Trang 28 trong 97 Đầu tiênĐầu tiên ... 18222324252627282930313233343878 ... Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 541 tới 560 trên 1939

Ðề tài: Xin mời mọi người chia sẻ và tìm hiểu về những khái niệm Phật Pháp

  1. #541

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi minh đài Xem Bài Gởi
    CÁM ƠN NGƯỜI CẤT CÔNG POST BÀI ,AI MÀ THỰC HÀNH HẾT ĐƯỢC THÌ LÀ CHỨNG ĐẠO RỒI .
    Người post đã có thực tiễn trong các bài của mình chưa??
    :happy: xin mời cô Minh Đài xem lại giúp RH05 nha !

    18-10-2011, 08:35 AM
    Richardhieu05

    Xin chào tất cả các ông, bà, bác, chú, cô, anh, chị, em và các đạo hữu trên diễn đàn.

    Có nhiều yếu tố có thể giúp bổ sung cho việc tìm hiểu, học và hành những chân lý trong Phật Pháp của chúng ta, trong đó sự tiếp cận với các "khái niệm" là một yếu tố có thể hữu ích với không ít người. Vào diễn đàn đã được vài tháng, hôm nay tôi xin phép được mở một topic với chủ đề "Xin mời mọi người chia sẻ và tìm hiểu về những khái niệm Phật Pháp" này.

    Xin mời mọi người tùy duyên, tích cực chia sẻ về các khái niệm Phật Pháp tại đây nhé.

    Chúc mọi người bình an ! Xin cám ơn ạ !


    05-01-2012, 09:04 PM
    Richardhieu05

    Xin kính chào mọi người!

    Topic này đã được mở được một thời gian. Cá nhân tôi đã đưa lên một số khái niệm của Hòa thượng Thích Duy Lực và tự bản thân cũng có thêm cơ hội được học hỏi từ những lời dạy của Hòa thượng và các chia sẻ của mọi người.

    Tôi cũng đã sưu tầm được thêm một số câu trả lời của Hòa thượng Thích Duy Lực trước các câu hỏi liên quan đến các vấn đề tu học Phật Pháp trong hai quyển Ngữ Lục của Hòa thượng. Từ nay xin phép post cùng với các khái niệm để chia sẻ và học hỏi thêm với mọi người.

    Chúc ... bình an miên viễn !


    04-04-2012, 04:31 PM
    Richardhieu05

    Xin chào mọi người!

    Rất cám ơn mọi người đã bỏ công ghé thăm topic.

    Để làm phong phú thêm cho topic này, gần đây tôi được một bậc đàn anh cho tham khảo tác phẩm My Vân Tiên vấn đáp. Do cũng thấy nhiều màu sắc thú vị và tri thức về phật pháp. Tôi xin được xen kẽ các bài thuộc tác phẩm trên vào topic này để được chia sẻ và học hỏi với mọi người.

    Chúc... bình an miên viễn !


    :love_struck:
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  2. #542

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Quoc.LLac Xem Bài Gởi
    Đáp: Đó đều là vọng tưởng, do vọng tưởng mới hiện ra đủ thứ cảnh vật. Người tham thiền là dùng cái không biết( Biết mà không Chấp-Trụ ) để tu, còn cảnh giới khủng khiếp, cảnh giới vui, cho đến Phật Thích Ca đến rờ đầu thọ ký mình thành Phật v.v… đều là vọng, không biết tới( Không Chấp tới). Đường lối thực hành của mình là không biết( Biết mà không Chấp-Trụ ), tại sao lại biết(Chấp) đến những thứ đó ! Ấy là do tập khí phiền não từ lâu đời, nay cứ giữ lấy nghi tình, bất cứ hiện cảnh giới gì đều mặc kệ nó, hiện cứ hiện, tham cứ tham, chỉ nhìn vào câu thoại đầu tham tới mãi, vậy là được rồi.
    *Thấy-Biết mà "không Chấp" , chớ nào phải "Không Biết"

    * Như "Không Biết" . Thì khác gì "Sỏi đá". "Biết" mà "Không trụ" . Mới gọi là "Tỉnh Giác".
    *Đây là "Chữ Không" của Thiền Tông.

    Hi hi! Cám ơn đạo hữu chia sẻ nhiều ! Thích nhất câu "Đây là "Chữ Không" của Thiền Tông." :smug:
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  3. #543

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Richardhieu05 Xem Bài Gởi
    :happy: xin mời cô Minh Đài xem lại giúp RH05 nha !

    18-10-2011, 08:35 AM
    Richardhieu05

    Xin chào tất cả các ông, bà, bác, chú, cô, anh, chị, em và các đạo hữu trên diễn đàn.

    Có nhiều yếu tố có thể giúp bổ sung cho việc tìm hiểu, học và hành những chân lý trong Phật Pháp của chúng ta, trong đó sự tiếp cận với các "khái niệm" là một yếu tố có thể hữu ích với không ít người. Vào diễn đàn đã được vài tháng, hôm nay tôi xin phép được mở một topic với chủ đề "Xin mời mọi người chia sẻ và tìm hiểu về những khái niệm Phật Pháp" này.

    Xin mời mọi người tùy duyên, tích cực chia sẻ về các khái niệm Phật Pháp tại đây nhé.

    Chúc mọi người bình an ! Xin cám ơn ạ !


    05-01-2012, 09:04 PM
    Richardhieu05

    Xin kính chào mọi người!

    Topic này đã được mở được một thời gian. Cá nhân tôi đã đưa lên một số khái niệm của Hòa thượng Thích Duy Lực và tự bản thân cũng có thêm cơ hội được học hỏi từ những lời dạy của Hòa thượng và các chia sẻ của mọi người.

    Tôi cũng đã sưu tầm được thêm một số câu trả lời của Hòa thượng Thích Duy Lực trước các câu hỏi liên quan đến các vấn đề tu học Phật Pháp trong hai quyển Ngữ Lục của Hòa thượng. Từ nay xin phép post cùng với các khái niệm để chia sẻ và học hỏi thêm với mọi người.

    Chúc ... bình an miên viễn !


    04-04-2012, 04:31 PM
    Richardhieu05

    Xin chào mọi người!

    Rất cám ơn mọi người đã bỏ công ghé thăm topic.

    Để làm phong phú thêm cho topic này, gần đây tôi được một bậc đàn anh cho tham khảo tác phẩm My Vân Tiên vấn đáp. Do cũng thấy nhiều màu sắc thú vị và tri thức về phật pháp. Tôi xin được xen kẽ các bài thuộc tác phẩm trên vào topic này để được chia sẻ và học hỏi với mọi người.

    Chúc... bình an miên viễn !


    :love_struck:
    cám ơn huynh .


    không từ chẳng câu,
    không xưng chẳng danh.
    không tâm chẳng tìm,
    không đạo chẳng liểu.

    :big_grin:

  4. #544

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Quoc.LLac Xem Bài Gởi

    * Như "Không Biết" . Thì khác gì "Sỏi đá". "Biết" mà "Không trụ" . Mới gọi là "Tỉnh Giác".
    *Đây là "Chữ Không" của Thiền Tông.

    Chớ lầm giữa các khái niệm.

    HT.Thích Duy Lực nói đến cái "không biết" là ví dụ như:
    Hỏi: Ông có biết kiếp trước ông là ai không?
    Đáp: Không biết.

    Theo ý của bạn thì người đáp khi ấy là sỏi đá sao?
    Ngay khi ấy có ai giơ tay đánh người ấy có phản ứng không?

  5. #545

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Richardhieu05 Xem Bài Gởi
    :happy: xin mời cô Minh Đài xem lại giúp RH05 nha !

    :
    Cô chỉ hỏi cho vui ,thôi chứ nói người chứng ĐẠO thì một pháp cũng ko có để hiển bày ,Chúc RH05 vui cùng đạo pháp NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
    rose4rose4 Chúc mọi người vạn sự bình an

  6. #546

    Mặc định

    Ý nghĩa chơn tâm và bản tánh như thế nào?

    Hỏi: Kính thưa thầy, con có một thắc mắc về chơn tâm và bản tánh. Sao gọi là chơn tâm? Sao gọi là bản tánh? Vậy giữa chơn tâm và bản tánh giống nhau hay khác nhau? Con hay nghe cái tánh Phật của mọi người nó bất sanh bất diệt, thế nào là bất sanh bất diệt?

    Ðáp: Giữa chơn tâm và bản tánh tuy hai danh từ có khác nhưng ý nghĩa thì không khác. Nói chơn tâm là đối với vọng tâm mà nói. Chơn là chơn thật không biến đổi đó là nghĩa thường hằng bất sanh bất diệt. Tâm là biết, cái biết nầy nó lặng lẽ trong sáng không bị ngoại cảnh chi phối. Nếu trong lúc ngồi thiền, khi tâm chúng ta chưa dấy động khởi nghĩ bất cứ thứ gì, mà lúc đó chúng ta vẫn có cái biết sáng suốt hiện tiền, chính đó mới là cái biết chơn thật. Trong Kinh thường gọi cái “biết” nầy là chơn tâm. Còn khi chúng ta khởi niệm nghĩ đến chuyện lành dữ, phải trái, hơn thua v.v… thì cái biết đó trong kinh gọi là vọng tâm. Nghĩa là cái biết duyên theo trần cảnh đối đãi mà có. Kinh Viên Giác nói: “Cái tâm nầy nó do duyên theo bóng dáng sáu trần, mà có ra cái tướng tự tâm”. Nên nói nó là vọng tưởng. Chính nó do duyên sanh, nên bản chất của nó là không thật. Vì không thật, cho nên nó khởi sanh, khởi diệt, chợt có, chợt không, sanh diệt biến đổi liên miên không dừng.

    Còn nói bản tánh là vì cái tánh “Biết” nó sẵn có từ hồi nào đến giờ. Trong kinh gọi là Phật tánh hay chơn như. Bản tánh là tên khác của Phật tri kiến hay Viên giác v.v… Thí như trong quặng nhơ sẵn có chất vàng ròng trong đó. Ðứng về mặt bản thể của sự vật, thì nói là bản tánh. Thí như nước và sóng, nếu đứng về mặt bản thể, thì người ta gọi là nước. Nhưng nếu đứng về mặt hiện tượng thì người ta gọi là sóng. Như vậy, sóng và nước không thể ly khai ra mà có. Chính trong lúc sóng nổi lên, thì nó mang sẵn chất nước tiềm tàng ở trong sóng. Nếu không có nước thì làm gì có sóng? Nhưng nói sóng là nước thì không đúng.

    Cũng thế, khi phiền não ( dụ cho sóng ) dấy khởi thì nó che phủ mờ tánh giác sẵn có. Ngay khi phiền não dấy lên, thì mình không thể nói phiền não là chơn tâm hay bản tánh được. Nhưng bản tánh cũng không rời phiền não mà có. Như nước trong không rời lìa nước đục mà có. Muốn có nước trong cần phải lóng. Lóng có nghĩa là tu, tu là chuyển hóa những thứ phiền não nhiễm ô, để cho tâm ta được thanh tịnh sáng suốt. Hai thực thể nầy không thể ly khai mà có. Ðây là lý “Bất Nhị” hay pháp môn “Không Hai” của Kinh Duy Ma Cật đã nói. Và đây cũng chính là yếu lý “Tương Tức Tương Nhập, hay Lý Sự vô ngại” của hệ tư tưởng giáo lý trong Kinh Hoa Nghiêm. Vì thế, nên nói một là sai, mà nói hai thì không đúng.

    Thí dụ như lúc mình nổi giận, thì cái tánh không giận nó tiềm tàng sẵn có trong cái phiền não giận. Giận là hiện tượng dấy khởi từ bản thể. Bản thể vốn vắng lặng. Vì nó sẵn có nên khi hết giận thì cái tánh không giận ( trước khi nổi giận ) nó trở lại với cái tánh không giận. Sở dĩ giận là vì tại mình không khéo gìn giữ ở nơi cái tánh không giận, nên để cho tập khí giận nổi lên.

    Nói giận là để tiêu biểu cho tất cả những thứ phiền não khác. Giận là vì nó gặp nghịch cảnh cho nên khởi giận. Cũng như nước vốn không phải sóng, nhưng vì gặp gió thổi nên nước mới nổi sóng. Khi sóng dừng lại thì tánh nước sẽ hiện bày trở lại như cũ, nghĩa là như cái lúc mà nước chưa khởi thành sóng. Cho nên trong kinh nói: “Phiền não tức Bồ đề, sanh tử tức Niết bàn” là ý đó. Sóng thì khi có, khi không, nhưng nước thì lúc nào cũng vẫn có. Nước là dụ cho bản tánh hay chơn tâm, còn sóng là dụ cho vô minh hay phiền não. Muốn hết phiền não thì phải dừng vô minh. Muốn không có sóng thì gió phải dừng lại.

    Ðó là ý nghĩa của sự tu hành là diệt trừ phiền não. Tham thiền, niệm Phật, tụng kinh, hay trì chú v.v… vô lượng pháp môn Phật dạy cũng nhắm thẳng vào một mục đích duy nhất đó. Nói rõ hơn là Phật muốn cho chúng sanh nhận và hằng sống lại với cái thể tánh chơn thật sáng suốt hằng hữu bất sanh bất diệt sẵn có của chính mình. Sở dĩ nói bất sanh bất diệt là vì cái thực thể nầy vốn nó không có hình tướng, giống như hư không. Hư không thì không có sanh có diệt. Tuy nhiên, hư không thì vô tri, nhưng tánh giác thì hằng tri hằng giác. Khác nhau là ở chỗ đó. Thế nên, Kinh Bát Nhã nói: “Thị chư pháp Không Tướng, bất sanh, bất diệt” v.v… Tướng của các pháp thì giả có, nhưng tánh của các pháp thì không. Nhưng cái “Tánh Không” nầy, xin chớ vội lầm hiểu là không trơn như lông rùa sừng thỏ. Mà cái “Không” nầy là cái “Không Chơn Thật” của vạn pháp.

    Ðứng về mặt tu hành mà nói, thì cái chánh nhân Phật tánh tuy sẵn có, nhưng vì bị vô minh phiền não che lấp, nên có đó mà cũng như không. Ðây là nghĩa Như Lai tại triền ( tánh giác còn bị các thứ phiền não trói buộc ). Khi nào hành giả nỗ lực gia công tu hành chuyển hóa hết vô minh phiền não, thì cái thể tánh thanh tịnh sáng suốt kia mới hiện bày. Ðây là nghĩa Như Lai xuất triền ( tánh giác ra khỏi phiền não nhiễm ô ràng buộc ). Cũng thí như mây tan, thì trăng hiện, chỉ cần vẹt tan mây mù vô minh, thì ánh trăng Chơn Như sẽ hiện bày.
    (Written by Ven. Thich Phuoc Thai)

  7. #547

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi mucdong Xem Bài Gởi
    cám ơn huynh .


    không từ chẳng câu,
    không xưng chẳng danh.
    không tâm chẳng tìm,
    không đạo chẳng liểu.

    :big_grin:
    Hi hi!

    Cám ơn bạn mucdong, thơ của bạn hay quá, nhưng có lẽ ở đâu đó cũng chả phải vậy hay sao ý a !
    :love_struck:
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  8. #548

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi minh đài Xem Bài Gởi
    Cô chỉ hỏi cho vui ,thôi chứ nói người chứng ĐẠO thì một pháp cũng ko có để hiển bày ,Chúc RH05 vui cùng đạo pháp NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
    Hi cô ! Con cám ơn lòng tốt của cô nhiều ! Cô nói cao siêu rồi con lại hết ý kiến thôi ! Hi hi ! Chúc cô bình an ! :love_struck:
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  9. #549

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Being Nobody Xem Bài Gởi
    Ý nghĩa chơn tâm và bản tánh như thế nào?

    Hỏi: Kính thưa thầy, con có một thắc mắc về chơn tâm và bản tánh. Sao gọi là chơn tâm? Sao gọi là bản tánh? Vậy giữa chơn tâm và bản tánh giống nhau hay khác nhau? Con hay nghe cái tánh Phật của mọi người nó bất sanh bất diệt, thế nào là bất sanh bất diệt?

    Ðáp: Giữa chơn tâm và bản tánh tuy hai danh từ có khác nhưng ý nghĩa thì không khác. Nói chơn tâm là đối với vọng tâm mà nói. Chơn là chơn thật không biến đổi đó là nghĩa thường hằng bất sanh bất diệt. Tâm là biết, cái biết nầy nó lặng lẽ trong sáng không bị ngoại cảnh chi phối. Nếu trong lúc ngồi thiền, khi tâm chúng ta chưa dấy động khởi nghĩ bất cứ thứ gì, mà lúc đó chúng ta vẫn có cái biết sáng suốt hiện tiền, chính đó mới là cái biết chơn thật. Trong Kinh thường gọi cái “biết” nầy là chơn tâm. Còn khi chúng ta khởi niệm nghĩ đến chuyện lành dữ, phải trái, hơn thua v.v… thì cái biết đó trong kinh gọi là vọng tâm. Nghĩa là cái biết duyên theo trần cảnh đối đãi mà có. Kinh Viên Giác nói: “Cái tâm nầy nó do duyên theo bóng dáng sáu trần, mà có ra cái tướng tự tâm”. Nên nói nó là vọng tưởng. Chính nó do duyên sanh, nên bản chất của nó là không thật. Vì không thật, cho nên nó khởi sanh, khởi diệt, chợt có, chợt không, sanh diệt biến đổi liên miên không dừng.

    Còn nói bản tánh là vì cái tánh “Biết” nó sẵn có từ hồi nào đến giờ. Trong kinh gọi là Phật tánh hay chơn như. Bản tánh là tên khác của Phật tri kiến hay Viên giác v.v… Thí như trong quặng nhơ sẵn có chất vàng ròng trong đó. Ðứng về mặt bản thể của sự vật, thì nói là bản tánh. Thí như nước và sóng, nếu đứng về mặt bản thể, thì người ta gọi là nước. Nhưng nếu đứng về mặt hiện tượng thì người ta gọi là sóng. Như vậy, sóng và nước không thể ly khai ra mà có. Chính trong lúc sóng nổi lên, thì nó mang sẵn chất nước tiềm tàng ở trong sóng. Nếu không có nước thì làm gì có sóng? Nhưng nói sóng là nước thì không đúng.

    Cũng thế, khi phiền não ( dụ cho sóng ) dấy khởi thì nó che phủ mờ tánh giác sẵn có. Ngay khi phiền não dấy lên, thì mình không thể nói phiền não là chơn tâm hay bản tánh được. Nhưng bản tánh cũng không rời phiền não mà có. Như nước trong không rời lìa nước đục mà có. Muốn có nước trong cần phải lóng. Lóng có nghĩa là tu, tu là chuyển hóa những thứ phiền não nhiễm ô, để cho tâm ta được thanh tịnh sáng suốt. Hai thực thể nầy không thể ly khai mà có. Ðây là lý “Bất Nhị” hay pháp môn “Không Hai” của Kinh Duy Ma Cật đã nói. Và đây cũng chính là yếu lý “Tương Tức Tương Nhập, hay Lý Sự vô ngại” của hệ tư tưởng giáo lý trong Kinh Hoa Nghiêm. Vì thế, nên nói một là sai, mà nói hai thì không đúng.

    Thí dụ như lúc mình nổi giận, thì cái tánh không giận nó tiềm tàng sẵn có trong cái phiền não giận. Giận là hiện tượng dấy khởi từ bản thể. Bản thể vốn vắng lặng. Vì nó sẵn có nên khi hết giận thì cái tánh không giận ( trước khi nổi giận ) nó trở lại với cái tánh không giận. Sở dĩ giận là vì tại mình không khéo gìn giữ ở nơi cái tánh không giận, nên để cho tập khí giận nổi lên.

    Nói giận là để tiêu biểu cho tất cả những thứ phiền não khác. Giận là vì nó gặp nghịch cảnh cho nên khởi giận. Cũng như nước vốn không phải sóng, nhưng vì gặp gió thổi nên nước mới nổi sóng. Khi sóng dừng lại thì tánh nước sẽ hiện bày trở lại như cũ, nghĩa là như cái lúc mà nước chưa khởi thành sóng. Cho nên trong kinh nói: “Phiền não tức Bồ đề, sanh tử tức Niết bàn” là ý đó. Sóng thì khi có, khi không, nhưng nước thì lúc nào cũng vẫn có. Nước là dụ cho bản tánh hay chơn tâm, còn sóng là dụ cho vô minh hay phiền não. Muốn hết phiền não thì phải dừng vô minh. Muốn không có sóng thì gió phải dừng lại.

    Ðó là ý nghĩa của sự tu hành là diệt trừ phiền não. Tham thiền, niệm Phật, tụng kinh, hay trì chú v.v… vô lượng pháp môn Phật dạy cũng nhắm thẳng vào một mục đích duy nhất đó. Nói rõ hơn là Phật muốn cho chúng sanh nhận và hằng sống lại với cái thể tánh chơn thật sáng suốt hằng hữu bất sanh bất diệt sẵn có của chính mình. Sở dĩ nói bất sanh bất diệt là vì cái thực thể nầy vốn nó không có hình tướng, giống như hư không. Hư không thì không có sanh có diệt. Tuy nhiên, hư không thì vô tri, nhưng tánh giác thì hằng tri hằng giác. Khác nhau là ở chỗ đó. Thế nên, Kinh Bát Nhã nói: “Thị chư pháp Không Tướng, bất sanh, bất diệt” v.v… Tướng của các pháp thì giả có, nhưng tánh của các pháp thì không. Nhưng cái “Tánh Không” nầy, xin chớ vội lầm hiểu là không trơn như lông rùa sừng thỏ. Mà cái “Không” nầy là cái “Không Chơn Thật” của vạn pháp.

    Ðứng về mặt tu hành mà nói, thì cái chánh nhân Phật tánh tuy sẵn có, nhưng vì bị vô minh phiền não che lấp, nên có đó mà cũng như không. Ðây là nghĩa Như Lai tại triền ( tánh giác còn bị các thứ phiền não trói buộc ). Khi nào hành giả nỗ lực gia công tu hành chuyển hóa hết vô minh phiền não, thì cái thể tánh thanh tịnh sáng suốt kia mới hiện bày. Ðây là nghĩa Như Lai xuất triền ( tánh giác ra khỏi phiền não nhiễm ô ràng buộc ). Cũng thí như mây tan, thì trăng hiện, chỉ cần vẹt tan mây mù vô minh, thì ánh trăng Chơn Như sẽ hiện bày.
    (Written by Ven. Thich Phuoc Thai)

    Hi đại ca! Lâu rồi không gặp đại ca ! Cám ơn đại ca tiếp tục tham gia chia sẻ nhé ! Hôm nào cà phê đi đại ca !
    :thumbs_up:
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  10. #550

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Richardhieu05 Xem Bài Gởi
    Hi cô ! Con cám ơn lòng tốt của cô nhiều ! Cô nói cao siêu rồi con lại hết ý kiến thôi ! Hi hi ! Chúc cô bình an ! :love_struck:
    Tâm không sanh,pháp không sanh

    chơn tâm và bản tánh thường vắng lặng ,như người bạn ở trên vừa post bài xong ,Tâm khởi vọng như nước dậy sóng ,nước và sóng tuy 2 nhưng lại chung một bản tánh như nhau đồng chung 1 pháp tánh đó là nước .
    Mình không thể tách nước và sóng ra ,mà chỉ để sóng lặn nước sẽ bình ,khi đã thấu triệt pháp ,thì TÂM không sanh thì pháp nào sanh khởi nên không có pháp

    Người chứng đạo thấy vạn pháp như huyễn nên không có pháp
    rose4rose4 Chúc mọi người vạn sự bình an

  11. #551

    Mặc định



    Hỏi: Kinh Pháp Hoa có câu:”Nếu ai thọ trì Kinh Diệu Pháp Liên Hoa mà sanh một niệm tín giải, sẽ sanh vô lượng vô biên công đức, nhiều hơn công đức của người bố thí, trì giới, nhẫn nhục trong tám muôn na do tha kiếp.” Vậy một niệm tín giải nghĩa là thế nào?

    Đáp: Kinh Pháp Hoa là kinh Đại thừa liễu nghĩa, nếu thực hành đúng theo kinh sẽ đạt đến kiến tánh, giải thoát tất cả khổ, nhưng phải bắt đầu từ chữ Tín.

    Tín là tin, giải là hiểu, phải tin rồi mới hiểu. Quí vị vào Trường Phật học, do tin rồi mới vào học, học rồi phải hiểu, hiểu rồi mới theo sự hiểu biết thực hành. Bây giờ tôi là muốn dạy cho quí vị thực hành, hành rồi mới chứng, chứng ngộ rồi là đạt đến tự do tự tại. Bây giờ quí vị chưa thích thực hành vì chưa hiểu rõ, khi đã tin và hiểu rồi tự nhiên sẽ thích thực hành.

    Lại nữa, người đời do tập khí sâu nặng, muốn thỏa mản ngũ dục, đuổi theo cảnh trần sắc, thanh, hương, vị, xúc. Nay được cạo tóc xuất gia, lại được học trong Trường Phật Học, phải khác hơn người đời, sau khi tốt nghiệp ra, làm mô phạm cho người đời. Nếu cứ học theo người đời thì sau này làm sao dạy người? Hay bị người đời dạy lại !


    (trích Duy Lực Ngữ Lục)

    di nang
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  12. #552

    Mặc định

    Tín giải: Là chỗ Tin vào điều... không thể nào tin được điều gì!

    :) :)
    một tiếng chim kêu lời kinh vọng
    núi trôi sông chảy mộng đoàn viên

  13. #553

    Mặc định



    Hỏi: Công năng của thần chú Lăng Nghiêm như thế nào? Tại sao có người trì chú vẫn bị ma quấy phá?

    Đáp: Tất cả duy tâm tạo, trì chú có công hiệu hay không là do tâm chứ chẳng phải do chú: Người có tâm lực mạnh thì trì chú có công hiệu, dẫu cho không trì chú vẫn có công hiệu; còn người tâm lực yếu thì có trì chú cũng chẳng công hiệu. Người giữ giới trong sạch, tâm luôn thanh tịnh thì trì chú có công hiệu.

    (trích Duy Lực Ngữ Lục)

    :day_dreaming:
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  14. #554
    Lục Đẳng Avatar của VôChínhDiệu
    Gia nhập
    May 2011
    Nơi cư ngụ
    Chân Tịnh
    Bài gởi
    14,127

    Mặc định

    haiz.... cái bà minh đài này sợ thật ... cái gì cũng muốn tham gia... nếu chân tu thì tự tu đi... cái gì cũng muốn xem vào... haiz..... tu đi.....
    Nam mô A Di Đà Phật
    Nam mô Thích Ca Mâu Ni Phật
    Nam mô Quán Thế Âm Bồ Tát
    Nam mô Đại Thế Chí Bồ Tát

  15. #555
    Lục Đẳng Avatar của VôChínhDiệu
    Gia nhập
    May 2011
    Nơi cư ngụ
    Chân Tịnh
    Bài gởi
    14,127

    Mặc định

    ôi đã bước sang thuyền chèo sang bến..... quẩn quanh lòng vòng biết về đâu... bờ đã đến nhưng sao vẫn ở thuyền .... thuyền cứ trôi ko bến ko bờ
    Nam mô A Di Đà Phật
    Nam mô Thích Ca Mâu Ni Phật
    Nam mô Quán Thế Âm Bồ Tát
    Nam mô Đại Thế Chí Bồ Tát

  16. #556

    Mặc định



    Hỏi: Tại sao vô minh thật tánh tức Phật tánh?

    Đáp: Đã biết vô minh không có tánh, không có vô minh rồi thì cái không có vô minh tức là Phật tánh vậy, nó trống rỗng vô sở hữu mà !

    (trích Duy Lực Ngữ Lục)

    :thumbs_up:
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  17. #557
    Đai Đen Avatar của HoaThảoMộc
    Gia nhập
    Mar 2012
    Nơi cư ngụ
    Phi Nhân Cốc
    Bài gởi
    690

    Mặc định

    Cứ đi vào rồi lại đi ra, cứ đi ra rồi lại đi vào,
    Đi vào vì thấy có ngàn hoa, đi ra vì hoa không hương sắc.
    Hoa thì là hoa, chân hoa hữu hương, giả hoa vô sắc!


    Chân chân giả giả, chân cũng là già, giả cũng là chân!
    Chỗ ta ngồi với ta là chân, chỗ ta tới với ta là chân,
    Ta kể lại với người là giả, ta tả lại với người là giả,
    Cái người nghe là giả, cái người thấy cũng là giả,
    Cái người hiểu tức là chân!
    Chí Tôn Vũ Giả ~}oOo{~ Tiểu Ái Sinh Đạo
    ___________PHI THIÊN____________

  18. #558

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi HoaThảoMộc Xem Bài Gởi
    Cứ đi vào rồi lại đi ra, cứ đi ra rồi lại đi vào,
    Đi vào vì thấy có ngàn hoa, đi ra vì hoa không hương sắc.
    Hoa thì là hoa, chân hoa hữu hương, giả hoa vô sắc!


    Chân chân giả giả, chân cũng là già, giả cũng là chân!
    Chỗ ta ngồi với ta là chân, chỗ ta tới với ta là chân,
    Ta kể lại với người là giả, ta tả lại với người là giả,
    Cái người nghe là giả, cái người thấy cũng là giả,
    Cái người hiểu tức là chân!
    Hihi! Cám ơn bạn Hoa Thảo Mộc, bạn có chia sẻ thật thú vị. Chúc bạn bình an nha ! :votay:
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  19. #559

    Mặc định



    21. Cái gì dẫn dắt đi tái sanh?

    Đức vua hỏi:
    - Cái gì dẫn dắt chúng sanh đi tái sanh, thưa đại đức?
    - Là danh, sắc, tâu đại vương!
    - Nghĩa là danh sắc của con người cũ này sanh trở lại?
    - Không phải vậy, tâu đại vương! Chính danh sắc này làm các việc thiện ác; và chính do năng lực của nghiệp thiện ác ấy mà một danh sắc khác kế tục được sanh ra để nhận lãnh quả phước hoặc tội đã tạo tác.
    - Nếu danh sắc cũ mà không sanh trở lại, thì đời này làm ác, đời sau đâu có chịu tội báo? Và như thế có nghĩa là mình đã thoát khỏi luân hồi sinh tử sao?
    - Không phải vậy, tâu đại vương! Chỉ có người không còn gây nhân thiện ác mới chấm dứt tái sanh, chứ nếu còn gây nhân thiện ác thì sẽ sanh trở lại để thọ nhận quả báo, vòng sinh tử vì thế sẽ tiếp nối mãi không ngừng. Danh sắc cũ và danh sắc mới cũng chính là mình đấy chứ không phải ai khác.
    - Xin đại đức hãy cho ví dụ.
    - Ví như kẻ trộm xoài, chủ nhà bắt được quả tang dẫn đến đại vương nhờ xử trị. Bị cáo cãi rằng: "Hạ thần không hái xoài của người ấy. Trái xoài của anh ta trồng hồi trước chỉ là hạt mầm ở dưới gốc còn trái mà hạ thần hái là trái to ở trên cành. Hạ thần không có ăn trộm." Tâu đại vương! Với lý lẽ như thế, đại vương có xử phạt y được không?
    - Thưa đại đức, dẫu có ngụy biện hay ho, trẫm vẫn xử phạt tên ăn trộm kia như thường!
    - Sao lại thế được? Y đâu có hái cắp trái của người kia trồng đâu mà xử tội, hở đại vương?
    - Đành rằng thế, nhưng mà trái cây y hái trộm ấy cũng do từ trái kia sanh ra, nó nẩy mầm, tăng trưởng mà thành. Cho nên người kia cũng không thoát khỏi tội.
    Tỳ khưu Na-tiên gật đầu:
    - Cũng như thế đó là danh sắc cũ và danh sắc mới, tâu đại vương . Việc tái sanh từ đời này sang đời kia cũng vậy. Các nghiệp thiện ác trong đời giống như đã gieo hạt giống, nẩy mầm, tăng trưởng, mai sau tất có quả báo.
    Đức vua Mi-lan-đà cũng gật đầu:
    - Trẫm đã hiểu, nhưng xin Đại đức cho một ví dụ nữa.
    - Có thể được. Ví dụ có người đốt lửa sưởi ấm bên bờ ruộng, lửa ấy cháy lan sang một đám ruộng, người chủ ruộng bắt dẫn đến đại vương xử trị. Người đốt lửa tâu rằng: "Lửa của hạ thần đốt lên là lửa khác, lửa cháy ruộng ấy là lửa khác, không phải là lửa của hạ thần." Người kia nói lý như vậy, đại vương có bắt tội chăng?
    - Dĩ nhiên là bị tội rồi.
    - Vì cớ sao, tâu đại vương?
    - Vì lửa cháy ruộng ấy cũng do từ lửa anh ta sưởi ấm trên bờ ruộng mà sanh ra, nên y không thể chạy tội được.
    - Cũng vậy, ngon lửa trước là danh sắc cũ, ngọn lửa cháy ruộng tức là danh sắc mới, có được cũng từ danh sắc cũ mà ra.
    - Xin cho nghe một ví dụ nữa.
    - Ví như người đốt đuốc ngoài sân để ăn cơm, vô ý để tàn lửa bay sang đống rơm, lan sang nhà hàng xóm rồi thiêu rụi cả làng. Dân làng bắt y dẫn đến cho đại vương xử tội. Y cãi cố rằng, lửa cháy nhà là lửa khác còn lửa của y là ở nơi bó đuốc dùng để ăn cơm mà thôi! Đại vương có trị tội được y chăng?
    - Trị tội được chứ!
    - Vì cớ sao?
    - Vì lửa cháy nhà có được là do từ lửa nơi bó đuốc của y.
    - Cũng như thế đó là ngũ uẩn cũ và ngũ uẩn mới, tâu đại vương! Ngũ uẩn này (danh sắc cũ) tuy đã tắt nhưng cũng bởi nó mà tạo nên ngũ uẩn mới (danh sắc mới).
    - Cho nghe một ví dụ nữa.
    - Có người đàn ông nạp lễ vật dạm hỏi một cô gái còn nhỏ, đợi lớn lên hẳn cưới, nhưng sau đó ông ta đi làm ăn xa. Cô gái lớn lên, có người đàn ông khác đem lễ vật hậu hỉ đến cưới đem đi. Người đàn ông đi làm ăn xa trở về vác đơn thưa kiện. Người kia cãi rằng: "Vợ cũ của anh chỉ là một cô bé, còn vợ của tôi đây là một thiếu nữ." Vậy thì trường hợp ấy, đại vương xử cho ai thắng?
    - Dĩ nhiên là cho người đàn ông trước thắng kiện.
    - Tại sao lại như thế?
    - Vì thiếu nữ kia cũng từ cô bé mà trưởng thành chứ có phải là người khác đâu.
    - Cũng như thế đó là thân này và thân kia, danh sắc cũ và danh sắc mới, tâu đại vương!
    - Đại đức còn có ví dụ nào nữa chăng?
    - Có thể được, tâu đại vương! Ví như có người đến một chủ nuôi bò mua sữa. Mua xong, anh ta gởi bình sữa lại hẹn lát sau đến lấy, nhưng vì bận việc, hôm sau mới tới lấy sữa. Nhưng sữa đã chua, anh ta bảo rằng, anh không mua sữa chua và yêu cầu chủ bò đổi bình sữa mới. Người chủ bò không chịu, bảo rằng sữa chua là vì để cách đêm chứ không phải là sữa khác. Thế rồi hai người cãi vả nhau. Trường hợp đại vương thì đại vương xử cho ai được kiện?
    - Chủ nuôi bò.
    - Tại sao?
    - Sữa để cách đêm thì nó chua chứ có phải là sữa khác đâu.
    - Danh sắc cũ tạo nghiệp thiện ác nên có được danh sắc mới cũng y như thế, tâu đại vương .
    - Trẫm hoàn toàn lãnh hội rồi, cảm ơn đại đức!
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  20. #560

    Mặc định



    Hỏi: Trong Kinh Pháp Hoa, Long Nữ dâng hạt châu cúng dường hai vị Phật, hạt châu ấy từ đâu mà có?

    Đáp: Lời ở trong kinh nói đều là phương tiện để phá chấp chúng sanh. Ví như hàng Thanh văn Tiểu thừa cho rằng người nữ có năm thứ chướng nên không thể chứng quả, Phật muốn phá chấp ấy nên nói Long Nữ thành Phật ngay trước mắt cả triệu chúng. Long Nữ chẳng những là phái nữ, lại thuộc hàng súc sinh, ấy chỉ là phương tiện thí dụ để phá chấp, chỉ cần tu đúng chánh pháp là có thể thành Phật.

    (trích Duy Lực Ngữ Lục)

    :love_struck:
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Mật tông vấn đáp
    By ductri16580 in forum Mật Tông
    Trả lời: 7
    Bài mới gởi: 05-09-2014, 11:53 AM
  2. Kinh Vô Lượng Thọ Phật !
    By kinhdich in forum Tịnh Độ Tông
    Trả lời: 6
    Bài mới gởi: 31-05-2012, 04:26 PM
  3. Xin hỏi về phương thức trợ niệm
    By ngocbich.ploy in forum Tịnh Độ Tông
    Trả lời: 9
    Bài mới gởi: 30-10-2011, 11:46 PM
  4. Dành cho người hữu duyên
    By nguoi_mu in forum Đạo Phật
    Trả lời: 101
    Bài mới gởi: 24-04-2011, 07:54 PM
  5. NIỆM PHẬT VÔ TƯỚNG -PHÁP MÔN THIỀN-TỊNH
    By linh_tinh_85 in forum Đạo Phật
    Trả lời: 7
    Bài mới gởi: 22-02-2011, 08:47 AM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •