Mình đã giải thích quá nhiều rồi nhưng dường như bạn chỉ đọc qua mà không dụng tâm suy nghĩ, xem xét. Bạn vẫn có cái nhìn phiến diện, áp đặp những suy nghĩ chính trị lên sư phụ và các học viên PLC mà đánh giá sự việc.

Về vấn đề thông thái, ngụ ý của mình là một người tu luyện nhanh thì vài tuần ,vài tháng lâu thì vài năm đã có được thiên mục. Có thể phóng to thu nhỏ mọi vật, ngồi đây mà thấy được cảnh tượng nơi khác ... còn người bình thường học nhiều, nghiên cứu nhiều bao nhiêu năm mới có thể nghiên cứu ra kính hiển vi, máy chuẩn đoán bệnh... Người tu luyện không chỉ có thiên mục mà tu tốt, tâm tính cực cao có thể phó suất các công năng khác. Nói ngắn gọn thì mình nghĩ tu luyện chính là con đường nghiên cứu khoa học ngắn nhất. Những người có chí hướng tu luyện đều là người thông thái.

Các dòng tu trong chùa đều là các dòng truyền thừa, đời này truyền cho đời kia (cái này gọi là “chân truyền”)
Tu luyện là phải ngộ, cái ngộ là không thể truyền, Phật Thích Ca Mâu Ni giảng Pháp trong nhiều năm, cuối cùng người lại giảng "Pháp vô định Pháp".

Trích dẫn Chuyển Pháp Luân trang 5

Tầng của Thích Ca Mâu Ni là [tầng] Như Lai; [nhưng] các
tăng nhân sau này có rất nhiều vị không hề ngộ đến tầng của Thích Ca Mâu Ni,
[không ngộ được] tâm thái trong cảnh giới tư tưởng của Ông, hàm nghĩa chân chính
trong Pháp mà Ông giảng, [cũng như] hàm nghĩa chân chính trong lời mà Ông nói.
Vậy nên đời sau người giải thích thế này, người giải thích thế kia, giải thích đến độ
hỗn loạn; cho rằng ‘Pháp vô định Pháp’ nghĩa là chư vị không được giảng, đã giảng
ra thì không còn là Pháp nữa. Thật ra không phải nghĩa như vậy. Thích Ca Mâu Ni
dưới cội bồ đề khai công khai ngộ rồi, chưa lập tức đạt đến tầng Như Lai. Trong
suốt 49 năm truyền Pháp, Ông liên tục tự mình đề cao. Mỗi khi đề cao [lên] một
tầng, Ông quay lại xét thấy Pháp mình vừa giảng xong không còn đúng nữa. Lại đề
cao lên, Ông phát hiện rằng Pháp mình vừa giảng xong lại cũng không đúng nữa.
Cứ đề cao lên, Ông lại phát hiện rằng Pháp vừa giảng xong lại không còn đúng.
Trong toàn bộ 49 năm, Ông không ngừng thăng hoa như thế; mỗi lần đề cao [lên]
một tầng, [Ông] lại phát hiện Pháp Ông giảng trước đó về nhận thức đều là rất thấp.
Ông cũng phát hiện rằng Pháp của mỗi một tầng là thể hiện của Pháp tại mỗi một
tầng đó; mỗi một tầng đều có Pháp, nhưng đó không phải là chân lý tuyệt đối của
vũ trụ. Vả lại Pháp của tầng cao so với Pháp của tầng thấp thì [tiếp cận] gần đặc
tính của vũ trụ hơn; vậy nên, Ông bèn giảng: ‘Pháp vô định Pháp’.

