
Nguyên văn bởi
Chấp Ngã
Riêng đạo Phật thì đã vượt lên trên cái ngưỡng của sự gìn giữ và quy nguy nguyên; mà đạo Phật còn mang tính xã bỏ tất cả những gì thuộc về kiến chấp (không chấp có cũng không chấp không, không động niệm, không tác ý, không chấp thiện, không chấp ác…); đưa ra các phương pháp tu tập, hành trì theo thứ tự từng cấp độ nhằm giải phóng tâm thức con người khỏi những ràng buột của thế gian mặc dù đang sống trong thế gian, do đó Đạo phật là đạo duy nhất có thể đưa con người đến chân hạnh phúc. Tu theo Phật là để giải thoát khỏi luân hồi lục đạo, không chịu sự tác động của nhơn quả chứ không đơn thuần là phản bổn hoàn nguyên. Bởi vì khi trở về với cái nguyên thủy của mình thì có 2 trường hợp:
- TH1: khi trở về với cái khởi thủy của mình (tiểu hồn xác nhập với đại hồn) thì trong đó đã chịu sự tác động của ý thức, mong muốn trở về, giữ giới, hành thiện tích đức…. Như vậy họ đã xây dựng cho mình 1 cái “Ngã Thiện”, và cái ngã thiện này cũng chịu sự tác động nhân quả. Như vậy Tham sân si trong họ không mất đi mà nó chỉ bị đè nén hoặc bị lấn ác bởi cái thiện, bởi sự giữ giới. 1 lúc nào đó nếu nó bị kích thích tác động của các yếu tố bên ngoài (Đồng thanh tương ứng – đống khí tương cầu) với cường độ thích hợp thì nó sẽ bộc phát và biến động và chịu sự chi phối của nhân quả luân hồi. Mức độ tâm thức của họ chỉ ở cấp độ cõi trời Tứ Thiên Vương. Như vậy cái Bổn nguyên yên tỉnh ở cảnh giới của họ là cái yên tĩnh tạm thời chứ không phải là cảnh giới Niết bàn thanh tịnh vĩnh cữu.
Bookmarks