Có tài liệu cái này liên quan đến các nhân vật mà bạn đề cập ở trên nè, nghiên cứu thử xem bổ sung được gì trong tri thức tâm linh trong thời gian tầm Sư :
Trong “Thất Chơn Nhơn Quả” có đề cập đến việc một đạo sĩ tu Tiên và một hòa thượng tu Phật là hai bậc đắc đạo, có phép thần thông và am tường lẽ biến hóa của trời đất. Đạo sĩ Khưu-Trường-Xuân là thầy của vua, còn hòa thượng Bạch-Vân (?) là thầy của hoàng hậu. Một tăng một đạo tranh tài cao thấp với nhau nên đã thi triển rất nhiều phép lạ và tạo nhiều việc thị phi khiến một ông thì sói đầu một ông thì mất chùa. Sau đó dứt việc hồng trần, hai ông mới hòa hiệp với nhau và mỗi người viết một pho truyện với mục đích là dung hòa Tiên-Phật. Do đó mới có bộ truyện “Phong Thần” và “Tây-Du”. Lần hồi người thế thêm thắt ít nhiều vào, có người lại đem ra bình luận mà không thông hiểu huyền học, nên khiến người đời càng thêm khó hiểu các chuyện thâm huyền… nay lại đem chuyện Phong-Thần nói lại để đọc giả mua vui, sau luận bàn điều huyền bí mà ôn cố tri tân ắt không phải là điều vô ích vậy!
Tây Du là Ngô Thừa Ân viết thưa bố trẻ! Bạch Vân với Khưu Trường Xuân nào viết ở đây.
Nê trì trung khốn tỏa ngã thân
Dục cấm Kim lân hội phong vân
Nhất tâm cầu Đạo hoài nhất nhật
Thoát phá tù lung kiến Thiên tân !
:yin_yangyin_yangyin_yang:2
Bookmarks