Trích dẫn Nguyên văn bởi Thất Tinh Quân Xem Bài Gởi
Nghe khen thời có sướng chi đâu
An lạc nghe chê dạ khỏi sầu
Buồn vui nhân thế, âu là tạm
Vô thường, duy ngã nhất Tâm vô.
Vậy mà nhân thế có hiểu đâu
Mênh mang biển khổ chác thêm sầu
Vợ đẹp con xinh lòng mãi bận
Xong rồi kiếp thác biết về đâu ???