
Nguyên văn bởi
Jenny
Trẻ con đúng là rất nhạy trong vấn đề này huynh ạh !
Năm em trai HY mất , đêm ấy thằng nhóc nhà HY ( 34 tháng tuổi ) , nói còn ngộng nghịu cứ chỉ ra sân và bảo " mẹ ơi , cậu Ba về kìa , cậu chứ khg phải ma kẹ hén mẹ ? " , lúc đấy cả nhà HY còn thức và có mấy người ở lại phụ đám nhìn theo tay bé chỉ và hỏi " cậu Ba ở đâu con ? " , bé vô tư bảo " ở đó đó , máu nhiều , nhưng là cậu Ba chứ hổng phải ma kẹ " ( bé chỉ tay về hướng cạnh cái hòm của em trai HY ) !
Tháng sau , HY về nhà chồng . Đêm đầu tiên về nhà mẹ chồng , cả HY và bé đều rất mệt nhưng bé khg chịu ngủ mà cứ nhìn chầm chầm vào cái tủ đặt âm trong tường ( lúc này HY vẫn chưa có mở tủ ra vì quá mệt mỏi ) , HY bảo bé ngủ đi , bé cứ nhìn và rồi chỉ tay lên trên chổ cao nhất của tủ và bảo " ông kia nhìn con , ổng trên đấy làm gì vậy mẹ ? " , HY nhìn hoài có thấy chi đâu , nên bắt bé nhắm mắt , nhưng bé cứ lập lại câu này và khg chịu ngủ , bực quá HY nạt bé nhưng bé vẫn lập lại câu " có ông nào ở trên đó " . Bực quá , HY ra ngoài nói với ông xã , mẹ chồng được chồng HY dịch lại và bà đi theo , bà mở tủ lấy tro cốt của ông dượng mang qua phòng bà ( vì chờ con của ông dượng mang về TBN nên kg có chôn ) , lúc ấy bé nhà HY mới chịu ngủ .
Năm rồi , HY thuê nhà này , đêm đầu tiên bé nhà HY đang nhắm mắt và gần ngủ , rồi bé ấy nói " mẹ ơi , madame này nhìn con" , nhưng rồi ngủ ngay sau đó ! Sau này hỏi lại mấy bà cụ sống lâu năm , được kể là khu này là khu nhà thờ , tu viện và nghĩa trang hồi xưa !
Bé trai nhà HY không biết nói dối và rất hiền ( nhường nhịn tất cả , lúc nào cũng muốn làm cho người khác vui lòng ) , .... HY nghĩ những đứa trẻ có tâm trong sáng thì những giác quan nhạy cả hơn thì phải ? ( nhưng kg biết có bị khóa khi lớn lên hay khg vì con HY vẫn còn bé lắm )
Bookmarks