Lời cảm ơn!
Kính thưa Thầy cùng tập thể lớp chữ Hán
Em thực sự xúc động khi nhận được lời hỏi thăm, động viên của các anh chị đặc biệt là sự nhiệt tình của chị ngoisaobiec. Em không biết nói gì hơn ngoài lời cảm ơn chân thành đến các thành viên trong lớp chữ Hán.
Thực ra, bố chồng em mất do mang căn bệnh hiểm nghèo đó là ung thư phổi. Lúc cho bố em đi khám bệnh ở bệnh viện Bạch Mai thì lúc đấy đã chuyển sang di căn vào màng phổi, bác sĩ trả về bảo không chữa được nữa. Vợ chồng em làm việc tại Hà Nội và cũng có quen biết một số bác sĩ nên cũng nhờ cậy họ. Nhưng sau khi các bác sĩ hội chuẩn với nhau xong và họ quyết định là không can thiệp gì cả và trả bệnh nhân cho người nhà mang về tầm bổ.Không có gì hơn. Gia đình em rơi vào tình trạng tuyệt vọng!
Sau khi về nhà, gia đình em vẫn cho bố em uống thuốc Nam để điều trị và cũng không có kết quả gì.Kể từ đưa bố em đi viện đến lúc bố em qua đời chỉ vẻn vẹn được hơn sáu tháng. Đấy là quãng thời gian bố em cùng gia đình đấu tranh với căn bệnh quái ác ấy. Thời gian cuối bố em không ăn được gì ngoài nước cháo và sữa. Nhìn thấy bố đau như vậy mà không ai có thể giúp bố em giảm bớt cơn đau được ngoài sự hỗ trợ của thuốc giảm đau. Nhưng mua được thuốc giảm đau loại nặng như vậy khó hơn đi mua vàng. Gia đình em, người thì mang chứng minh thư, người thì mang những giấy tờ tùy thân để đi mua thuốc nhưng không một hiệu thuốc nào dám bán loại thuốc giảm đau đấy.
Nhưng qua sự việc này, gia đình em rút ra được 1 kinh nghiệm là thấy biểu hiện gì khác lạ của cơ thể thì nên đi khám ngay, không nên sử dụng thuốc theo ý mình.
Trên đây, là một số lời tâm sự của em.
Một lần nữa, em xin được gửi lời cảm ơn đến Thầy cùng toàn thể các thành viên trong lớp học.