Người có Đạo lực ắt phải có con mắt của Trạch pháp, biết tự mình liễu đúng – sai, hà tất phải vặn vẹo đâu là gốc hay ngọn của Chánh pháp Như Lai. Người đã biết nói “vạn pháp duy Tâm tạo” vậy cái nhỡn tiền hữu thỉ của tự Tâm sở Người đã liễu chưa?! Cái sự thấy nghe đọc tụng hay nghe Kinh rõ nghĩa là tự Bổn Tâm có chỗ khế hợp, chẳng ai giống ai, vậy thì cái sự vặn vẹo nguồn cơn Gốc hay Ngọn có xứng với một kẻ Thuyết pháp tràn lan, dọc ngang Khái niệm hay không, rõ ràng là có sự mâu thuẫn chẳng thể có chỗ ẩn nấp.
Kinh pháp đã chỉ bày rõ ràng sáng rỡ rằng thì là: Đây là Pháp, đây là nhân ngón tay chỉ Trăng mà cho thấy Mặt trăng. Pháp là phương tiện, hẳn nhiên tùy cơ phần thuật địa mà có chỗ Dụng, chân lý tuy là đồng thể nhưng dị tướng… nghiễm nhiên ở mỗi kẻ mỗi khác, cái Mặt Trăng thì chỉ một nhưng cái sự thấy Trăng thì mỗi mỗi sai biệt. Do đó vặn vẹo về Trăng đã là vọng huống chi vặn vẹo đa đoan về cái ngón tay, chẳng phải là thiểu Trí quá chăng?!
Cái danh tự Hữu Vi, Vô Vi mà Người dùng tràn lan như là chỗ sở đắc rồi Người có hiểu được thế nào là Hữu Vi, Vô Vi chăng? Nguyên nghĩa của danh từ này không có trong Phật pháp mà có nguồn gốc từ Đạo giáo Trung Hoa, cụ thể là trong Đạo Đức Kinh của Lão Tử - một Thánh nhân ẩn dật, không có hình dạng, ẩn hiện thần biến. Là cảm hứng cho thuật Tiên Đạo. Người lạm dùng cũng đã là một nhầm lẫn tai hại rồi đó!
Như nếu nói về Phật pháp theo yếu chỉ Thiền Tông thì tuy có nói: “Bất lập văn tự, giáo ngoại biệt truyền” nhưng đây là chỗ phải tham cứu cho tới nơi tới chốn, chứ không phải cứ nghe vậy rồi tung hô ầm ĩ rằng “Tâm vô sở chấp” là phủ nhận danh cú, là “Tâm sở pháp hữu vi”… thì thật là ngây ngô và nông cạn. Mong Thiện hữu hãy tịnh Tâm mà lắng nghe Lục Tổ Huệ Năng thuyết giảng trong Pháp Bảo Đàn đoạn này đây:
“... Tự tánh khởi dụng như thế nào? Khi nói với người khác về ba mươi sáu đối pháp này, bên ngoài tuy ở trong tướng mà vẫn xa lìa tướng; bên trong tuy ở trong không mà vẫn không chấp trước không. Nếu chấp trước vào không tức là làm tăng trưởng vô minh; nếu chấp trước vào tướng tức là làm tăng trưởng tà kiến, bài báng pháp và nói bừa rằng không cần đến văn tự. Nếu nói rằng không cần văn tự thì con người hẳn không được nói năng nữa, bởi vì lời nói tức là văn tự. Song nói về không bằng tự tánh mình, thì đó là ngôn ngữ chánh đáng… Bổn tánh không là không, vì mình tự mê tự hoặc, cho nên mới nói trừ bỏ ngôn ngữ. Bóng tối tự nó không phải là bóng tối, vì có ánh sáng cho nên có bóng tối, bóng tối không tự nó là bóng tối bởi vì ánh sáng biến thành bóng tối, và bóng tối làm hiển hiện ánh sáng. Ánh sáng và bóng tối là sanh nhân của nhau,… “
Đây là tất cả Tâm ý mà tôi muốn dành cho Thiện hữu một lần rốt này, tự cứu được mình hay không là do Thiện hữu cả. Lời tôi nói ra có thể chỉ là một vài ký tự nhỏ bé vô duyên - dùng nó thế nào là tùy vào cái Trí của Thiện hữu. Chúc Thiện hữu thường an lạc!!! :)
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)




Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks