Nếu không với tới được chân lý thì bạn cũng có quyền kéo chân lý tới ngang bằng với hiểu biết của mình. Đó là quyền của mỗi người. Vấn đề là cái hiểu biết của mình, cái mình cho là chân lý ấy có đem lại sự an lạc và giải thoát cho chính mình và người hay không mà thôi.
Ngài Bồ Đề Đạt ma đã từng nói không có pháp cao thấp, vì pháp chỉ là cái bè đưa người ta qua sông. Cái gì đưa được người qua sông thì gọi là bè, là pháp. Vấn đề là anh có nhận diện được đây là cái bè, đây là cách chèo bè, đây là chô nước xoáy, đây là tư lương đem theo, phía nào là bở bên kia, ....và còn phải bỏ bè khi cập bờ nữa.
Thậm chí nếu anh thấy bờ bên này ok, không thấy Khổ thì tìm sang bờ bên kia làm gì ? Phải có ý muốn bỏ bờ bên này mới đi tìm bè để sang bờ bên kia chứ. Còn tìm hiểu trang bị thêm kiến thức tư duy thì ở bờ bên này vẫn ok mà. Sự thật Khổ phải được thấy thì ý muốn Giải Thoát mới là chân chính. Ngoài ra là Tà Đạo.
Một cốc nước cũng là giải thoát cho cơn khát. Cốc nước lúc ấy cũng gọi là duyên cho giải thoát cơn khát vậy. Còn nếu không khát thì cốc nước ấy là thừa và vô ích.
Nếu khát nhưng tìm nước quá dễ thì con khát không phải là nỗi khổ, không phải là sự giải thoát. Cơn khát chỉ thật sự là nỗi khổ khi người ta đi trên sa mạc, lúc đó mới đủ duyên cho cốc nước trở thành sự giải thoát của cơn khát.
Những điều tôi viết cũng như là cốc nước mà thôi. Hay hay dở chính là chỗ anh có khát hay không, ngay cả sự khát cũng ở nơi bóng mát hay ở trên sa mạc. Cảm ơn bạn !
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)




Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks