Trích dẫn Nguyên văn bởi aptruong Xem Bài Gởi
Vâng vì Đức Phật luôn hiểu Ngài đang giảng những điều quá trừu tượng với người phàm phu nên một vấn đề thường Đức Phật giảng đi giảng lại xoay quanh một vấn đề nhưng với nhiều Tầng, Mức khác nhau, nhiều góc nhìn khác nhau.

Trong bài kinh trên tôi đa gửi cả 7 phần và cả phần giải thích nữa. 7 phần này từ cụ thể tới trừu tượng, từ Vật chất tới Ý thức. Tách riêng bất cứ phần nào cũng không được.
Tôi cũng chủ ý chọn bản dịch từ Pali sang Anh sang Việt tránh dùng bản của Cố Hòa thượng Thích Minh Châu dịch vì biết rõ chữ Không trong Hán Việt dễ gây nhầm lẫn.

Vì vậy hãy đừng dùng thủ đoạn vứt một câu kinh Phật đơn lẻ để bắt bẻ câu chữ. Trong khi không bao giờ bạn dám diễn giải một góc nhìn của bạn về vấn đề.
Như vậy khác gì con vẹt, hay máy thu âm.
- Tôi hỏi bạn đại ý bài kinh ntn theo bạn, thì bạn không trả lời. Thôi, để tôi nói cho bạn luôn vậy:

Trung Bộ Kinh thuộc tạng kinh Pali tập trung vào phần PHÁP HÀNH. Riêng bài kinh Tiểu Không này, thực sự rất sâu xa, chỉ dành cho những bậc chứng đắc Tứ Thiền (từ Sơ Thiền trở lên) mới có thể thấy được "Không tánh".

Ở các ví dụ trên, đức Phật lấy ví dụ từ Lộc Mẫu giảng đường với các Thầy Tỳ-kheo -> rừng -> địa -> ko vô biên xứ -> thức vô biên xứ -> vô sở hữu xứ -> phi tưởng ppt xứ, tức là nói đến Tâm Định của vị ấy khi tu tập thiền quán vào đối tượng. Đi từ Dục giới -> Sắc giới -> Vô Sắc giới (Tam Giới). Vì trong giảng đường, ngoài các vị Tỳ Kheo còn có những người khác đến thính pháp, thì những người đó có đạt được Sơ Thiền đâu mà nói, nên Ngài mới dẫn chứng từ cái thấp nhất, dễ thấy nhất, là: giảng đường, Thầy Tỳ-kheo, voi, đàn ông, đàn bà ...v...v... (Dục Giới); kế đến là Sắc Giới, như: rừng, địa đại...; cuối cùng là Vô Sắc Giới, như: 4 thiền (ko vô biên xứ ---> phi tưởng ppt xứ).

Khi tu tập đạt định trong Tứ Thiền này (từ Sơ thiền), hành giả mới có khả năng (năng lực Tâm Định) thấy được "cái này có, cái kia có", tức là thấy Duyên Khởi, y như thật tướng các pháp, cái thấy như thật, thấy được Vô ngã, chứng đắc Niết Bàn, nhìn đâu cũng thấy "cái này có, cái kia có".

Nhấn mạnh: chỉ khi nào đạt được Tứ Thiền mới có sự THẮNG TRI về "không tánh" này, về thực tướng các pháp, về Duyên Khởi. "Không Tánh" này là một kinh nghiệm, một trải nghiệm trong Định, chứ không phải để nói đến "một cái tánh - mang tên KHÔNG", vì nói ra như vậy là có ngã trong đó. Tức là: công phu hành thiền để đoạn diệt đi cái Ngã của Tâm thức, nói cách khác là diệt phục cái Ngã tưởng; chứ không phải làm mất đi cái Ngã để ra 1 cái gì đó. Đây là một phương pháp hành (PHÁP HÀNH), chứ không phải một mệnh đề, một triết lí để mà có thể suy từ A ra B.

Trích dẫn Nguyên văn bởi aptruong Xem Bài Gởi


Còn về Thần tích (mà bạn gọi là chuyện lạ..) trong các chuyện Phật Giáo Trung Hoa các bạn phải nhìn nhận như sau:

1. Dù ta ghét Trung Quốc cỡ nào thì cũng phải công nhận là Văn hóa Việt Nam và Văn Hoác Trung Quốc là tương đồng, trong Tiếng Việt có 60-70% chung gốc với Tiếng Trung. Hầu như tất cả từ trừu tượng mô tả về Tư tưởng, Ý Thức đề là có chung gốc với Tiếng Trung, ta hay gọi là gốc từ Hán-Việt. Tên nước "CHXN CN VN" toàn bộ là có gốc Hán Việt. Vậy để đọc hiểu kinh sách Tiếng Việt ta cũng cần phải trau dồi hiểu viết về từ gốc Hán Việt.
2. Do tương đồng văn hóa và đường truyền giáo lớn của Đạo Phật qua nước ta là xuyên qua TQ bao nhiêu đời nay cho nên các câu chuyện Phật Giáo nói chung đều có yếu tố TQ.
Nhưng như vậy không có nghĩa là dòng Nam Truyền không có Thần Tích - Mời bạn đọc về chùa Vàng Myanmar. Chưa kể các câu chuyện ở Lào, Campuchi, Thái Lan đầy rẫy chỉ là do SMC cuồng đạo quá chưa đọc mà thôi.
3. Theo tôi biết, riêng các Thầy người Việt nam lịch sử cũng để lại 3 vị có Nhục Thân xá lợi: 2 vị ở Chùa Đậu tu Thiền, 1 vị Người Việt ở Campuchia PG Nguyên Thủy.
4. Thiền Đông Độ qua Việt Nam và TQ trong cùng thời kỳ bởi hai thiền sư Ấn Độ khác nhau là Bồ Đề Đạt Ma và Tì Ni Da Lưu Chi và trong cổ sử còn nói về một vị tên là Phật Quang sư phụ của Chử Đồng Tử (một trong Tứ bất tử). Rõ ràng không phải Made In China, đó là bịp bợm.

5. Nếu các bạn đi qua TQ mà tới những nơi tu tập của họ mà xem, đâu có bầy hầy như SMC nói. Còn SMC không chấp nguồn gốc kinh PG Phát Triển lại đi chấp mấy câu truyện truyền thừa của họ. Đó không phải là tác ý có tâm địa.. sao?

6. Tại Việt nam, các bạn có thể trực tiếp tham dự và quan sát sự tu tập bài bản và tôn nghiêm ở hai hệ thống Hệ Phái Khất Sĩ và Thiền Trúc Lâm để thấy rõ.
7. Còn chuyện về các bậc được coi đã chứng đắc như Tế Điên, Lục Tổ...thì tôi không bàn tới vì mình chưa đắc nên chưa thể hiểu để nói về họ. Chỉ là mong ước được gặp mặt nói chuyện cùng những người như họ mà âu cũng là chuyện xa vời.


8. Còn câu cuối cùng: Nếu hiểu rõ Tánh Không, hiểu rõ về Nghiệp thì một hành động không Tác Ý thì không Sinh Nghiệp. Quan trọng ta tu tập sao để thực hiện được việc đó.
Nói ra vậy nhiều bạn sẽ nói là đơn giản. Nhưng các bạn nên hiểu NẾU BẠN THỰC HIỆN NÓ TRÊN ĐẦU MÔI HOẶC Ý NGHĨ THÌ ĐÓ CŨNG KHÔNG PHẢI TRONG TÂM.

Các thông tin tôi đưa ra để mong các bạn tìm hiểu, học tập để thêm kiến thức. Đừng lười đọc rồi nghe theo những suy nghĩ nông cạn hẹp hòi làm cản trở đường tu. Rồi bắt trước theo làm loang truyền những Tà Kiến ảnh hưởng người khác.

Mong các thông tin trên hữu ích với ai đó.
Chúc các bạn tinh tấn
- Không có ý kiến ! Tôi cũng như bạn, tôi cũng chỉ mong mọi người tìm hiểu, học tập, đừng lười đọc rồi theo những suy nghĩ nông cạn hẹp hòi làm cản trở đường tu. Rồi bắt trước theo làm loang truyền những Tà Kiến ảnh hưởng đến sự tồn tại của Diệu Pháp.

Mong các điều SMC nói hữu ích với người có duyên.

Chúc an lạc. Mong hoan hỷ.

Trích dẫn Nguyên văn bởi aptruong Xem Bài Gởi
Còn PHÁP HÀNH thì trong bài Kinh tôi post đó. SMC chỉ lo nổi sân chứ có đọc gì đâu. hehe.

Pháp Hành của bản thân tôi:
1. Ý thức rõ mọi sự vật và hiện tượng không có thuộc tính. Sự phân chia đối đãi chỉ xuất hiện khi Tâm ta trụ nơi sự vật và hiện tượng đó.
2. Trong lúc ngồi thiền thực hành không trụ Tâm vào đâu. Khi một Ý nổi lên tức sẽ có đối tượng để Trụ ta biết đó là Vọng Niệm dần dần sẽ hết.
3. Trong cuộc sống hàng ngày: khi một phân biệt đối đãi khởi lên, ta chỉ cần nhận ra đó là Vọng Niệm.
- Oh, SMC thành thật xin lỗi. Là do bạn tự viết nguyên bài này mà SMC không biết !!!