Mình lại tiếp tục kể câu chuyện thứ 3 tại chùa Quán sứ.
đó chính là chuyện về cô bé Hương chủ quán sách duy nhất được mở riêng trong chùa dưới chân cầu thang khu nhà bên trái nhìn từ ngoài đường vào chùa.
Số mệnh hoặc một điều gì đó, có thể là do thể trạng đã lấy mất đi sự hoạt động của đôi chân bên trái của Hương, sau khi mổ giải phẩu chân bên phải do bác sỹ phát hiện chân phải có vấn đề.
khi tôi chưa tiếp xúc với hương, nhìn từ xa thấy hương mang dáng vẻ gì đó, hơi lạ lạ, ánh mắt lo lắng, suy nghĩ, hai mắt hơi quầng thâm vì khi huyết không lưu thông, sắc khí hơi mờ mờ tối tối, tôi cũng có đôi chút tò mò, sau khi lân là làm quen hỏi chuyện, được nghe hương tâm sự, tối mới biết, một thời hương cũng bị xem là không bình thường, hương hay có những hành động không bình thường so với những con người đang được xem là bình thường như những ai trong số chúng ta vậy.
Hương có khả năng nhìn thấy người âm, nghe thấy người ở một thế giới khác nói chuyện...và bị mọi người cho đó là ma nhập, mà là bị ma hiền lành nhập...híc.
sau gần 1h tâm sự và chia sẻ những kinh nghiệm, những suy nghĩ về cuộc sống với hương, thật tuệt vời khi thấy những nụ cười vui vẻ, ánh mắt rạng ngời và tự tin trên gương mặt của em, và rồi nghe em kể về những mơ ước thật giản dị, nhỏ nhoi, nhưng mong nguyện sau khi chết được về đâu, sống như thế nào, và nghe em bảo vệ hình ảnh người phụ nữ trong cõi giới của phật A Di Đà, tôi thực sự hoan hỉ và tâm trí lắng xuống, một niềm vui kỳ lạ lại tiếp tục tới với tôi...em tuy không theo đạo nào cả, mặc dù ở trong một ngôi chùa danh giá nhất Việt nam, nhưng những suy nghĩ của em thật thấu triệt, thật thực tế và thật con người vậy. mặc dù mang trên mình một hình ảnh không đẹp trong mắt những con người cao ngạo và tự cho mình là đủ trí lẫn hình để trở thành đệ tử phật thánh, mặc dù mang trng mình một cái tội chứa chấp ma quỷ vong hồn...nhưng không gì xóa đi bản chất một con người thực sự trong em.
Mong ước duy nhất của Hương là được khi chết đi, giữ nguyên bản chất là nữ, sống ở một thế giới nơi mà hương được ai đó đang chỉ dẫn trước và được trắng xinh hơn bây giờ một chút thôi, được khỏi đôi chân bại liệt vì theo tôi nghĩ ban đầu do khí huyết bế tắc, kinh mạch không thông mà gây nên vậy...
Tôi chỉ có mong ước chia sẻ và giúp em bình tâm trở lại, không lo ngại, không kỳ thị và phản ứng lại với những phê phán và những đối đãi vô nghĩa của người đời, để giúp tâm hoan hỉ, và mở rộng tình thương, thương cho bản thân để biết cách nâng niu và giữ gìn nó, thương cho những người xung quanh để giữ tâm thanh tịnh và mở rộng tâm Bồ Đề...và tôi tin em sẽ thành công, sớm tinh tấn tìm thấy giác ngộ vậy.
NHÂN VÔ MINH
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)




praying
Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks