
Nguyên văn bởi
HoaThảoMộc
Sắc là Sắc Thức trong Ngũ Uẩn, nhưng trong câu Sắc Tức Thị Không, Không Tức Thị Sắc thì Sắc chính là ám chỉ Ngũ Uẩn vì Sắc là Thức đầu tiên liên kết với các Thức còn lại ^^
Không là Không Có Sắc, chữ Không này hoàn toàn không phải nhắc đến Tánh Không mà chỉ đơn giản là Không Có Sắc mà thôi ^^
Thiện Hữu, người muốn Ấn Chứng ta hay thật sự không hiểu chỗ nào, xin nói rõ để ta có thể trả lời cho tròn vẹn!
- Chào T.hữu, hảy xem đây là 1 cuộc trao đổi-Học hỏi. Chớ ngại Ấn với Chứng. Không ảnh hưởng gì tới sự Chứng Ngộ chi đâu! Xin chớ lo. Chúng Ta TT nha...
“Thời Chiếu Kiến Ngũ Uẩn Giai Không,..". 5 Uẩn = Sắc-Thọ-Tưởng-Hành-Thức.
* Vậy Sắc đây nói về Thân...là “Hình hài” của Ta.
-Trong câu : “Sắc Tức Thị(Là) Không, Không Tức Thị(Là) Sắc”. Đây là lời khẳng đinh của Ngài "Quán Tự Tại Bồ Tát “. Do vây, T.Hữu nói :”Không là Không Có Sắc, ... đơn giản là Không Có Sắc”. T.Hữu nên xem lại lời này. 1 khi đã sai trật trong cơ bản. Thì sao có thể “Hiểu rốt ráo” được câu trên. ( Tôi sẽ nói rỏ sau về câu trên. Nếu như T.Hữu vẫn chưa rỏ)
Để tiện cho sự tìm hiểu. Nay Tôi xin trích lại :
* "Xá Lợi Tử, sắc bất dị không, không bất dị sắc, sắc tức thị không, không tức thị sắc, thọ tưởng hành thức, diệc phục như thị". = "Này, Xá Lợi Tử, sắc chẳng khác gì không, không chẳng khác gì sắc, sắc tức là không, không tức là sắc, thọ tưởng hành thức, cũng đều như vậy".
* Trở lại vấn đề của T.Hữu , khi lấy 2 câu trên làm trả lời cho T.Hữu tukt73_37. Có lẽ kog hợp lại sai trật , khi T.Hữu hiểu rằng : Không là Không Có Sắc,
-Trích lại nguyên văn đối đáp cùa 2 Bạn...Mà Tự hiểu vậy ! : ( Không có ăn nhập gì với nhau cả ! 1 đằng “Quán về Thân-Tâm, 1 đằng nói về Vũ Trụ...)
Nguyên văn bởi HoaThảoMộc
Thiên Ngoại Hữu Thiên, Nhân Ngoại Hữu Nhân. Cho nên nói ngoài Vũ Trụ tức là Vũ Trụ ^^
không hiểu, ngoài nó tức không phải nó sao lại là nó được ?
Nguyên văn bởi tukt73_37
không hiểu, ngoài nó tức không phải nó sao lại là nó được ?
Sắc Bất Dị Không, Không Bất Dị Sắc!
Sắc Tức Thị Không, Không Tức Thị Sắc!
Giác Tánh là Tánh Giác Ngộ, ví như năm đó cậu bé Tất Đạt Đa ngồi nhìn người ta cuốc đất, thấy những con giun quằn quại dằn xéo mà khởi Niệm đầu tiên về Trần và Khổ trong khi những cậu bé khác thì không. Lại ví như hoàng tử Tất Đạt Đa khi được trả lời về Bệnh, Sống và Chết, Khổ thì khởi Niệm đầu tiên về Thường và Vô Thường trong khi những hoàng tử khác thì không. Lại ví như tu sĩ Cồ Đàm khi đàm luận với các bậc Bà La Môn về Phi Tưởng và Phi Phi Tưởng thì khởi Niệm đầu tiên về Giải Thoát trong khi các tu sỉ khác thì không. Vậy nhìn ra Chân-Giả nằm ngoài Sắc, tuy chưa thấy Chân Lý nhưng nhận biết rõ có phải thật là Chân Lý hay không, chính là
Giác Tánh!
Phật Tánh là Tánh Không Bao Dung, là Tự Tánh An Tĩnh vốn sẵn có trong mỗi sự tồn tại hay không tồn tại dưới mọi dạng thức trong vũ trụ, nhận ra căn nguyên và chân thực vạn vật mà Không Khởi Niệm, là Biết mà Không Vấn, là Hiểu mà Không Cho Là, đó là Phật Tánh, nhưng cũng không phải Phật Tánh, là chỉ có thể hiểu, không thể nghĩ bàn, mọi sự nghĩ bàn chỉ là hình thức, chỉ là ngón tay chỉ trăng,
mặt trăng kia mới chính là Phật Tánh!
- Thiết nghĩ để rỏ 1 vấn đề. T.Hữu nên giải nghĩa 2 từ trên trước khi nói ra sự hiểu biết của mình :
-Nay xin T.Hữu giải nghĩa 2 từ :
* PHẬT = ?
* GIÁC = ?
-Xin T.Hữu Hoan hĩ-
Bookmarks