Thương thay những người học chữ chưa thông, không cầu diệu nghĩa, chỉ bị lôi cuốn theo chữ nghĩa bên ngoài; thánh nhân gọi là đứng xa mà nhìn. Lại thương những người thông thuộc kinh nghĩa nhưng không thực hành cầu chứng, tin tưởng mù oán; thánh nhân gọi là đứng ngoài cửa mà không chịu vào.

Chư thiện tri thức nên biết rằng chữ nghĩa là mượn tạm để gọi. Phật không dùng danh từ Linh Hồn, nhưng đã dùng chữ "Tâm" định nghĩa nó. Nên biết, tam sao thất bổn, dịch chữ mượn chữ, không phải là bản gốc. Ngày nay chư vị đọc đó là chữ Việt, do dịch từ Hán Tạng, Pali Tạng, không phải là nguyên văn gốc. Nên hiểu đó là phương tiện đưa đến giác ngộ, từ ngộ đưa đến thực hành minh triết.

Chỉ có một chữ "CHẤP" mà vô số người phải bị mắc kẹt giữa Có và Không, Phi và Hữu. Chư thiện tri thưc đương tri, Không chấp đó là không vướng mắc, chạy theo sự hiểu biết về cái gọi là "Linh Hôn" hay "Tâm." Ưng Vô Sở Trụ Nhi Sanh Kỳ Tâm; đó là không bám víu vào bất cứ điều gì, ý nghĩ hoàn toàn rỗng tuếch, thì chơn linh mới hiển hiện. Phật bảo không Chấp linh hồn là ta, không có nói là nó không tồn tại. Mà Phật bảo phải để tâm không vướng mắc vào sự hiện hữu của nó, thì lúc bấy giờ nó mới lộ diện. Khi để ý chạy rong ruổi, cho rằng chơn tâm hiển lộ, thì đó là vọng, không phải chơn. Cho nên mới nói "không chấp trước."

Các bạn của thiền môn có bao giờ nhìn thấy nội quang tỏa chiếu? Chúng hành giả đã từng thấy được ánh sáng, có phải là khi không để tâm "chấp trước" rong ruỗi theo bất cứ sự vật gì thì nội quang mới lộ diê.n chăng?

Chư thiện tri thức, chữ nghĩa là phương tiện để học, học để biết, biết để hiểu, hiểu để thông quán, thông quán để ngộ, ngộ để hành, hành để chứng, chứng để minh triết. Không minh triết thì vẫn còn lẫn quẩn trong vô minh, rong ruỗi đông tay, theo thập nhị nhân duyên luân chuyển không ngừng.