2. Quy trình Nhập Thai của 1 linh hồn diễn ra như thế nào?

Buồn trứng có trứng chín. Vòi trứng hút buồn trứng và chỉ có trứng chín thì mới bị hút vào vòi. Trứng lại có trang bị những sợi long chung quanh nên khi đang di chuyển trong vòi trứng mà đụng tinh trùng thì nhờ những sợi long này mà không thể thụ thai (Tất nhiên, do thiếu những sợi long này mà có tình trạng thụ thai ngoài tử cung). Khi di chuyển trong vòi trứng thì các sợi long này rụng dần cho tới khi trứng vào được tử cung thì sạch sẽ và sẳn sàng thụ thai.

Thì phải có ba cái, mới ra được một em bé: Trứng + Tinh Trùng + Linh Hồn. Hai cái đầu là vật chất. Còn cái thứ ba là tâm linh. Mà tâm linh thì kèm theo Ác và Thiện.

Ở đây định luật cộng hưỡng được áp dụng tối đa.

Ngắn gọn, khi linh hồn thấy được cảnh nghìên cứu thì linh hồn bị cuốn hút vào đó.

Lúc này nếu mà nó để ý đến Mẹ nó thì nó là con trai, và nếu ngược lại thì nó là con gái.

Khi nó bị cuốn hút vào đó thì nó bị một cơn gió xoáy rất là mảnh liệt. Nó bị hút vào đó và đầu thai.

Bàn về cơn lốc Nghiệp Quả:
Trong cơn lốc này về phần đứa bế thì nó bị cái tư tưởng cuối cùng khi nó chết vưà rồi chi phối rất là mạnh:

Thể xác sẽ là tập hợp của những thói hư tật xấu, cùng với những tánh tốt của chính nó.
Tóm lại,nó là kết quả của chính nó qua những thói quen mà chính nó đã từng làm.

Phật Ngôn: Chính mình làm cho mình tốt, và cũng chính mình làm cho mình xấu.

Có nghiã là nó phải trả những gì! Hoặc là làm chuyện gì khi nó thành người!
Là đã được định đoạt vào lúc này rồi.
Sự định đoạt này là do nguyên tắc:
Gieo nhân nào thì lảnh quả đó!
Không có sự can thiệp từ bên ngoài!


Từ căn bản này, mà bé làm tốt thì sẽ dể thở chút đỉnh. Còn mà càng làm xấu hơn, thì càng ngợp thở hơn, sau khi thành người.

Cơn lốc và cộng nghiệp
:
Khi nó bị cơn gió xoáy này thì nó lại bị cộng nghiệp với người Mẹ, và người Cha

Ngay lúc này tư tưởng người nào mà mạnh hơn thì nó lại bị ảnh hưởng nghiêng nặng về người đó hơn.

Ví dụ như:
Người Cha lại nghĩ về cô đào hát bóng (Tà D. trong tư tưởng) thì nó bị ngọn gió dằng vật từ nhè nhẹ cho đến dữ dội (Phim nhà nghèo, hay là thuốc kích thích ...)

Linh hồn bị va vào vách tử cung đùng! đùng!.

Và càng bị va vào thì càng bị mất trí nhớ, Khi lớn lên, nó càng chậm chạp trong lối suy nghĩ dị thường, và rất là khác người khi giải quyết sự việc (Không được bình thường).

Như vậy làm sao mà không bị hay là tránh bị va chạm được chừng nào hay chừng đó?

Tại đây, thì người có tập an trú chánh niệm đằng trước mặt lại chiếm ưu thế, có thể nói là 100%.

Tâm lực là từ Tam thiền trở lên. (đề mục phát ra ánh sáng chói lòa về phiá cái thấy, hoặc là từ 40 cho tới 70 giây).
Người có tư tưởng như vậy sẽ hét trong tâm câu Niệm Phât khi có linh tính là sắp xong.

Cú nước rút này cực kỳ quan trọng.

Sức hút của nó rất là mảnh liệt và có thể lật ngược thế cờ ngay cã phiá bên kia có suy nghĩ Tà D. như thế nào đi nữa (Chỉ áp dụng cho Tam Thiền, những mức độ khác thì tibu chưa kiểm chứng).

Đây là chiêu thức một mất một còn với vấn đề này.

Tóm lại, khi làm như trên (hét trong tâm câu niệm thường ngày) thì:
Toàn lực của công đức tu hành từ trước tới giờ đều được bàn giao toàn bộ cho đứa con tương lai.

Hiện tượng xảy ra, khi chấm dứt:
Đối tượng phiá bên kia sẽ thấy bên này (bên hét trong tâm câu niệm) bị hụt hơi và mệt lả.
Như vậy nếu Cha hay là Mẹ chỉ là "Cận Định" thì đứa bé được nâng lên cở "Tha Hoá Tự Tại" khi nhập thai.
Sơ Thiền thì bé là Sơ Thiền khi nhập thai vv... và vv ... .
Tứ Thiền thì dĩ nhiên, bé "nhập thai biết và xuất thai biết".

-------------------------------
Nguồn: http://www.hoasentrenda.com/smf/inde...sg7961#msg7961