Trích dẫn Nguyên văn bởi Love_Tamlinh Xem Bài Gởi
Nếu bản chất của thầy tu là "bất bạo động", như vậy các tình huống sau đây có thể xảy ra:

1. Thầy tu đi cùng một giáo dân ngoài phố và giáo dân bị cướp, thầy tu sẽ đứng nhìn tên cướp mà không được phép can thiệp.
Sao không. Can thiệp chứ nhưng không gây chết người. Điều quan trọng lúc này là tên cướp sẽ không thực hiện được hành vi của mình.
Trích dẫn Nguyên văn bởi Love_Tamlinh Xem Bài Gởi
2. Thầy tu gặp 2 thiếu niên đâm chém nhau ngoài đường và sẽ bỏ đi, vì tránh bạo động.
Việc khuyên giải hoặc lăn xả vào giữa lấy thân mình ra để can ngăn đâu có phải là bạo động đâu.
Trích dẫn Nguyên văn bởi Love_Tamlinh Xem Bài Gởi
3. Gia đình thầy tu bị cướp đột nhập uy hiếp người thân, thầy tu sẽ đứng nhìn người thân bị hành hung vì không được phép bạo động.
Nhiều biện pháp bao gồm hô hoán, ngăn chặn, và giống như can ngăn thiếu niên đâm chém có thể được thực hiện.
Trích dẫn Nguyên văn bởi Love_Tamlinh Xem Bài Gởi
4. Khi quân giặc tiến vô nhà thờ, giáo dân đánh giặc bảo vệ nhà thờ, bảo vệ tượng Chúa, bảo vệ Kinh Sách, còn thầy tu chỉ đứng nhìn và ủng hộ, vì ngại bạo động.
Việc bảo vệ có thể thực hiện bằng biện pháp bất bạo động. Trong trường hợp này bạo động gây thiệt hại lớn hơn.
Trích dẫn Nguyên văn bởi Love_Tamlinh Xem Bài Gởi
Nếu vận dụng đơn giản như vậy thì mình nghĩ rằng vị thầy tu ấy chưa thực sự là người thay mặt Chúa để che chở cho giáo dân. Mọi người cho ý kiến thêm. :rose:
Nguyên tắc là một, vận dụng phải linh hoạt. Điều quan trọng là giữ được tâm thái bình lặng, tinh thần từ bi hay tình yêu thiên chúa đối với mọi người cho dù đó là kẻ thù, là giặc.