Cuối cùng Thích Ca Mâu Ni lại giảng: ‘Ta đời này chưa có giảng Pháp nào
hết’. Thiền tông lại lý giải rằng không Pháp có thể giảng. Vào những năm cuối,
Thích Ca Mâu Ni đã đạt đến tầng Như Lai; hỏi tại sao Ông nói Ông chưa có giảng
Pháp nào hết? Thực ra Ông đã nêu ra một vấn đề gì? Ông [muốn] nói: ‘Đạt đến
tầng Như Lai như ta, ta chưa thể thấy được [chân] lý tối hậu của vũ trụ, Pháp tối
hậu của vũ trụ là gì’. Vậy nên Ông muốn nói người đời sau không được lấy những
lời Ông giảng làm chân lý tuyệt đối, chân lý bất biến; nếu không người đời sau sẽ
bị hạn cuộc vào tầng Như Lai hoặc thấp hơn Như Lai, mà không thể đột phá lên
tầng cao hơn. Người đời sau không lý giải được nghĩa chân chính của câu nói ấy,
[nên nhìn] nhận rằng Pháp đã giảng ra thì không còn là Pháp, [họ] lý giải kiểu như
thế. Kỳ thực Thích Ca Mâu Ni [muốn] giảng rằng: Các tầng khác nhau có Pháp của
các tầng khác nhau, Pháp của mỗi một tầng không phải là chân lý tuyệt đối của vũ
trụ; nhưng Pháp của mỗi một tầng có tác dụng [làm Pháp lý] chỉ đạo tại mỗi một
tầng. Thật ra Ông đã giảng chính [Pháp] lý này.
Vì vậy tu luyện là phải tự ngộ, không thể "truyền". Sư phụ Lý Hồng Chí đã kết hợp giảng Pháp tại các tầng, khái quát để các học viên có thể đọc sách, rồi sống trong xã hội mà ngộ.

Về vấn đề chính trị, sư phụ đã dạy học viên Pháp Luân Công không được phép làm việc chính trị và phải sống và làm việc theo pháp luật nhà nước nếu không thì không phải là đệ tử PLC nữa. Sư phụ đã dạy lời này từ những năm 90.

Trích dẫn Tinh Tấn Yếu Chỉ, trang 29

Tu luyện không phải là chính trị

Có một số học viên bất mãn với xã hội và chính trị, ôm giữ mãi tâm chấp trước mạnh
mẽ ấy mà không buông, từ đó đã học Đại Pháp chúng ta, và thậm chí còn vọng tưởng
lợi dụng Đại Pháp chúng ta để tham dự chính trị, đó là tâm lý và hành vi dơ bẩn nhất
khinh nhờn Phật, khinh nhờn Pháp. Nếu không bỏ tâm ấy, thì tuyệt đối sẽ không
viên mãn. Tôi nhấn mạnh nhiều lần khi giảng bài rằng, hình thức của xã hội người thường,
dẫu đó là xã hội và chính trị như thế nào, đều có định số, là Trời định. Người tu luyện
không quản việc của nhân gian, càng không được tham dự vào đấu tranh chính trị. Xã
hội đối với chúng ta như thế nào, đó chẳng phải đang khảo nghiệm cái tâm người tu
luyện sao? Không thể nói rằng chúng ta bị dẫn lôi vào làm chính trị.

Hình thức tu luyện Đại Pháp của chúng ta chính là như thế, không nhập vào theo
bất kể thế lực chính trị nào trong hay ngoài nước. Những người có thế lực kia không
phải là người tu luyện, cho nên tuyệt đối không thể đảm nhiệm bất kể danh dự gì hoặc
làm người phụ trách thực chất trong Đại Pháp chúng ta.

Hỡi các đệ tử, chư vị phải nhớ kỹ chúng ta là chân tu! Là buông bỏ danh-lợi-tình
của người thường, chế độ của xã hội là thế nào thì có quan hệ gì đến tu luyện của chư
vị? Tu đến chấp trước không còn dù một lậu thì mới có thể viên mãn chứ! Một
người tu luyện, ngoài việc làm tốt công tác chức trách của mình, thì không hề có hứng
thú gì đến chính trị và chính quyền, nếu không thì tuyệt đối không phải đệ tử của tôi.
Chúng ta có thể khiến người tu luyện đắc Pháp thành chính quả, cũng có thể
khiến nhân tâm xã hội hướng Thiện, là có chỗ tốt cho sự an định của xã hội nhân loại.
Nhưng Đại Pháp không phải được truyền vì xã hội nhân loại, mà là vì để chư vị tu
luyện có thể viên mãn.

Lý Hồng Chí
3 tháng Chín, 1996
Các học viên là ngang hàng với nhau không hề có vai vế gì cả, chẳng có ai là cốt cán mong các bạn đừng áp đặt những suy nghĩ cá nhân, tư tưởng chính trị lên các học viên PLC như vậy nhé. Mỗi học viên trước khi muốn làm việc gì đều phải xuy xét đúng sai, đối chiếu với Pháp. Nếu làm sai chính là phải chấp nhận hậu quả. Một học viên hay một nhóm học viên không thể đại diện cho toàn bộ học viên PLC hay Pháp Luân Công ... mong các bạn có cái nhìn toàn diện hơn.

Hợp thập.