Bạn đọc phần vài lời ghi chú có giải thích kỹ hơn:
Để minh họa cho Tính không Đức Phật đã đưa ra 7 mức hình dung từ cụ thể tới trừu tượng.
Ở mức 1: Khi bạn quan sát cánh rừng thì bạn không trụ tâm vào các đối tượng chi tiết nhỏ trong khung cảnh như "ngôi làng" có trong tầm nhìn, tất cả tầm nhìn chỉ là "cánh rừng" và không chia chẻ phân biệt trong cánh rừng đó.
Ở Mức 2: Khi cảm nhận về "đất", ta gom luôn mọi thứ chi thiết trên đất như nhà, người , rừng...thành một thứ là "đất".
....
Ở mức tổng quan nhất là mức 7: Cảm nhận về thể dạng tập trung tâm thần không chủ đích (tánh không tối thượng), tâm ta không trụ vào bất cứ thứ gì dẫn tới không có "hành uẩn" (tác ý) -> không có "thức uẩn" (tri thức) dẫn tới "Cái Tôi" và "Cái Của Tôi" đều không có (Vô Ngã).
Tóm lại Kinh này không chỉ giải thích Tánh Không mà còn hướng dẫn người tu thực hành quán tâm không phân biệt từ mức thấp đến cao rồi trụ trong trạng thái Tánh Không Tối Thượng.
Với mức 1 tôi có ví dụ dễ hiểu hơn:
VD trước mắt bạn có một số chó, gà, lợn bò, trâu ngựa. Khi bạn không phân biệt thì cả nhóm đó chỉ là súc vật. Việc nó là chó hay gà là kết quả của Tâm phân biệt của Ta (Bản Ngã của Ta) mà thôi còn nếu coi nó là súc vật thì chó hay gà cũng như nhau đều là súc vật.
Mọi vô minh đều khởi nguồn từ Tâm phân biệt rồi so sánh yêu ghét...nên việc đối trị lại là thực hành quán Tâm không phân biệt (chính là tánh không).
Việc đọc bản dịch từ ngôn ngữ Phương Tây cũng cho ta một góc nhìn mới rất thú vị vì ngôn ngữ thường đơn nghĩa hơn các âm Hán Việt.
"Cảm nhận về thể dạng tập trung tâm thần không chủ đích"= "Tánh Không"
Không hề có mâu thuẫn gì với Tánh Không của PG Phát Triển.
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)




Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks