Dạ!
Con sẽ qua Đạo trong Đời để tham khảo thêm.
Có người có vấn đề khi thiền kìa Bác...
Printable View
Dạ!
Con sẽ qua Đạo trong Đời để tham khảo thêm.
Có người có vấn đề khi thiền kìa Bác...
không phải thọ páp thiền,hay ngồi tọa thiền mới gọi là tu thiền,mà con tu bất cứ pháp môn nào có nhíp tâm thì đó là thiền,tu tịnh độ một khi tụng kinh đến chổ nhất tâm bất loạn thì đó là thiền đó hay ngồi chú tâm vào lời kinh phật dạy khi chú tâm không còn tạp niệm bên ngoài thì đó vẩn là định đó,khi tu mật tông mà hành giả trì chú đến chổ nhất tâm củng là thiền đó đặc biệt bên mật tông là có tha lực của vô hình cho nên con phải cẩn thận,còn vấn đề con nói thì ta có ý kiến như sau,cái hiện tượng của con ta chưa gặp nhưng con cho ta hỉ con cho ta hỏi lúc con ngối lưng con có thẳng không ,khi con niệm chú con đọc đến chổ vô niệm thì nó đã vào định rồi đó con mà con niệm thành tiếng hay niệm trong tâm nó có khác đó con ,con phãi nói cụ thể thì bác mới biết đường tư vấn bài sau ta hướng dẩn cho con cách xả không nên chà xát ở huyệt hỏa hầu đâu vì nơi đó rất quan trọng ta sẻ nói sau bên tin nhắn,nhớ nói cho rỏ từng hành động trong lúc hành nhé,,,,,,,
:)
Bác ơi Bác à!
chị con có vấn đề gì hả Bác? :D
Bác ơi! Xem con này, bị vướng tùm lum hết... Bác chỉ điểm cho con gỡ ra với. Chỉ đường cho con về với Tâm Linh thuần túy, trọn vẹn, về với Đức Đại Hùng Lực của mình và của tất cả.
Nam mô Đại Hùng Lực Chí Nguyện Độ Tâm Linh...
Con đang thấy việc học trở thành vô nghĩa với bản thân, nó trở thành trách nhiệm và áp lực của gia đình, người thân, người xung quanh... lên con
Con nghĩ thế này Bác à! Tấm bằng đại học trở thành chiếc áo trong xã hội. Với con nó thật sự vô nghĩa. Nó chỉ để "che thân". Ở môi trường đại học con cảm thấy mình như bị nghiền nát bởi những định nghĩa mà có lẻ con sẽ không bao giờ đụng tới cho đến khi con qua được môn đó, bởi những con số, bởi sự so sánh, bởi cái hình thức, vỏ bọc bên ngoài,... tất cả những thứ ấy nó đang nghiền nát cái tư duy của con. Như Einstein nói "Tất cả những tinh hoa của sự hiếu kỳ bên trong chúng ta đã bị nghiền nát bởi chính xã hội này". Phải chăng con đang chạy theo tấm bằng đại học?
Con lập luận thế này: Có biết bao nhiêu người học ngành A ra làm ngành B, điều này thì thật sự là nhiều vô kể, không cần lấy ví dụ làm gì. Cũng nhiều người không có tấm bằng chính quy mà làm nên những thứ vô cùng vĩ đại như Edison, Bill Gates, như Dell,... cũng có người học lên tới đâu rồi cũng quay về "ở ẩn". Cho nên tấm bằng đại học không phải là yếu tố làm cho con người có ích.
Con đang nghĩ tiêu cực ư? Không, con không nghĩ tiêu cực bởi con có nghĩ tới chiều hướng khác: Học đi, đó là sự trông chờ của gia đình vào mày, mẹ mày sẽ buồn nếu mày nghỉ ngang... Nếu rõ như vậy, thì thật sự là gia đình , mẹ không phải trông chờ vào con mà đang trông chờ vào tấm bằng đại học mà họ hy vọng con nhận được, họ đang hy vọng có được một chiếc áo mới để che thân. Hay: Mày sẽ làm gì nếu mày bỏ học ngay bây giờ? Con 19 tuổi, con không nói con lớn, nhưng đã có rất nhiều người thành công ở độ tuổi này và về hưu ở tuổi 30, đơn cử như Top của Thái Lan. Hay: Có thể mày chọn sai ngành, sai sở thích. Cũng có thể, nhưng điều quan trọng là " sở thích của tôi không phải là tấm bằng đại học hay điểm cao", con có thể tự học tất cả những gì con thích.
Con muốn bỏ học ư? Không! Con muốn bỏ cái sự quan trọng hóa, cái áp lực, cái chiếc áo về tấm bằng đại học. Con chỉ học những gì mình thích, mà học như vậy thì rớt chắc bác à...
Con muốn đi làm ư? Đúng! Con muốn lập nghiệp. Vậy con làm đi? Đang làm, ý tưởng có rồi, và con sẽ thực hiện khi nào gia đình quên đi cái áo đại học. Lúc ấy con sẽ tập trung học các kỹ năng mềm và đón chào thất bại để đón chào thành công.
Con muốn đi tu ư? Người ta thấy con ăn chay liền nghĩ tới việc con muốn xuất gia. Xùy!!! Làm ăn sống tu, vô giới như có giới, có giới như vô giới, khác chi nhau?
Vậy con bị kẹt cái gì? Cái con kẹt là chưa dám bỏ hẳn mà chuyên tâm vào một thứ, làm không ra làm, học lấy bằng- học vì cái chử vì không tròn. Vậy thì con chuyên tâm đi! Vẫn là cái suy nghĩ đại chúng ảnh hưởng đến con.
CON CÓ NÊN MẶC KỆ ĐỜI- GIA ĐÌNH- NGƯỜI THÂN, CỨ BƠ MẶT RA MÀ SỐNG KHÔNG BÁC?
Từ cái chuyện đó mà nó dẫn tới chuyện con đứng ngay ngã ba đường.
Nói ra đây, mong mọi người đừng chê cười, bởi vì đây là trang Đạo Đời Hòa Chung mà! Hi Hi^^
Sẵn tiện mọi người cho mình hỏi: Bạn có chắc tấm bằng đại học dẫn tới việc tự do tài chính sau này chứ? Hay học xong vẫn phải làm công?
Nam mô!
gửi em Rốt!
Mong em đọc hết bức thư này chị gửi cho em.
Mỗi con người đều có một suy nghĩ riêng, hướng đi và lựa chọn cho riêng mình. Có rất nhiều người không học tới nơi tới trốn để rồi sống 1 cuộc sống vấp bênh và hối hận vì sao mình không học. Nhưng cũng có những người bỏ lửng con đường học vấn đầy rộng mở để trở thành những doanh nhân thành công rực rỡ và chị biết rõ nhất là chủ tịch tập đoàn cafe Trung Nguyen. Đối với chị, cái quan trọng không phải là học tới đâu, kiến thức như thế nào, mà là làm ra sao? chấp nhận thử thách như thế nào? hoạch định tương lai như thế nào? và quan trọng nhất là ý chí Rốt ah.
Em đang đúng và em cũng đang sai. Lửa trong người em là lửa nhiệt huyết của những người trẻ tuổi hoài bão tương lai, dám mơ ước để thành công. Chị xúc động khi thấy em đang sống một cuộc sống năng động của tuổi trẻ, em đã hơn hẳn bao nhiêu người đồng lứa với em.
Em ah, Đạo đời hoà chung nên em hãy lấy đạo để ra sống đời. Đừng mặc kệ cảm xúc của những người đang can ngăn em, vì có thương em,lo lắng cho em, quan tâm đến em, hay như thế nào đó người ta mới có cảm xúc với em. mới suy nghĩ dùm em một phần nào đó đúng sai 2 mặt của cuộc sống này, đừng kệ em nhé. Như vậy là sẽ có lỗi lắm.
Người ta không phải là em, nên không thể hiểu hết suy nghĩ trong em, nhưng tình cảm của người ta dành cho em là điều không thể phủ nhận, nên hãy đáp lại tình cảm ấy nhẹ nhàng thôi em nhé, đừng làm tổn thương ai em nhé.Vì như thế là em đã sai.
Thay vì khăng khăng và trăn trở với quyết định của mình, suy nghĩ phải làm sao? em hãy nhẹ nhàng nói rõ những suy nghĩ của em với gia đình và mọi người xung quanh đi em nhé. Thay vì trình bày lí do, thì em hãy xin mọi người cho em một cơ hội để được thử thách, có nhiều cách để lựa chọn.
Em có thể xin bảo lưu kết quả một năm, để bắt đầu thử thách mình với cuộc sống này. Chị nghĩ 1 năm, đối với những người có ý chí và tinh thần cầu tiến như em, nếu cố gắng, suy nghĩ và làm việc hết sức mình thì có thể chứng minh cho gia đình và mọi người thấy được những hoài bão trong em. Còn nếu kiệt sức và mệt mỏi. Em vẫn có thể dừng lại, quay về con đường bảo lưu 1 năm của em, coi như những trãi nghiệm kia là một bài học cho tương lai sau này.
Em hãy coi như em đang bị thử thách, mĩm cười để tĩnh tâm vượt qua em nhé. Suy nghĩ 1 hướng đi, ổn rồi thì mới suy nghĩ hướng khác nhé em, tâm vướng nhiều quá sẽ bị động, động thì em sẽ rối, rối thì khó gỡ, mệt mỏi chi vậy em nhỉ!
Chúc em của chị mau chóng vượt qua thử thách này, thanh tâm an lạc em nhé.
Gửi bạn ba8nct.
Tôi thấy nhiều người trẻ hay nói thế này:đâu cần gì phải học nhiều,những ông thành công đâu có học hành nhiều đâu mà vẫn thành công rực rỡ v..vv..Tôi thấy buồn cười cho những người có lối suy nghĩ này.Tôi cũng từng gặp nhiều người thành công trong đó có những ông chủ của những tập đoàn lớn nhưng trong họ luôn tâm sự rằng ước gì lúc đó cố gắng học thật tốt thì sự thất bại của họ sẽ ít hơn nhiều,và ít đắng cay hơn nhiều để đạt được thành công như hôm nay,họ vẫn luôn khuyên nhủ con họ học hành mặc dù họ có một tài sản khếch sù.
Còn bạn Rốt có một ý chí và tâm huyết thì đó là điều tuyệt vời nhưng bạn đừng ảo tưởng như vậy là đủ.Học hành và bằng cấp cũng là phương tiện để hỗ trợ cho thành công sau này.Mà tôi nghĩ bỏ ra 4,5 năm để học và có một tấm bằng(phuơng tiện hỗ trợ) thì có khó khăn lắm đâu mà nhiều bạn trẻ tóm lại là bệnh nhác,ko quyết tâm,ảo tưởng bản thân cứ nghĩ ko học thì vẫn thành công,đếm trên đầu ngón tay đó bạn à.
Tôi bây giờ đã ra trường 5 năm,tôi cầm tấm bằng trên tay với niềm vui và đi xin việc,tôi vui và hãnh diện vì mình đã có một phuơng tiện tốt để bắt đầu kiếm sống,vì có bằng cấp đường hoàng nên cơ hội đến cho tôi nhiều hơn,tôi xin vào các công ty nhanh chóng hơn,cộng với năng lực tôi nhanh chóng quen nhiều người và mối quan hệ rộng hơn.Sau khi tôi thấy đã đến lúc tôi phải tự phát triển,tôi xin nghĩ việc và tự mở công ty riêng,thất bại cũng nhiều và thành công cũng nhiều nhưng tôi vẫn luôn cười.Bây giờ tấm bằng của tôi đã cất vào một góc tủ nhưng tôi luôn thầm cảm ơn nó,4 năm học tuy ra thực tế tôi ko áp dụng đc gì những kiến thức đã đọc nhưng 4 năm xa nhà đi học tôi đã học được kinh nghiệm sống,học được ứng xử,học được sự quyết tâm,học được những đêm thức khuya cho ngày mai đi thi ..v..v..,những trãi nghiệm cho tự lập sau này.
Tôi nói ra những điều này để bạn hiểu rõ tầm quan trọng của việc học và bằng cấp rất thiết thực cho cuộc sống này.
Dù tôi có giàu có như thế nào tôi cũng sẽ luôn khuyên nhủ con tôi phải học,dù làm công hay làm chủ thì cũng phải học.
Chào thân ái.
nhửng gì nói bác đả nói rồi quyết định là ở con,xitrum và thanhtamlinh củng đã trả lời cho bác rồi ,ngày nay bác bận ở dưới cốc vì ngày rằm,nên trả lời trể, nhưng bác có trả lời sớm thì củng giống hai bài trên ,thì con xem đi nhưng theo bác thì con đả chiu 9 đấm rồi thì một đấm nửa con chịu luôn cho nó hài hòa cả đời và đạo,sống vui sống khỏe sống mạnh mạnh sống ,ta phải chiều theo đời một tí thì mới có đạo,trong đạo phật phải có bi .trí .dủng. nếu thiếu một cái củng khó thành đạo đó ,đời củng thế ,chúc con quyết tâm,và quyết tâm,
thành công
1/ Làm sao để biến cái mình không thích thành cái mình thích???
2/ "Người đáng thương không nghĩ đến- người đáng ghét cần thương và đáng thương hơn".
vậy làm sao để thương người đáng ghét?
Nam mô Đại Hùng Lực Chí Nguyện Độ Tâm Linh.
Cảm ơn lời khuyên của mọi người!
Vấn đề của con bây giờ không phải là ghét học mà là ghét các môn học chả biết học làm gì ở mấy cái môn đó, ghét cái kiểu chạy đua vì điểm, ghét sự giả tạo để kiếm điểm rèn luyện, ghét cái suy nghĩ bằng đại học là mục đích của một sinh viên,... Vậy giờ làm sao để con thích mấy cái đó đây???
Thử thách đây :D
củng đả tới lúc con trở về tìm xem cái gì ghét rồi đó,nó ở đâu ra,và cái gì khống chế được nó,nó có chủ hay không,và cái gì là thương mà không phải ghét,nếu tâm không khởi ghét thì tự nó là thương chứ không cần phải tìm thương,ý không nghỉ sai tức nhiên là không làm sai ,thì tự nhiên nó đúng không cần tìm đúng,bây giờ con thử tìm xem cái ghét nó do đậu và ở chổ nào rồi nói cho bác xem con nhận thức về tâm linh tới chặn nào?
Bác không nhắc thì con quên mất...
Nhân tâm Tu sửa mình- sống hòa mình.
Một năm nay con đã tách mình quá nhiều rồi- con tự cho mình là khác biệt- con sống không hòa mình.
Ôi! Ngu ngốc quá. Câu kinh lời kệ dạy rõ là như vậy mà không nhận thấy được chính mình. Thất bại thấy rõ- không làm được gì nên hồn.
"Quay trở về và sống trọn với cuộc sống của mày trước đi Rốt. Đừng vọng quá xa."
Con cảm ơn Bác rất nhiều!
CON ƠI HẢY NHỚ LỜI THẦY
TIỀN TÌNH DANH LỢI CHẲNG LÀ SỰ CHI
THƯƠNG THẦY CON NHỚ SỐNG GHI TRONG LÒNG
PHÁT HUY Ý TƯỞNG SỐNG THỜI NÓI NGHE
LUÔN LUÔN TỰ THỂ GIỬ CHO LINH THÀNH
VƯỚNG ĐÂU GỞ ĐÓ ĐÓ LÀ THOÁT LUÔN
KHÔNG KHÔNG ĐẠI THỂ LINH LÀ TÂM LINH
NGÀY NGÀY QUANH QUẨN CHUYỆN CHUNG
ĐÊM VỀ HƯỚNG PHÁP TÂM LINH SÁNG NGỜI
-----------------------------------------------------
-------------lời thầy dạy với các đệ tử đạo tâm linh
That's life!
- Nước thg chảy xuôi, nên thay vì mệt mỏi nghĩ cách suy nghĩ để tìm cái hợp với m, thì m nên biến nó thích hợp nhaats với mình. Cuộc sống luôn đầy rẫy những điều k vừa ý. ai cũng vậy thôi, đời là bể khổ mà.
Chiếc bằng đó sẽ là chiếc giấy thông hành rất hữu ích trong 1 số trg hợp nhất định, có nhiều ng thèm khát đc học như vậy mà k đc đó, nên còn trẻ, bạn đừng để lỡ, tránh hối hận về sau. 4 năm thôi, k cần phải nghĩ quá nhiều vì Cuộc đời k thể nói trc đc đâu.
Hay học xong vẫn phải làm công? --> k biết mọi ng thế nào nhg m thấy thời buổi này làm công hay hơn làm chủ. mình biết có những ng hiện là chủ tài chính của mình ( nhg chủ yếu nguồn tc đó đều là tiền vay) , đứng ra lập 1 DN , trc tiên phải khẳng định 1 số ng là ng rất hiền lành, nhg trong tình cảnh này, nhiều rủi ro hoc buộc phải chơi những thủ đoạn kinh tế, hy sinh những ng nhỏ để nuôi cty của mình như: quỵt tiền lương, tiền hoa hồng, tiền bảo hiểm, thuê đầu gấu đánh ng nếu bị đòi, trốn thuế, nói dối, ... cs của họ rất mệt mỏi và đau đầu, ăn k đc ngon, ngủ k yên, chơi cũng k vui... làm công còn đc 4,5 tr /t đều đều, chứ họ thì nuôi đủ DN đã mệt lử rồi, 1 tháng thì đc ăn kơm với gdinh 1,2 buổi... sống như vậy thì đâu phải hay, có rất nhiều ng làm công còn giàu và sướng hơn nhiều ông chủ đấy bạn ah, đừng nghĩ làm công là hèn hạ, laod dộng là vinh quang, miễn là k làm gì sai hoặc hại nhầm ai là đc rồi
Nam mô Đại Hùng Lực Chí Nguyện Độ Tâm Linh!
Chân thành cám ơn mọi người.
----------------------------------
Tu thấy sai để sửa
Tu thấy đúng để hành
Tu hành sống đúng đúng sống
Vui tươi khỏe mạnh sống
Ấm no hạnh phúc sống
----------------------------------
cái gì mà mình có được thì giử đó mà phát huy ,mọi việc quyết định bác chỉ nhấn mạnh một điểm là bền chí,bác nói ở trang trên về :BI -TRÍ- DỦNG,
trong 3 ,cái đó cái nào củng quan trọng trong sự tu học,BI là tâm từ bi tâm nhẩn nhục,TRÍ,là chúng ta phải luôn sáng suốt nhận định moi sự đúng sai trong cuộc đời một khi ta đả quyết định làm việc gì,DỦNG,: là con phải có ý chí và ĐẠI HÙNG LỰC: thật mạnh mới tu nổi trong thời kỳ nầy,một thời kỳ quá cực của thiện ác người mới tu căn cơ độn thì khó vượt qua nhửng thử thách,cho nên nói gì thì nói bền chí vửng chắc lâu dài thì thành công dù đời hay đạo củng thế,muốn hoàn thiện 3 điểm trên ta phải nghiêm trì GIỚI LUẬT:và kiểm soát mình thường xuyên ,giử tâm bình thản không tán loạn không lăng xăng,không vội vả,tâm luôn sáng suốt khi quyết định bất cứ việc gì ,không dể tin theo không làm gì vì sự tăng bốc của họ ,không vì hám lợi danh, đời củng như đạo,trong 3 cái bác vừa nói trên đạo phật gọi là GIỚI ĐỊNH HUỆ,nhưng páp ta có thêm một từ Là giới định limh huệ con có hiểu từ đó không? vậy nhé chúc con thường An lạcwellcome1
-------------------------NGƯỜI HỌC ĐẠO
--NGƯỜI:NHƯ NGƯỜI THÂN---ĐỜI NHƯ ÂN NHÂN------ĐẠO NHƯ MỘT ĐẠO
--TA :KHÔNG VÌ TA-------TU ĐÚNG SỐNG THẬT----TU KHÔNG ĐẠO
--THẦY :Ý NGHĨA ĐÚNG------NGHỈ ĐÚNG BỔN PHẬN---THÀNH CHUNG ĐẠO
--ĐẠO :SỰ CÓ KHÔNG-------NÓI ĐÚNG HƯỚNG ĐÚNG--NGƯỜI TU TRONG ĐỜI
GIA ĐÌNG BẰNG SỐNG THẬT-HÀNH ĐÚNG TRÁCH NHIỆM-THÀNH ĐẠO TRONG TA
--ĐỜI:TẤT CÃ SỰ-----------SỐNG ĐÚNG TÌNH THƯƠNG-TÂM LINH ĐẠO
--------------------------------------------------------------------------
ĐẠO : KHÔNG PHÂN BIỆT ĐẠO
TẤT : CẢ KHÔNG PHÂN BIỆT
HÀNH : ĐẠO KHÔNG PHÂN BIỆT
NGUYỆN SỐNG TÂM THÀNH QUẢ ĐẠOwellcome1
Chữ Chay nguyên âm là Trai dịch từ Phạn âm Ô ba va sa tha (Upavasatha), có nghĩa là Thanh Tịnh và một nghĩa nữa là Thời thực. Thời thực là dùng bữa ăn trưa vào giờ Ngọ và Phi Thực là ăn trưa sau giờ Ngọ.
Theo quan niệm phổ thông của Phật tử Ðại thừa Việt Nam. Ăn chay là dùng những chất thanh đạm, không ăn cá thịt và các thứ hôi nồng thuộc về loại ngũ tân.
Thứ nhất việc dùng chay mang đến cho con người một sự thân tâm, thanh tịnh, tránh được nhiều bịnh tật trong cuộc sống hằng ngày .
Thứ hai Ăn chay tăng thêm phần Công Đức trên phương diện tiến tu qua lời dạy của Đức Phật : Vì lòng thương xót chúng sanh. Vì tránh ác báo của nghiệp sát. Vì muốn dứt tâm tham nhiễm nơi vị trần.
Phương cách ăn chay gồm có : Trường chay và Kỳ chay.
Trường chay hay Ăn chay trường, là hành giả tự nguyện suốt đời dùng chất thanh đạm, không thọ dụng đồ huyết nhục.
Kỳ chay hay Ăn chay kỳ là những kỳ hạn ấn định như sau : Nhị Trai, Tứ Trai, Lục Trai, Thập Trai, Nhứt Ngoạt Trai, Tam Ngoạt Trai.
Nhị Trai là ăn chay mỗi tháng 2 ngày : 1 và 15.
Tứ Trai là ăn chay mỗi tháng 4 ngày : 1, 8, 15, 23 hay 30, 1, 14, 15.
Lục Trai là ăn chay mỗi tháng 6 ngày : 8, 14, 15, 23, 29, 30 (tháng thiếu 28, 29) theo kinh Tứ Thiên Vương
Thập Trai là ăn chay mỗi tháng 10 ngày : 1, 8, 14, 15, 18, 23, 24, 28, 29, 30 (tháng thiếu 27, 28, 29) theo Kinh Ðịa Tạng
Nhứt Ngoạt Trai là ăn chay một tháng trong năm : tháng giêng hoặc tháng bảy, hay tháng mười.
Tam Ngoạt Trai là ăn chay 3 tháng trong năm : tháng giêng, tháng năm, tháng chín, theo các phạm điển như: kinh Phạm Võng, kinh Ðề Vị, bộ Hành Sự Sao Tư Trì Ký.
Thọ Trì Bát Quan Trai Giới là giữ Tám Giới: không sát sanh, không trộm cướp, không tà dâm, không vọng ngữ, không uống rượu, không trang điểm, không tự hành và cố ý xem nghe ca múa âm nhạc không ngồi hay nằm chỗ cao rộng sang đẹp, và Ăn Chay không ăn quá ngọ.
Mười ngày chay của muời vị Phật trong hằng tháng gọi là Thập Trai Nhựt Phật :
Ngày 01 : Vị Phật Định Quang.
Ngày 08 : Vị Phật Dược Sư.
Ngày 14 : Vị Bồ tát Phổ Hiền.
Ngày 15 : Vị Phật A Di Đà.
Ngày 18 : Vị Bồ Tát Quan Âm.
Ngày 23 : Vị Bồ Tát Thế Chí.
Ngày 24 : Vị Bồ Tát Địa Tạng.
Ngày 28 : Vị Phật Tỳ Lô Gía Na.
Ngày 29 : Vị Bồ Tát Dược Vương.
Ngày 30 : Phật Thích Ca.
Người Phật Tử ăn chay đều nên tùy hoàn cảnh, khả năng tập lần, để tiến bước.Việc chính yếu là khi ăn chay phải hiễu cơ bản thiết thật của nó, không nên vì mê tìn, phi lý, vì háo danh được tiếng khen mà ăn, không nên sanh lòng kiêu mạn, không nên ép xác cố ăn một cách quá kham khổ. Hãy chọn lựa thay đổi thường xuyên các món ăn thích hợp và vệ sinh. Mặt khác vui thích trong việc học đạo, làm phước và dẫn dắt mọi người, để có cùng chung một lý tưởng.
--------------------ĂN BA BỬA
--------------------TU BA CỬ
--------------------TẮM MỘT LẦN
--------------------THÀNH BA PHÁP
--------------------QUYỀN BA ĐỘ
--------------------CHỨNG BA ĐẠO
--------------------ĐẮC TÂM LINH
--------------------CHUNG GIẢI THOÁT
--------------------ĐẠO KHÔNG ĐẠO
--------------------THÂN VI DIỆU
--------------------TRÍ SÁNG NGỜI
--------------------TÂM HÓA ĐỘ
-------------------------------------------:wave:
THỰC NGHE, THỰC THẤY ,THỰC BIẾT ,THỰC HÀNH,THỰC SỐNG, HÀNH SỐNG TU ĐÚNG,NÓI ĐÚNG NGHỈ ĐÚNG ,HÀNH ĐÚNG ,SỐNG ĐÚNG,LÀ BÁT CHÁNH ĐẠO MÀ CÁC THẦY Ở CHÙA HAY NHẮC TRONG CÁC THỜI PHÁP ĐÓ CON,VÌ CON TU KIỂU GÌ THÌ CỦNG PHÃI TRẢI QUA MẤY ĐIỀU TRÊN THÌ MỚI NÓI TỚI ĐẠO ĐƯỢC,,,,,,
:loser:
Dạ! Con đang ngẫm lại Tâm Pháp. Hình như còn nhiều thứ con chưa hiểu. Chắc phải trải nghiệm cuộc sống thật mới thấu được phải không Bác?
con còn quá trẻ ,phía trước của con là một chặn đường dài nhưng đời thì vô thường,trải nghiệm cuộc sống thì ai củng phải qua nhưng có có người chua được trải nghiệm thì họ phải dừng chân,do nghiệp lực,biết bao nhiêu thì tu bấy nhiêu không cần phải đợi cho đủ duyên rồi mới tu,sống đừng để cho chết, sáng đừng để cho tối, là hai yếu chỉ then chốt làm hành trình cho trãi nghiệm cuộc sống của ta,thà ngộ một dây là niệm phật còn hơn đợi đủ điều kiện để xuất gia,,:loser:
PHÁP KHÔNG PHÁP CÓ
PHÁP CÓ CÓ PHÁP
PHÁP VÔ TẬN PHÁP KHÔNG CÓ
PHÁP VÔ TẬN PHÁP CÓ CÓ CÓ CÓ
PHÁP NHƯ THẬT THIỆT PHÁP
PHÁP NHƯ ĐỨNG ĐÚNG PHÁP
PHÁP NHƯ SỐNG SÁNG PHÁP
PHÁP NHƯ LINH HIỂN HIỆN HÓA PHÁP
PHÁP VÔ TẬN SỐNG PHÁP
PHÁP VÔ TẬN SÁNG PHÁP
PHÁP VUI KHỎE MẠNH SỐNG PHÁP
PHÁP ẤM NO HẠNH PHÚC SỐNG PHÁP
PHÁP SỐNG NGƯỜI ĐỜI ĐẠO TÂM LINH PHÁP
-------------------------------------------:big_hug:
đả tập trung thì không tăng giảm gì cả,bớt đi vọng niệm,thì tự nó nhíp tâm,vọng niệm là do huân tập cảnh sắc hắng ngày trong cuộc sống ,con biết rồi còn hỏi gì ,không phải con nói vướng đâu gở đó đó là thoát luôn sao?,nếu cố mà tập trung thì sẻ bị nặng hay nhứt đầu đó,ý nghỉ vừa tới ta biết nó đang tới ,thì cái biết liền nhận diện và sinh phân biệt ,tâm liền chạy theo,đôi lúc nó dẩn ta chạy một đoạn đường quá dài thì ý thức ta mới phát hiện và dừng lại ,và khi đó ta ổn định vào định tiếp,định trong trạng thái tự nhiên không o ép để vào định ,tốt nhứt là con tập định trong hơi thở một thời gian 1 năm rồi bác sẻ hướng con cách tiếp theo .đi đứng nằm ngồi ,và khi ngồi tịnh tâm là con luôn luôn biết mình đang thở,khi hít vào thở ra con điều phải biết nó ra và vào đừng cho nghẻn mạch,đứt đoạn, thư thái mà thở sâu tới rún thì tâm con sẻ bình lặng, bác có giảng về cách thở bên trang đạo trong đời con qua tham khảo xem có dùng gì được không?chào con wellcome1
--------------------------------------------------------------------------
Nhưng mỗi lần quán hơi thở là con cảm thấy hơi thở của con nặng dần lên, ngắn hơn, và rồi phải dùng lực để lấy hơi. Con có đang làm sai không Bác. Hay do thể trạng con không tốt nên khí quán hơi thở thì cảm nhận được hơi thở của con khá ngắn. Để ý lại thì hình như hơi thở của con mỏng và ngắn lắm Bác. Bác chỉ thêm cho con.
mọi sự khởi đầu nan,cái gì củng phải tập bình thường trong mọi lúc mọi nơi,không chuẩn bị không bắt đầu không gò bó cứ thuận vào cái tự nhiên, quên thì thôi nhớ là theo giỏi hơi thở ngay,cứ hít sâu tới rún rồi thở ra bình thường không giử lại chỉ hơi phình bụng một tí khi hít vào, ban đầu thì thấy hơi tức một chút lâu dần thành quen,khi quen rồi thì bác lại chỉ tiếp bước tiếp theo,khi nào thần thục thì con có thể tu thiền được,rồi đó,nói thì nói vậy chứ con phải tập khoản một vài năm đó không có gì đơn giản đâu,con không được o ép hơi thở không cho đứt đoạn khi con thấy nó đứt đoạn không rỏ ràng thì tâm con đang động,thần chưa đủ, cho nên khí tán, nếu khí tán mà cứ tiếp tục thì sẻ bị bịnh về thân,nếu con thấy không được thì ngưng ngay nhé ,cứ tu bình thường theo đúng pháp của thầy như lâu nay là đủ rồi,sau nầy tự con sẻ thấy nó tiến bộ lần lần rồi hành luyện tiếp,:rose:
Kính chào bác nguyensanh
Cho con hỏi linh căn là gì. Nếu biết người đó có căn thì làm sao để khai mở cho họ.
Cám ơn bác nhiều.
con gọi ta là bác thì ta gọi lại là con nhé ,rất hưng hạnh vì câu hói của con ,linh căn là một câu nói tuy là trong giới tu học họ dùng rất nhiều nhưng củng có một số mới làm quen với con đướng tu học thì họ ít nghe,để nói rỏ từ nầy bác dẩn chứng mấy cái ví dụ thì con hiểu ngay,ví dụ như có một thời pháp của quí thầy giảng tại chùa phật tử tới dự rất đông,thế con tưởng ai củng ngộ pháp hết sao,rồi có người chỉ cần ngửi mùi chao là chịu không nổi chứ đừng nói ăn chay một ngày,thì củng có người sinh ra là muốn ăn chay chứ không chịu ăn mặng lại có người thấy kẻ sát sinh thú vật họ cảm xúc rát mạnh có thể họ muốn khóc cho con vật đó họ thương cảm vô cùng không dám nhìn,lại có người thích ghiết hại động vật hoặc thấy người ghiết họ sinh tâm vui mừng sung sướng khoái nhìn và vổ tay,một ngày chay đối với họ là cực hình,một lời niệm phật đối với họ khó vô cùng,con thấy không,lại có người đọc không biết bao nhiêu kinh sách nhưng rồi đâu củng vào đó không thấy có trí huệ gì .lại có người chỉ nghe quí thầy giảng có mổi một đoạn nào đó thì ngộ pháp liền ,rồi phát tâm tu học ngay,con đả thấy linh căn chưa?chử- LINH, là sáng,là trí tuệ,gồm có cây linh,thú linh, người linh, đất linh ,tượng linh,vv nói chung cái gì có định niệm trong đó điều có thể linh .,CĂN- là chủng tử là bề dày tu luyện là kết tinh,là cốt lỏi do tu luyện mà có ,nếu người đó Tu trong một kiếp mà chưa được giải thoát thì khi đầu thai họ tu tiếp kiếp sau,khi sinh ra kiếp sau họ rất dể ngộ phật pháp ,thích nghe kinh thích ăn chay, thích nghe tiếng mỏ chuông tụng kinh,thích nhìn nhửng màu áo tu hành thích chùa chiền vv,đó
ta nói tới đây chắc con thông rồi phải không, con nói nếu biết người đó có linh căn thì làm sao khai mở cho họ phải không,? có khai mở hay không khai mở thì họ củng sẻ tu chỉ cần họ bắc được nhịp của tát động nào đó họ sẻ chấp nhận ngay vì họ có linh căn cho nên trí huệ họ rất bén,một khi họ chấp nhận rồi thì họ tu ở đâu thì nơi đó họ khai mở ,chứ có gì quan trọng đâu,ta chào con ,mong rằng chúng ta còn gặp nhau,mục đích của ta là: tất cả chúng sanh điều trọn thành phật đạo,ngoài ra ta không cần gì nơi mọi người ban cho ta,mà chỉ cần tấ cả đồng tu và giải thoát A DI ĐÀ PHẬT,,,,,,,,,,wellcome1
Cám ơn câu trả lời của bác. Nhưng con nghĩ " KHÔNG THÀY ĐỐ MÀY LÀM NÊN ", phải có MINH SƯ chỉ dẫn thì con đường tu học của mình mới đi đúng hướng & tiến bộ được. Có căn cơ + gặp được vài vị Thầy, nhưng vẫn chưa khai mở được gì. Trong trường hợp này con xin bác chỉ điểm thêm cho. Chân thành cám ơn bác nhiều.
TA CHÀO CON, để nói rỏ cho con về việc khai mở,khai mở là một phương pháp,phương pháp gồm có:KHAI-THỊ-NGỘ-NHẬP-TRI-KIẾN,,,khai thị là khai làm sao ,và lấy gì để khai thị,điều thứ nhất là người được đứng ra khai thị thì phải hội đủ điều kiện để được đứng ra để khai thị,người nầy là bậc tu hành giới luật nghiêm minh và củng có nhân duyên hoằng pháp nhân duyên tế độ chúng sanh,và củng phải có khả năng nhìn được và biết được phần nảo về người mình cần phải khai thị,nói chung là phải chân tu mới được,còn phương pháp thì mổi một vị hay mổi một tôn giáo họ có phương pháp riêng của họ khi khai thị,
--còn riêng về người có căn thì còn phải xem độ dày của vị đó nhiều hay ít nếu nhiều thì có thể người đó tự ngộ tự tu đúng chánh pháp,còn nếu bề dày mỏng căn cốt chưa đủ để lảnh hội thì phải có thầy dạy đó con,nếu muốn mình tìm đúng thầy để quy y cho mình thì củng phải chịu khó tìm đúng thầy thì chúng ta khỏi phải mất công chạy lòng vòng, tu lòng vòng ,ta không dám nói vị nào tu tốt vị nào tu xấu mà một khi chọ mih sư là ta phãi có sự nhận xét bằng trí tuệ không nghe theo không nhìn bề ngoài của họ,không nên nghe tiếng âm thanh hay không nhìn tướng tốt xấu mà phải nhìn bằng trí tuệ và cảm nhận của trực giác chính mình vì người có linh căn thì họ ít nhiều củng có cái nhìn tương đối bằng trực giác,chúc con tinh tấn,,,,,wellcome1
---------------------ĐẠI THỂ SỐNG SÁNG
---------------------NÓI NHƯ DUY VẬT
---------------------HÀNH NHƯ DUY TÂM
---------------------SỐNG NHƯ DUY NHÂN
---------------------ĐẠO NHƯ DUY LINH
-----------------------------------------:peace_sign:
------------------------LẤY THẾ GIAN LÀM NHÀ
------------------------LẤY NGƯỜI THẾ GIAN LÀM SỐNG
------------------------LẤY ĐỜI THẾ GIAN LÀM ĐẠO
---------------------------0--------------------------:peace_sign:
Con chào chú ạ.
Con có một thắc mắc mong chú hoan hỉ giải đáp giúp cho con.
Khi ngồi niệm Phật con phải ngồi thẳng lưng và không được ngủ vì sẽ bị hôn trầm, vậy khi con ngủ con nằm trên giường con cũng tập trung niệm Phật đến khi ngủ thì thôi thì nó có giống trường hợp như khi con ngồi hay ạ.Có một hôm con niệm Phật cho đến lúc ngủ thì trong giấc mơ con thấy mình đang ngồi niệm Phật và biết là mình đang ở trong giấc mơ,hiểu được mình đang làm gì.
Công việc kinh doanh luôn căng thẳng và mệt mỏi vì hiện tại vợ chồng con kinh doanh nhiều lĩnh vực trong thời điểm thị trường khó khăn như hiện nay nhưng trong lòng con vẫn luôn cảm thấy vui vì có thể giúp cho được nhiều người (chỉ duy nhất lĩnh vực về nhà hàng là con luôn bận tâm và muốn dừng lại ngay tức khắc,nhưng tại thời điểm này thì con ko thể).
Con mong chú luôn khỏe mạnh để giúp đỡ mọi người nhiều hơn.
Nam Mô A Di Da Phật.
LÂU quá rồi hả,từ lúc hai vợ chồng ghé dalat thăm chú tới giờ mới có thắc mắt ,con chịu khó đọc mấy bài viết cúa chú về thiền bên trang đạo trong đời thì rỏ thôi ,sao con lại nói không được ngủ sẻ bị hôn trầm,,,mà phải nói khi hành pháp không để bị hôn trầm mới đúng,con hiểu sai nội dung cho nên con mới so sánh khi ngủ niệm phật đi vào giấc ngủ có giống với lúc hành pháp,
con biết không là khi hành pháp hoặc là hành thiền, hành giả không để bị hôn trầm trong lúc hành pháp,còn khi con ngủ thay vì nằm nghỉ lung tung rồi ngủ thì ta tranh thủ niệm phật khi đi vào giấc ngủ có phải là tốt hơn không, con hiểu chưa nào?còn công việc của con không có gì phải nan giải đâu hàng cư sỉ tại gia họ điều bận biệu nhiều việc chứ không riêng gì con đâu,nhưng khi chúng ta biết dụng tâm,biết giử cho tâm thanh tịnh trong mọi công việc thì ta vẩn không mấy khó khăn và bận biệu gì,LÀM MÀ KHÔNG LÀM KHÁC VỚI LÀM MÀ LÀM, và thấy như thường thấy khác với thấy mà phải thấy,con hiểu chưa nào?có một điều ta nhắc nhở con là cái gì củng có nhân duyên của nó ,không cưởng cầu con hảy thoải mái trong công việc không gò bó,hay khó chịu, không lăng tăng,cứ giử tâm bình lặng dù cuộc đời vội vả xôn xao, cứ từ từ rồi mọi việc sẻ đâu vào đó,nhớ đó là sẻ có ngày đó,,nè hết gọi ta bằng thầy rồi gọi bằng bác,rồi hôm nay gọi bằng chú không biết con bé nầy sẻ gọi ta bằng gì nửa đây?thôi ta đùa tí chúc bình an và an lạc nhé,,,,,,:wave: