Trích dẫn Nguyên văn bởi THICHTHIENTAM09 Xem Bài Gởi
:party:1

Chả trách gì mạt pháp là đúng ...bản thân đạo hữu tu hành còn chấp ngã vào sự phê bình, làm sao cho tín chúng hiểu rõ giáo lý phật nếu các sư thầy giáo hóa chúng sanh sai với kinh sách Phật để lại ....tôi không nói về đạo hay đời gì với đạo hữu vì tôi nghĩ mỗi người có 1 suy nghĩ, 1 định kiến riêng không bàn cãi gì cho mệt nhưng có lẽ điều này luôn luôn đúng: 01 bác sỹ học hành không đến nơi đến chốn sẽ làm chết nhiều người vì năng lực không có, 01 nhà giáo nếu mua bằng cấp mà dạy học cho người sẽ làm hư cả 01 nền giáo dục, cả 1 thế hệ ....thiết nghĩ nền phật học cũng vậy, nếu dạy không khéo chúng sanh hiểu nhầm sẽ gây nên đại loạn khó lòng giác ngộ....Tu hành mà chỉ châm bẩm bản thân, thấy người làm sai không chấn chỉnh chỉ là hàng tiểu thừa ....Nam mô A di đà Phật
Học hữu học chẳng tới...mà lại chuốc thêm si kiến thành ra sai lầm.
Thứ 1: Tự mình nhận mình như rứa còn đem vạ đổ cho người, thật nực cười cho 2 chữ VÔ MINH ...
Nói Vô minh ai mới hết vô minh..chỉ có Phật mới hết vô minh, ngoài ra Bồ Tát còn có những phần vô minh chưa đoạn chưa được toàn giác như Thế Tôn. Vì thế đừng nên cười cợt " Vô Minh" đây chẳng phải là cười luôn cả Bồ Tát hay sao?

Thứ 2: Nói như trên là bạn tự thân báng Phật, báng pháp chẳng phải là chê kẻ hèn đây đâu
Vì chính kim khẩu thuyết trong Kinh Thập Luân
“Nếu có tỳ kheo phá giới, nhơ bẩn như máu mủ tanh hôi; đối với thánh quả chứng đạo đều mất hết, bị các phiền não kiết sử nó phá hoại, nhưng vẫn có thể khai thị kho tàng trân bảo vô lượng công đức cho tất cả thiên, long, nhân, phi nhân... Vì thế đối với người xuất gia, bất luận trì giới hay phá giới, ta đều hoàn toàn không cho phép quốc vương, đại thần, tể tướng chỉ trích hay trị phạt, nhốt trói, đánh đập** v.v... cho đến giết hại thân mạng, huống chi đối với những người chỉ phạm những giới nhẹ và oai nghi nhỏ nhít.

Tỳ kheo phá giới dù là người chết rồi, nhưng còn có sức dư thừa của Giới. Giống như vị Ngưu Hoàng của con bò (một chất vàng trong thân con bò, lấy thứ ấy chế thành thuốc Bắc rất quý). Con bò dù đã chết, nhưng chất Ngưu Hoàng của nó mọi người vẫn còn dùng được. Lại như con xạ hương, sau khi chết vẫn còn hữu dụng, vì có thể đem lại sự đại lợi cho tất cả chúng sanh (con xạ hương là một loài thú giống như con hươu, dưới cổ nó có cục hương rất thơm, trong vị thuốc Bắc, vị xạ hương này rất quý). Cũng thế, ác hạnh tỳ kheo dù phạm giới pháp nhưng do thế lực của giới, vẫn có thể đem lại sự đại lợi ích cho vô lượng nhân thiên.

Lại thí dụ như khi đốt hương, thân cây hương dù tiêu hoại, nhưng mùi hương của nó vẫn còn xông đến mọi người. Tỳ kheo phá giới cũng lại như vậy, tự mình đọa vào ác đạo, nhưng vẫn có thể làm cho chúng sanh tăng trưởng thiện căn. Do nhân duyên này, hàng bạch y không nên xâm tổn, hủy hoại, khinh miệt tỳ kheo phá giới, ngược lại, đều phải hết lòng tôn trọng


Nếu bạn tu thiền thì Tổ sư Thiền tông là Huệ Năng cũng dạy:

"Nếu là bậc chân tu chẳng thấy lỗi của người
Nếu thấy lỗi của người, mình chê là kém dở
Người quấy ta đừng quấy, ta chê tự có lỗi."

Thiết nghĩ là Phật tử, đệ tử Thế Tôn mà lời thầy chẳng nghe, trên thì chẳng y giáo phụng hành, dưới chẳng nghe lời tổ,...Lời mình nói thì chẳng có y cứ chỉ là theo thiên kiến cá nhân, chẳng theo thầy tổ, không theo giới pháp, nội cả giới lục hòa, và giới chẳng chỉ trích lỗi chư tăng mà còn chẳng giữ...lại không biết hổ thẹn sám hối, mà còn ngạo ngễ hay sao? Đây là phép tắc gì lề lối gì?...
Chỉ ra để đồng học sám hối, còn không thì thôi,...sự đại sanh tử chỉ có bản thân mình mới có thể vượt thoát, nên cẩn thận tội nhỏ cũng chớ phạm.