Trích dẫn Nguyên văn bởi NguNgo Xem Bài Gởi
Tên chính xác của cuốn sách là :"Cái Vô Hạn trong lòng bàn tay - Từ Big Bang đến Giác ngộ, Nhà XB Trẻ 2005".

(Chứ không phải là "Vô Tận trong lòng bàn tay. Từ thuyết Ðại bùng nổ đến Giác ngộ")

Vị này còn có mấy cuốn như :
"Hỗn độn và hài hòa, Nhà XB KHKT 2005"
"Giai điệu bí ẩn - và con người đã tạo ra vũ trụ , Nhà XB KHKT 2000"

Mấy cuốn trên tôi đều mua đủ và xem không ít hơn hai lần.

Nhân tiện giới thiệu luôn cho ông, nếu ông có nhu cầu tìm hiểu.

--

Ông đừng nên nuôi ảo tưởng rằng ánh sáng tự nhiên có mối liên hệ mật thiết với mấy cái tiểu kinh quang , đại linh quang !

Còn ánh sáng, hào quang... mà một người tu tập thiền định theo kiểu ức chế tâm thường gặp, lại càng chẳng có liên hệ gì với ánh sáng tự nhiên. Nó chỉ là sắc tướng của tưởng thức, xuất hiện khi ý thức ức chế được tạp niệm. Nó tương tự như ánh sáng ta gặp trong một cảnh chiêm bao vậy thôi. Khi người ta ngủ, ý thức ngưng nghỉ, nếu tưởng thức hoạt động sẽ sinh ra cảnh chiêm bao.

Một người tu thiền phải biết sợ hãi và xả bỏ cho được loại ánh sáng, hào quang này nếu không họ sẽ đi vào tà định (chẳng hạn như thiền xuất hồn), chứ không phải chánh định.

(Chánh định : là loại thiền định giúp cho hành giả làm chủ sinh, già, bệnh, chết, vượt thoát khỏi vòng sinh tử luân hồi.)
Chào ngungo,
Dt trích dẫn các nhân vật trên để mọi người thấy rằng, khi con người ta học cái gì mà đến nơi đến chốn thì người ta lại thấy mình chỉ là con kiến trước sa mạc vủ trụ mà biết khiêm tốn trong cuộc sống và tu cách đối xử với đời. Còn học cái kiểu ba rọi, tái không tái chín không chín chỉ chực chờ đem khoe mẻ thị phi hạ bệ người thì : lưu manh chẳng rõ - anh hùng trí thức cũng không, chỉ còn có nước liệt vào danh sách Te-rô-rít đạo giáo kiêm chơi nổi :smug: