Mắt thường nhìn thấy ma thì có nhiều lý do để phản bác cũng như để giải thích. Mình xin nêu ra 1 số lý giải mà mình biết:
- Dưới đáy mắt (điểm vàng) của mắt là nơi cảm thụ ánh sáng (nơi có các tế bào hình que). Đặc biệt, hiện tượng lưu giữ hình ảnh của các tế bào này giúp cho ta nhìn những chuyển động 1 cách liên tục. 1 cách dễ hiểu, khi bạn xem phim ấy, phim vốn là cách hình ảnh rời rạc nhau, được chiếu cách nhau 1 khoảng thời gian rất ngắn (cỡ vài milisecond). Do hiện tượng lưu giữ hình ảnh ở tế bào thụ quang của mắt mà mình xem những hình ảnh rời rạc đó như là 1 chuyển động liên tục (thời gian lưu giữ hình ảnh tối thiểu là cỡ chục microgiay, tối đa thì tùy). Với hiện tượng này, bạn xem 1 hình hay phim về ma, quái vật, cái gì đó có kích thích nhiều đến hệ thần kinh; hình ảnh đó cũng được lưu giữ lại. Khi bạn sang 1 môi trường khác, não tiếp nhận các thông tin bạn cảm nhận được, đôi lúc những hình ảnh còn lưu giữ lại trong tế bào mắt hay trong não được phóng thích, thế là có hiện tượng ảo giác về ma.
(Sự phóng thích hình ảnh này thường xảy ra lúc cơ thể đang mệt, suy nghĩ quá nhiều - quá tải thông tin nên thông tin bị "ói" ra ^^, hay sắp nghỉ xả hơi,...)
- Nếu nói về hiện tượng tán xạ và nhiễu xạ sóng. Khi bạn nhìn vào 1 đám khói, nước hay lửa cháy,... hình ảnh sẽ bị bóp méo đi. Đó là do chiết suất môi trường bị thay đổi, sóng đi qua 2 môi trường khác chiết suất sẽ bị thay đổi phương truyền. Và qua nhiều lớp môi trường (đôi lúc chiết suất môi trường dị hướng không tuân theo công thức n= c/v đâu) thì chúng bắt đầu giao thoa và tạo ra các sóng tổng hợp mới (có thể chính cái này tạo ra hình ảnh ảo giác) => ví dụ rõ nhất là ảo giác nơi sa mạc, cầu vồng. Áp dụng hiện tượng này, khi nói về hình ảnh ma. Ở những nơi hơi khác lạ, vì dụ nghĩa địa đi, thì các hơi thoát từ mặt đất (khí lạnh sẽ bay lên trên), lúc này đã tạo ra môi trường "hơi dị hướng" có chiết suất khác chiết suất không khí. Do đó, các sóng đi qua các môi trường "hơi lạnh" (với nồng độ hơi khác nhau thì chiết suất môi trường cũng thay đổi) này sẽ xảy ra sự giao thoa giữa lớp khí đó. Và có thể xảy ra hiện tượng cộng hưởng, và làm cho tần số sóng giao thoa được khuếch đại lên. Lúc này năng lượng của sóng lớn -> bước sóng ngắn lại và có thể rơi vào vùng khả kiến (áp dụng định luật bức xạ của Planck). Chính điều này khiến cho mắt người thấy được hình ảnh của ma, hay "mắt" của máy ảnh cảm thụ được, ngay cả khi người ta tỉnh táo ^^
- Khoa học cho rằng mắt con người không có khả năng nhìn trong màn đêm. Cũng đúng. Khi đêm xuống mà cúp điện thì ta chẳng thấy gì cả. NHƯNG sau 1 khoảng thời gian, sự điều tiết của mắt khiến đồng tử nở ra và ta thu nhận được 1 số ánh sáng mờ ảo. Ngoài ra, mắt người khi nhìn vào nơi có nhiệt độ cao hay nơi có cường độ bức xạ lớn sẽ có cảm giác rất khó chịu, càng nhìn càng khó chịu. Nhưng khi vừa nhìn vừa chớp mắt nhiều lần thì cảm giác đó cũng từ từ giảm. Điều này cho thấy đối với những bức xạ có năng lượng quá lớn hay quá nhỏ đôi khi mắt cũng thu nhận được.
+ Có người thì thích màu xanh, màu đen, màu trắng,... Khi nhìn vào màu mình ưa thích thì dễ chịu, không thích thì khó chịu,..... Có thể đấy là do sự nhạy cảm của hệ thần kinh với các bước sóng. Và nếu hệ thần kinh nhạy cảm với bước sóng của linh hồn (linh hồn cũng là 1 dạng năng lượng) thì sẽ có "cảm giác lạ" với LH... Tín hiệu thu nhận từ mắt, tai, da .... gửi lên não để phân tích, trong quá trình phân tích đó, đôi khi tín hiệu não trả về sẽ bị sai lệch so với tín hiệu ban đầu -Khi đó, biết đâu não trả về tín hiệu là nhìn thấy ma, do cảm nhận được bước sóng của ma ^^. Cái này là thường gặp lắm, các vị tâm linh cũng rơi vào trường hợp này (nó được gọi với cái tên là "thiên nhãn", là do sự nhạy cảm của hệ thần kinh do quá trình tu tập) hay các người yếu bóng vía,...
Đôi lời giải thích, nếu có gì sai sót xin góp ý để mình tìm hiểu thêm ^^ xin cảm ơn
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)




Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks