Trích dẫn Nguyên văn bởi ga tê ga tê Xem Bài Gởi
Hộ pháp mượn thân xác của mình để tu, nếu ta tu có công đức thì họ lấy hết, nên họ mới có công đức nhiều hơn để thăng chức còn chúng ta thì công đức chỉ là con số không, đúng hôn bạn? Khi chết họ cũng rước ta luôn vì ta đã là người của họ rồi, đúng không? Như vậy người tu bị họ lợi dụng rồi, họ cho mình vật chất , phước hửu lậu để lấy đi cái vô lậu của mình,họ giúp mình chống lại với nghiệp quả xấu , số mệnh bất hạnh, nạn tai...., họ không có tội gì cả, mà chính vì sự ham muốn và vô minh của mình thôi, đúng không?
Đọc bài trong VTHB thấy toàn là những giấc mơ, rồi ấn chứng, G. cảm thấy sao sao đó, sự mê tín rất nặng nề, nó rất khác với giáo lý của Phật mà Ga tê biết.
- Nếu nói rằng họ là Hộ pháp thì cũng chưa hẳn nữa, vì họ còn lăn trôi trong vòng thủ hữu, vì đối tượng tác động vẫn là cái hữu mà cụ thể là cái Phước hữu lậu. Bậc chân tu thì lại không nói tới cái Phước được nữa, cho dù là cái gọi là Phước "vô lậu". Có lẽ chỉ nên nói tới Công và Đức, nhưng dẫu nói vậy thì cũng là "vật" không thể ý niệm, bởi vậy nên nếu phải nói hay hành thì cũng chỉ là cái Âm thầm dĩ lộ, vốn dĩ không thể tỏ bày! Rốt lại, cái "vô lậu" cũng không là cái khả hữu để mà lường, vì thế nên mới nói " vô đẳng đẳng...".
- Về số mệnh hay nạn tai hay nghiệp quả xấu không ai giúp ai được, bởi lẽ đó là cái quả vô thuỷ, cái tồn hữu như một thể tất yếu do tính chất Phan duyên khi đến cõi Trần lao này (thậm chí là sâu xa hơn, tồn tại cả trong cái hữu sanh hữu diệt khác, cõi giới khác - chỉ khác ở hình thái và mực độ). Vì thế nên Bỏ cái này để lấy cái khác cùng tính chất, khác hình thái thì cũng như chưa bỏ gì cả. Tính chất "tẩy tâm thối tàng ư mật" là một tính chất tự hoá, không thể nương nhờ, cái nương nhờ nếu có thì cũng rất âm thầm không có tỏ bày. Cái âm thầm này mới là thực độ, thực công, thực đức, cũng không thể nghĩ bàn và không để lại "ám" gì hết, vì tự nó đã thuộc về vô niệm rồi.

Vài dòng si ngô, miễn chấp! Kính.