Trích dẫn Nguyên văn bởi Nonamepas Xem Bài Gởi
Hỏi về tịnh độ thì thật khó trả lời, pháp tu tịnh độ là tự tu tự chứng, pháp tu nào cũng có căn bản của Phật ở trong đó cả, không có pháp nào sai, không có pháp nào là vô ích, bạn có thể xem trên mạng sẽ thấy hầu hết những vị tu để lại xá lợi thời nay đều là những người tu theo tịnh độ, điều này chắc không phải không nói lên điều gì chứ?
Như mình nghe đâu đó thì thời mạt pháp này chúng sanh phúc mỏng nghiệp dày nên chỉ có pháp tu tịnh độ là hữu dụng nhất!
Như mình thấy nhiều người tu theo tịnh độ chỉ cần niệm Nam mô A Di Đà Phật hay A Di Đà Phật cùng với tâm mong muốn được sinh lên cõi nước A DI ĐÀ là đủ, cách này rất tiện lợi lại nhẹ nhàng, khỏi phải chấp kinh sách chi cho mệt, bạn tu theo tịnh độ mà bạn vừa trì chú, vừa đọc kinh, vừa niệm phật thì e hơi ôm đồm, thuyền nhẹ trở đầy sao vượt đường xa? theo mình bạn chỉ theo 1 cái thôi rồi sẽ có cảm ứng, vài lời mong bạn chớ vội mất niềm tin nơi tịnh độ.
Về mấy câu hỏi của bạn mình xin góp ý như sau:
Về câu hỏi thứ nhất: Cách tu tập thường nhật ở nhà - bạn hãy tìm hiểu rộng thêm về Phật pháp rồi tự mình chọn lấy 1 đường để đi mà bạn cho là phù hợp. Bởi vì mỗi pháp tu lại có nhiều cách tu. Mỗi chúng ta phải chăng hiểu thì phải hiểu cho rộng nhưng thực hành chỉ cần nhấn mạnh vào 1 điểm tu mà có thể đắc đạo?
Câu hỏi 2: mình nhất trí với bạn Gaasmita, 1 bàn thờ nhỏ, để một ảnh phật, 1 chén nước sạch coi như cúng dường đừng bầy vẽ gì thêm, để tăng tín tâm cũng tốt, khi có thể thì ngồi đối trước ảnh Phật cho tăng phần trang nghiêm. Vì thời Phật tại thế người tu được thấy Phật nay ta tu không có phước ấy nên 1 bức ảnh cũng tốt.
Câu hỏi 3 là câu hỏi thật khó, câu hỏi này của bạn làm mình nhớ lại ngày trước khi mình mới trì danh hiệu Phật mình cũng thích trì Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật hơn thích tưởng tượng về Phật thích ca hơn, nhưng sau mình biết hầu hết những người tu theo tịnh độ đều niệm Nam Mô A DI ĐÀ Phật nên mình chuyển sang niệm Nam Mô A Di Đà Phật nhưng trong đầu vẫn nghĩ và tưởng tượng đến Phật Thích Ca, không biết có phải duyên gì không, bây giờ mình vẫn niệm Nam Mô A Di Đà Phật chẳng tưởng chẳng nghĩ gì nữa, chỉ biết việc của mình là niệm để lên cõi A DI ĐÀ bất thối chuyển rồi tu tiếp, và khi mình niệm Nam Mô A Di Đà Phật thấy có cảm ứng trên thân. Nên mình hoàn toàn tin pháp tu tịnh độ và Phật A Đi Đà là thật!
Trước bạn có học thiền không? theo mình dù bạn tu theo cách nào cũng nên có thiền đều đặn sẽ nhanh có ấn chứng hơn. Từ đó mới có thể kiên định mà tiến tiếp được. Thân!
Bạn thân mến, có một câu hỏi mà asmita khá là khó hiểu rằng do tịnh độ muốn chứng minh pháp chứng của mình nên để lại xá lợi hay là tu tịnh độ thì sẽ khiến để lại xá lợi ? Nếu nói pháp là tự tu tự chứng thì việc để lại xá lợi sao có thể nói là do tu tịnh độ mà có đươc ? Vì đã tự tu tự chứng thì làm gì có việc để lại gì để chứng minh mình chứng đạo được ? Thế là mâu thuẫn bạn thân mến

Lại nữa, nếu thật có pháp hữu dụng nhẹ nhàng thì sao Đức Phật còn dạy cách khác làm gì ? Tu tưởng của Đức Phật là tự lực chứ không nhờ tha lực, ngài dạy các đệ tử của ngài có người nào là nhờ pháp tịnh độ để thành tựu alahan chăng ? Ngay trong chính kinh adiđà của Đại Thùa khi giảng về tịnh độ thì Đức Phật lại dạy cho ngài Xá Lợi Phất, nếu thật là như bạn nói là pháp hữu dụng dễ dùng cho người phước mỏng nghiệp dày thì sao ngài không dạy cho các đệ tử khác như ngài anan, cadiep, Hoa liên sắc, phú lâu na, a na luật, ưu bà ly v.v.. toàn là những vị có những khó khăn nhất định trong việc tu học, đểu có những nghiệp phải trả trước khi thành alahan, mà lại dạy cho tôn giả Xá Lợi Phất trí huệ đệ nhất và còn là người đã thành alahan ngay khi vừa nghe pháp ?

Điển hình nhất là tôn giả Châu Lợi, đến một bài kinh cũng không thuộc nỗi mà Đức Phật nào cũng đâu có dạy về pháp môn cầu về Tây Phương ? Ngược lại ngài cũng chỉ dạy một cái pháp môn độc nhất là Tứ Niệm Xứ để ngài tự quán xét tâm mình thôi. ? Thế có phải là có lý do để đặt câu hỏi về tính chân thực của pháp môn không ?

Con đường có nhiều nhưng nếu bạn lựa sai con đường thì sao có thể đắc đạo. Chính Như Lai cũng khẳng định một câu rằng "Này các Tỳ kheo, do Như Lai đi sai con đuòng nên đã biết bao nhiêu ngàn kiếp đã phải trôi lăn trong vòng sinh tử"

Cuối cùng bạn thân mến, niệm "a di đà" thì phải biết ta niệm tới phật a dia đà, niệm "Phật thích ca" thì phải biết ta niệm tới phật thích ca. Cái quan trọng nhất của đạo mà Đức Phật dạy ta về đạo đó là nhận thức một cách rõ ràng về thân tâm và ý thức của mình. Thế thì theo cách của bạn thì niệm a di đà mà bạn lại hình dung về Phật Thích Ca thì khác nào bạn đi hướng tây mà không biết mình đi về hướng tây ? trái hẳn hoàn toàn về con đương đạo mà thế tôn đã thuyết giảng.

Này bạn thân mến, cái nguy hiểm nhất mà khi bạn trì niệm một danh hiệu Phật lâu ngày mà đạt đến cảnh giới của việc niệm mà không biết mình niệm chính là bạn đã quên đi mất cả ý thức của mình, dẫn đến tưởng thức phát sinh quá mạnh sinh ra cảm ứng từ thân thể nhẹ, thấy hào quang, thấy cảnh sắc thần bí v.v... nghĩ là mình đắc đạo nhưng thật ra là mình đang bị nguy hiểm tinh thần do bị ức chế thần kinh.

Con người tham lam, thích cái đơn giản nhất ích cần suy nghĩ ích cần hiểu biết mà lợi ích nhiều nhất nên dễ bị lôi cuốn vào pháp môn không thật.

PGNT chủ trương ít nói thứ không cần thiến gây nên tranh cãi, chưa hiểu biết rõ thì không nói. Pháp môn tịnh độ, có những điều chúng tôi thấy không hợp lý nên không theo chứ cũng không khẳng định là đúng hay không đúng.

Tránh sự tranh cãi cũng như đấu khẩu nên chúng tôi lúc nào cũng hạn chế tối đa việc tránh đụng chạm tới pháp môn của kẻ khác. Nhưng bạn thân mến, có những nghịch lý bạn cần nên biết, hiểu biết niềm tin sinh ra từ sự lợi ích mà thứ ta làm chứ không phải là ai nói thì nghe, nghe rồi tin như thật thì sẽ hại bạn.

Niềm tin của bạn là do bạn sẽ tác động tới bạn nên bạn cũng phải suy nghĩ và suy xét thật tình. Nó là của bạn nên bạn tu và theo pháp môn nào cũng là do bạn. Nhưng đừng vì một câu "tự tu tự chứng' hay 'pháp môn cao thâm khó dò" mà đánh mất đi sự suy xét của mình.

Chúc bạn nhiều tinh tấn và an lạc

Cảm ơn bạn đã có nhiều đóng góp