tự theo, định lực liền mất, công phu ngay đó tiêu tan". Trên đường tu đây chẳng phải là điều đáng kinh sợ sao? ...Lời cạn ý thô mong mọi người ngẫm kỹ..lời nói việc làm xem đó có thật làm ta tinh tấn trong đạo, hay nói ra..làm người thoái thất tâm đạo, khinh phụ Tam Bảo.."lời nói nên suy tường xét kỹ",..thật ích cho chúng sanh thì mới nói. Còn giả như chỉ là thị phi dù nó là đúng tuyệt cũng chẳng nên nói.
Bookmarks