kết quả từ 1 tới 20 trên 372

Ðề tài: Thượng đế là ai ?

Threaded View

Previous Post Previous Post   Next Post Next Post
  1. #11

    Mặc định Sưu tầm giúp bạn!!!

    Phật-Giáo, Thiên-Chúa, Hòa-Hảo hay cao hơn nữa Bà-La-Môn, Hồi-Giáo chung qui do thông ngữ mỗi quốc gia ngôn-ngữ mỗi hệ-phái tự đặt ra. Bởi vì sơ-khai Thầy không biểu lộ Cao-Đài, Thầy chỉ giáng điễn cho con bằng những vết chấm mà thôi! Lúc đó thì có một số con hỏi Thầy: “Nếu danh-từ “A Ă Â “thì gọi rằng là danh-hiệu chi” ?
    Thầy cũng rất biết rằng: nếu dùng những từ ngữ hay những danh từ hữu-hạn, cơ Đạo Thầy sẽ không phát sáng đặng, mà chính Thầy đã nói rõ, bởi vì những danh-từ đó do những danh-từ đơn, mỗi danh-từ đơn đã có ý nghĩa riêng và danh từ ghép lồng vào ý-nghĩa hạn-hẹp. Mà những ý nghĩa hạn-hẹp này các con tồn-đọng trong hệ phái mình mà thôi,
    và các con xin Thầy bởi vì tiện dịp để gọi.
    Thầy dạy rằng: “Nhãn-Thị Chủ-Tâm” nhưng mà các con không biết Tâm ở đâu? Buổi sơ-khai vì rối-rấm trên bước đầu Thầy chỉ giáng cho các con biết bằng hai câu thi, rồi tự các con ghép lại gọi là Cao-Đài. Chớ bổn thân giáng điễn Thầy chưa thành lập giáo-phái Cao-Đài nào cả.
    Mãn từ ấy đến nay, Thầy cũng cho con biết rằng: Đạo Kỳ-Tam không có một bức-tượng, không một danh hiệu nào. Thầy tạm đặt lại Đạo Tam-Kỳ, nhưng vì các con mới bạch với Thầy rằng: Cách thờ cúng, nghi-lễ, nghi thức và học hỏi sự tu Thầy chỉ dạy truyền-đạt qua cơ bút, vì danh Cao-Đài ghép vào trong những câu thi, thế cho nên tự các con truyền khẩu với nhau mà có Đạo hiệu riêng của nó mà thôi.
    Giả sử không có danh-từ Cao-Đài thì bây giờ con lồng vào một từ ngữ khác mà gọi rằng Đạo hiệu riêng của mình, thì cũng còn trong cái sự hạn hẹp, hữu-hạn của mình mà thôi, phải không ? Do đó! “Dụng Hữu Phá Hữu mới Huờn-Vô”. Nhưng mà bởi vì con dụng hữu mà con lại nắm bắt hữu, con tưởng hữu rằng tồn-tại, phải không? Ví như nếu có thể xác, thân xác hữu-hình thì các con phải có sự sinh-hoạt của riêng phần hữu-hình của mình: ăn, mặc, đi, đứng, nằm, ngồi. Đó! Cũng là những cái gò bó, nó cũng còn trong cái sự bó chật của linh-hồn, phải không ?
    Và hỏi Đạo Thầy có màu gì hay không ?
    Thầy trả lời rằng: “Ngôi Thái-Cực” không có chi là màu”, rồi các con tự biểu hiện là màu trắng, bởi vì thế gian-này không có chi gọi rằng không màu chỉ có màu trắng.
    Và sau nếu trường-hợp con hoằng-hóa cơ Đại-Đạo con tạm dùng Cao-Đài-Giáo là có sự biệt lập, không thể kết nối Đạo Thầy là Đạo Cao-Đài. Bởi vì trong thời hạ-nguơn Thầy tận độ, dùng chiếc từ-thoàn vớt các con còn chìm nơi chốn ái-hà, sông mê biển khổ, nhưng Thầy dùng chiếc thuyền, nào có đem chiếc thuyền đó biểu-lộ hình tướng bao giờ !
    Thế thì danh từ ví phỏng cũng như Thiên-Chúa-Giáo, hay Phật-Giáo, hay Hòa-Hảo Giáo đại-khái v.v… thời không thể nào Đại-Đồng đặng. Thầy khẳng-định và Thầy quả-quyết với một luồng điễn tối ưu như thế cho con thấy rõ. Bởi vì chính từ trong bản thân Cao-Đài đã nảy ra biết bao nhiêu Cao-Đài khác, thì những sự nảy mầm này làm sao mà con thống nhứt? Con không thống-nhứt được trong phạm vi nhỏ hẹp làm sao lan xa?
    Thể theo lời từ trưa Thầy đã giảng-giải, tuy là vậy,

    nhưng con cũng đừng quá bi-quan, cũng đừng quá chán-nản chi chi nó cũng có sự sắp đặt an-bày. Bởi vì theo hiện-hữu Thầy rõ ngay tại mặt hữu-hình này đang có hai thuyết, gọi rằng :

    - Thuyết biện minh duy-vật và

    - Thuyết biện minh duy-tâm. Một cho rằng có Tạo-Hóa, hai thì cho rằng không có Tạo-Hóa.

    Duy vật cho rằng không có gì hết.

    Duy tâm cho rằng có sự an-bày, sự sắp đặt của một đấng Vô-Hình Tối-Thượng.

    Nếu con giảng-giải để biện chứng cụ-thể bằng những phương-pháp khoa-học chứng-minh trên cơ-sở thì làm sao mà có đủ để kiểm-nghiệm bây giờ, phải không? Đó! Thầy lấy một điển-hình cho con thấu hiểu rõ.
    Thế cho nên, Thầy đã giảng cho con nghe Vô-Hình-Quan mà Vô-Hình-Quan này không trừu-tượng, không mơ-hồ, không ảo-giác. Nó là một hiện-tượng có thật, và cũng được kiểm chứng bằng những phương-pháp khoa học lẫn trong cả ngoài.

    Vì trong thời kỳ mạt pháp này, nếu muốn gầy dựng Đại-Đồng phải qua những bàn tay tuyệt xảo của Tạo-Hóa nắn-đúc để thử nghiệm để gom góp.
    Chớ giả sử nảy giờ Thầy nói trong quá trình mấy chục năm qua của con, con đã qui-nhứt được điều chi? Hay là chỉ tồn đọng cho chơn-lý tự mình hiểu lấy mình? Con đã gầy dựng được chi? Hay là thu hẹp trong sự tu của mình? Bởi vì lời con giảng cũng khó người hiểu được và cũng khó người tu theo con được,phải không ?
    Thế bây giờ làm sao có sự hòa hợp giữa hữu và vô? Bây giờ Thầy lấy một , một việc rất đơn-giảng, như con xác nhận rằng có vô-hình, nhưng mà thành-phần con độ thì lại chưa có trình-độ để mà thấy rõ vô-hình, lại nói rằng không có vô-hình, thì con phải xử trí như thế nào? Đó là một điều rất khó-khăn phức-tạp.
    Thời Nhứt-Kỳ, sự tu cũng không phức-tạp, việc hành cũng không quá ư rối-ren. Bởi vì tựu-trong một khía-cạnh tu, và tập-trung không cầu-chứng, không biện-lý, cho nên A-Di Đà đắc quả do sự khổ hạnh của mình. So với công-phu tu của các con bây giờ thì cũng không lấy làm khó lắm đâu, phải không ?

    Và do vì không có những thành phần tà-thuyết, dù có cũng là một số ít. Mà những tà thuyết này chấp-nhận trên những sơ-đẳng, những bước tiến về Đạo năng của mình.

    Và qua Nhị-Kỳ điển-hình như Sĩ-Đạt-Đa mặc dù lúc ấy cũng có rất nhiều tà giáo, nhưng chơn-lý thì chỉ có một mà thôi! Vì những tà giáo này không tồn-tại với ánh sáng viên-minh với nguồn minh triết siêu-việt và những bản-năng sở-hữu của Vô-Vi, đó Phục-Nguyên !

    Bởi vì sao qua thời Kỳ-Tam phải đối phó với rất nhiều khía cạnh, phải chóng-chọi với rất nhiều tà-thuyết ? – Có hai phần : Một phần là do sự hiểu quá nông-cạn, sơ thiển cho nên trí nhận-định không sắc bén, không sâu-xa, sai-lệch, đôi khi hiểu về phần này lại thắc-mắc về phần kia, và vì không thỏa mãn chính lấy mình, cho nên có những tìm-tòi, những ngờ-vực.

    Và đang, Thầy sẽ cho con biết rõ : nếu như về thuyết thiên về sự khoa-học, những chứng nghiệm duy-vật, bởi vì cái phần tiến-hóa đến động lực cuối cùng rất cao. Nhưng chỉ thiếu có một khiếu là: “Huyền-Quang-Khiếu” cho nên Tánh không có Hiệp với vô-vi làm sao mà phá được Thượng, Trung, Hạ phối hợp Tinh-Khí-Thần trở lại để mà hiệp với Thiên-điễn duy chỉ có một mà thôi
    Last edited by tinhkhithan; 26-05-2011 at 11:32 AM.
    VÔ VI LÀ HỌC NƠI TẤT CẢ VÀ HÒA NƠI TẤT CẢ

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 4 users browsing this thread. (0 members and 4 guests)

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •