Trích dẫn Nguyên văn bởi Quoc.LLac Xem Bài Gởi
Đáp: Đó đều là vọng tưởng, do vọng tưởng mới hiện ra đủ thứ cảnh vật. Người tham thiền là dùng cái không biết( Biết mà không Chấp-Trụ ) để tu, còn cảnh giới khủng khiếp, cảnh giới vui, cho đến Phật Thích Ca đến rờ đầu thọ ký mình thành Phật v.v… đều là vọng, không biết tới( Không Chấp tới). Đường lối thực hành của mình là không biết( Biết mà không Chấp-Trụ ), tại sao lại biết(Chấp) đến những thứ đó ! Ấy là do tập khí phiền não từ lâu đời, nay cứ giữ lấy nghi tình, bất cứ hiện cảnh giới gì đều mặc kệ nó, hiện cứ hiện, tham cứ tham, chỉ nhìn vào câu thoại đầu tham tới mãi, vậy là được rồi.
*Thấy-Biết mà "không Chấp" , chớ nào phải "Không Biết"

* Như "Không Biết" . Thì khác gì "Sỏi đá". "Biết" mà "Không trụ" . Mới gọi là "Tỉnh Giác".
*Đây là "Chữ Không" của Thiền Tông.

Hi hi! Cám ơn đạo hữu chia sẻ nhiều ! Thích nhất câu "Đây là "Chữ Không" của Thiền Tông." :smug: