tại sao phải kiến tánh ? cũng như câu tại sao phải thở ? tu để làm gì ? ...
Tu hành phần nhiều chẳng kiểm soát được vọng tưởng , dùng vô minh mà tu thì muôn kiếp chẳng thành .
Trước phải hiểu , cái chân thật vốn có . Từ cái hiểu này , thấy thật tướng vạn pháp , tâm chẳng chấp , chẳng bỏ . Tự nhiên đạt được chân công phu ,an nhiên , tự tại thẳng tiến phật địa , siêu vô số kiếp tu hành .
Cái thấy chân thật rồi thì dùng huyễn tu huyễn , có nó rồi thì có lòng tin quyết định chẳng còn nghi ngờ , tự mình là thầy của chính mình , lúc nào cũng học vô tự kinh , lúc nào cũng thường giác .

Làm thế nào để kiến tánh ?

Nhìn vào kinh điển thì mơ hồ , thực tế thì kiến tánh là trực tin , trực nhận . Lấy tin làm gốc thì vào được .
Như vậy nè , kinh chỉ nhắc lúc người ta ngộ . trước đó dùng phương tiện gì ? cái này ít ai biết hoặc để ý . Thực ra trước đó , người này bằng cách nọ cách kia . Phải liên kết được vạn pháp lại , duy chỉ còn thiếu 1 điểm giống như 1 cái đinh hay 1 cái vít thiếu sót trong chuỗi liên kết đó .
Lúc đó bằng 1 câu kệ , bằng 1 ánh sáng , bằng 1 ngoại cảnh . Bất ngờ người ta trực nhận ra , giống như 1 cuộn phim tua nhanh tới mức tốc độ cao vô cùng , vạn pháp tự thông suốt .
Công phu thì chỉ người đủ duyên sẽ được truyền , pháp không giữ cho riêng mình , chỉ sợ không đủ duyên .