Trang 3 trong 6 Đầu tiênĐầu tiên 123456 Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 41 tới 60 trên 111

Ðề tài: Tôi là người Trong cuộc

  1. #41

    Mặc định

    Khởi động:
    Xin đa tạ các HĐTM của TGVH về việc khuyến khích HuuDuc tôi viết tiếp.
    Xin tạ lỗi cùng HĐTM vì bận quá. nên hôm nay mới gó tiếp được.
    Xin trả lời các thắc mắc:

    To: Nobtiba : Không phải là HuuDuc được giải thoát mà lúc ấy giống như một thằng bé cùng chơi trên phố. Ba nó dắt tay, đến khi ba nó châm lửa hút thuốc thì cu cậu chạy tunbg tung ấy mà. Lúc đó Ba của HuuDuc ( tức là thể xác HuuDuc) vẫn ngồi kiết già trước bó nhang cháy cơ mà. Nên cái linh hồn hay suy nghĩ của HuuDuc được thôát ra và chạy đến bên cái cửa đó để hiếng vào ( kiểu như nhìn qua khe cửa ấy)

    To: Greenarowana (GA): "Vì sao bác nhà lại đối xử tốt với anh lính VNCH (phe bị coi là thua trận )." Quả thực cho đến bây giờ HuuDuc cũng không biết nữa. Lúc đó quên không hỏi nhiều thứ lắm. Chỉ có điều, ông kể là ở đó nhiều hàng xóm lắm. Mà đồng đội thấy chỉ nói có 2. Cái bác có chòi trông Điều kể: nhiều hôm thấy chó cắn ầm ỉ và có cảm giác như cả chục người vừa tắm vừa nô ở dưới xuối ấy. Theo HuuDuc suy luận thì Hàng xóm ở đây có thể có cả các Bác Các Anh lính cộng hòa bị tử trận ở đồn Phước Long ( bây giờ là nó trường tiểu học Cơ sở như hình vẽ phía trên).

    Phần 4: Ba tôi và Giáo sư Liệu

    lượng cho ông mở hai cánh của bí hiểm nọ. Và ông không thể dùng tôi để chỉ cho các bác các anh đang đào trong mưa gió ở Phước long. Qua một ngày không có nhiều biến động gì đáng kể.
    Ngày hôm sau, ông bắt tôi gọi điện thoại cho chị tôi lên và tuyên bố với chị tôi :
    - Từ hôm nay thằng Thịnh không được ăn cơm.
    - Ba ơi, Ba , con xin Ba đấy, nhà ta chỉ có một mình em là con trai ,ba biết mà. Chị tôi khóc lóc van xin ông.
    - Không. Ba đã nói là làm. Phải làm cho nó tin Ba., Ba tôi cương quyết.
    Đến gia đoạn này thì Ba tôi đã dùng miệng của tôi mềm mại rồi, tức là lời nói tròn trịa hơn. Tuy nhiên, vẫn có lúc tôi bị ông khóa lại. Tức là hàm dưới lệnh đến mức miệng tôi như bị dị dạng.

    Ông bòn chồn, và xúc động lắm. Có thể là vì trong Phước Long vẫn chưa ìm thấy gì cả. Chị tôi đã phải xuống anh Liên để cầu xin nhưng vẫn chỉ có một câu xanh rờn: “Sẽ có người giúp”
    Khoảng 5 giờ chiều hôm ấy. Ông lại bắt tôi gọi điện cho anh Liên. Tôi vừa nói alô cậu Liên à ? Ông giật lấy điện thoại. ( Tức là cái miệng của tôi).
    - Alô Liên à, Thành đây.Mày làm ơn cho người chỉ cho bọn nó trong phướng long với – Ba tôi thực sự nài nỉ anh Liên.
    - Ờ ! biết rồi cứ yên tâm. Anh Liên trả lời một cách chung chung.
    - Tao nói đến thế rồi mày mà …… Ba tôi bắt đầu to tiếng. Tôi van xin ông đứng nói nữa và thật là may mắn ông đã kịp….
    - Thôi thế nhé !

    Tối hôm đó, ông đã thoát khỏi tôi một cách đáng sợ. Trên nền gạch của chung cư mà cả 75 ký đổ đến rầm xuống – sát luôn thành giường. Tài thậy, tôi không có cảm giác gì cả. Chị tôi đã lên nấu cơm cho tôi ăn. Đây là bữa ăn cuối cùng của mộtt chuỗi 7 ngày tôi không được ăn gì cả,

    Cũng tối hôm đó, Chị Hương Lan có nói với chú Lai về anh Hồ Văn Hạnh và cả 4 người đã sang nhờ anh. Nghe kể lại, anh Hạnh đã nới rằng : Phải có trực huyết của Ba tôi thì mới có thể làm lễ được. Thế là mộtkế hoạch đã được sắp đặt. Vì Hiện trạng của tôi ở Hà Nội không thể vào được. Đoàn tình nguyện tìm mộ tạm thời được nghỉ ngơi. Mẹ tôi xuống Sài Gòn thăm Bà tôi. Anh rể tôi bay ra Hà Nội.

    - Bắt đầu ăn Xoài , ba tôi thì thầm với tôi.
    - “No problem “! Tôi tưởng ông đùa.
    Nhưng rồi ông đã không đùa. Miệng do Ba tôi quản lý, tay chân tôi thì cũng được ông kiểm soát. Cho rằng chị toi van xin thế nào cũng không được. Ông còn nói:
    - Ba đồng ý cho em nó ăn nhưng nõ sẽ bị ra hết cho mà xem.
    - Tôi ăn cơm buổi chiều hôm đó – ăn xong khỏng 20 phút thì bụng tôi như có người bóp, day. Và tất tật tật ra hết. Ra cả mật xanh và mật vàng.
    Tôi dành bất lực tuân theo chế độ ăn mà cho đến nay tôi chưa thử lại bao giờ. Sáng một quả Xoài. Chiều một quả Xoài. Tối vẫn ngủ ngon.
    Nhà tôi có một bộ salông giả da.Ông kê cái góc vuông lại một góc nhà và bắt tôi ngồi dạng kiết già ( đấy là sau này tôi đọc mới biết ). Chẳng đau gì cả. Vì chân có phải của tôi đâu. Và ông bắt đầu bắt tôi đọc:

    Phật tại tâm chỉnh tâm thành Phật
    Nhân thời tham bỏ tham thì Nhân
    Nhân thì tham bỏ tham thời Nhân
    Phật thời Tâm chỉnh tâm thì Phật
    Phật thì tâm chỉnh tâm thời Phật
    Nhân tại tham bỏ tham thành Nhân
    Nhân thành tham bỏ tham tại Nhân.

    Bảy câu tức bốn mươi chín chữ. Nhưng các vị HDTM của TGVH thử ngồi mà đọc để thuộc lòng xem ! tôi tin là khó đấy 
    Tôi đọc cứ loạn hết lên ngày đầu, ngày thứ 2 rồi ngày thứ 3. Chỉ ăn Xoài uống nước suối và ngồi xếp bằng để đọc 7 câu trên. Rồi tôi cũng có gắng để thuộc lòng 49 chữ trên. Sau khi đã thuộc ông bắt tôi ghi lại và 7 câu trên thực chất chỉ có hai câu dạng như câu đối. Tôi đã post lên TGVH với bức tranh của Đức Thích Ca Mâu ni đang ngồi ở dưới gốc cây Bồ đề. Tức là đọc xuôi và đọc ngược lại và Từ câu bên này chéo sang bên câu kia và tạo thành 7 câu. Tôi hỏi:
    - Vì sao câu “Phật tại tâm chỉnh tâm thành Phật” không đọc ngược lại được?
    - Vì Phật chỉ nói một là một không nói đi nói lại . Ông cười thầm.
    - Thế sao câu “Phật thời tâm chỉnh tâm thì Phật “ lại đọc ngược được ?
    - Vì đã dính sang Nhân rồi mà …… (chữ thời và thì là của câu Nhân).
    - Cũng có lý .. Tôi bật thành tiếng ,Tôi nghĩ thế ( Vì không nghe thấy nhưng tôi cảm giác là bật thành tiếng).

    Mẹ vợ tôi không tin, cho tôi là bị tâm thần.( bà là Bác sỹ mà). Tôi vẫn bắt ông làm chuyển động cái này cái kia. Giờ tôi nghỉ lại thấy thương cho Ba thật. Đến cái quạt hút gió của nhà tôi, tôi cũng yêu cầu ông cho nó quay ngược lại với gió đang làm quay nó. Ông đã khóc và nhắc lại câu: “ Không phải cái gì Ba cũng làm được con à” . Câu này tôi đã dùng để nói với con trai tôi và bây giờ là cô con gái bé bỏng rằng: Tôi, ba của chúng không thể cái gì cũng biết và tôi thấy lòng mình rất thanh thản.
    Đến ngày thứ 4, ông thấy tôi đã thuộc bài nên cho dứng dậy và tuyên bố.

    - Hôm nay hai Ba con đi làm.

    Trời ạ, trong tình trạng thế này ư ! Chỉ vì tôi chưa tin Ba có trong tôi, hay tôi đã tin rồi, nhưng cứ cố tình phá ông. Nên bây giờ tôi phải trả giá.
    Đi xe ôm đến văn phòng. Tôi ( tức là ba tôi) đã làm loạn cả văn phòng lên, gọi xếp bằng cháu, xưng với mọi người là Bác. Buổi trưa cho sang quán cơm và chỉ cho ăn một quả xoài. Tôi cầm điện thoại lên vừa nói alô xong là bị khóa. Ba tôi xưng Bác với khách hàng của chúng tôi. Mấy nhân viên của tôi sau đó phải quay lại trình bày và xin lỗi khách hàng. Sang ngày thứ 5, có cô tên là Lan Anh rất khéo miệng ( dân bán hàng mà) xin ông và nói rằng:
    - Bác ơi, kệ anh ấy Bác à. Chúng cháu tin Bác lắm,

    - Được nghe cháu nói thế bác cũng thấy mát lòng. Đồng ý cho Thịnh thêm mỗi ngày một cốc sữa pha nước. Chả là mấu cô cậu xin cho tôi thêm dinh dưỡng chứ cứ hai quả xoài thế chắc tôi tiêu mất.
    Đúng là nịnh như nịnh ma. Quả là tôi thấy đúng thật. Trưa hôm đó tôi có thêm một cốc sữa đặc pha thêm nước sôi.

    Ngày thứ 6, sáng dậy ông tuyên bố hôm nay chỉ được uống nước lọc và phải rót đầy. Tôi không hiểu mô tê già cả, quả là hơi tiêng tiếc ly sữa ! Ông không đi làm nữa. Lại ngồi ôn lại bảy câu trên. Một lúc sau, bạn tôi tên Tĩnh và em con cậu tôi tên Khánh đến. Chúng nó chúc bác khỏe , rồi nịnh Bác một hồi và ra bếp pha sữa. Pha xong đưa vào cho tôi ông mới thông báo là hôm nay Thịnh không được uống sữa. Bọn nó nài nỉ thế nào cũng không xong. Thế là chỉ có hai quả xoài….

    Ông sang nhà bố mẹ vợ tôi, Tôi phải van xin ông là bố mẹ vợ tôi không tin đâu. Họ là hai nhà khoa học. Đừng ép họ tin.
    - Con sang chơi đấy à ! Thế thằng Tùng đâu ? – Tên con trai tôi
    - Cháu nó ở dưới nhà bác Hà nó ạ . Tôi được nói một câu.
    - Này Xuyên à ! Chết rồi Ba tôi bắt đầu rồi, tôi van xin ông,nhưng không được. Ông lại nói về hai chú lính của ông còn nằm lại ở Phước Long.
    - Mày làm sao thế Thịnh……tôi không thể trả lời được. Tôi chỉ còn van Ba tôi đừng làm bố mẹ vợ tôi bị xú phạm.
    - Thôi đi về ! Ba tôi noíư to. May quá, vâng thôi ta về thôi Ba.
    Ra đến sân, ông ngửa mặt lên trời kêu to:
    - Đ. má thằng ….. nó không tin tao. Rồi, xem nó có xây được nhà mà không gọi tên tao không !!!!
    Tôi không biết sao ông nói bậy theo kiểu miền Nam quá trời. Chắc ngày đó cùng ở trên Bà Rá có nhiều người miền Nam hay sao ấy.

    Ngày thứ 7 ông lại cùng tôi đến văn phòng. Tôi có cảm giác ông vẫn đang muốn chứng minh cho tôi thấy là linh hồn của Ba tôi có thật. Đến văn phòng, ai ra bắt tay cũng rất cảnh giác …
    - Dạ chào…… Một tay cao khều chuyên “bom” bia bắt tay và đang lưỡng lự.
    - Bác ! ông cười hồ hởi.
    Ông gọi một cậu cũng tên là Thịnh ( biệt hiệu Thịnh bé) đến và nói:
    - Mày đưa Bác đến nhà Giáo sư Liệu .
    - Dạ để làm gì ạ ? cậu ta lo lắng vì giáo sư đang là vị VIP ủng hộ Insulin của NovoNordisk mà.
    - Mày có đi không , con ?
    - Dạ,thôi thế con đèo Bác đi ạ…
    Thế là chúng tôi đi đến nhà giáo sư Liệu. Trên đường hai Bác cháu nói chuyện râm ran, liệng lách rất vui. Tôi chỉ là người quan sát viên,không được tham dự.
    Từ trước đến giờ tôi và Thịnh bé đã đến nhà thầy bao nhiêu lần ,nhưng có bao giờ tày ra mở cổng đâu. Thế mà không biết thế nào mà hôm đó đích thân ông giáo sư ra mở cổng. Thịnh bé còn đang lưỡng lự chưa biết giới thiệu thế nào. Ba tôi đã xong vào và vỗ vào vai ông giáo sư già một phát . Tôi giật thót tim ( tất nhiên là trong suy nghĩa ấy).
    - Liệu à ! Mày có khỏe không ? Ba tôi hỏi một cách bạn bè chiến hữu.

    - Dạ ! Dạ khỏe ạ. Giáo sư xoa tay lý nhí. Tôi và sau này Thịnh bé cũng có cảm giác lạ làm sao Thầy lại có thái độ như vậy - Gần như xum xoe.
    Vợ Thầy,như thường lệ rap pha nước trà. Vừa pha xong ấm nước. Ba tôi chỉ vào mặt Bà:
    - Bà bóc ngay cái cao dán ấy đi ! Ba có bị sao đâu mà cứ phải dán.
    - Dạ , Dạ…Thật kỳ lạ bà đã bóc hai cái cao dán bên thái dương của bà ra.
    - Này, trà này phải pha với nhài tươi mới ngon ! ông nói như ra lệnh.
    Bà giáo sư đi ra ngoái một lúc vào xòe tay trước mặt tôi mà nói:
    - Đây nhé,hoa nhài vừa hái xong đây nhé ! còn tươi nguyên đây.

    Tôi và sau này Thịnh bé cũng tâm sự. Chúng tôi đã đến nhà thầy rất nhiều lần mà tạ sao không biết đàng sau nhà thầy có một cái sân nhỏ và có cây nhài. Thịnh bé cam đoan rằng hắn không ngửi thấy mùi hoa nhài vì phòng khách nhà thầy Liệu kín lắm.

    Rồi bà đổ ấm trà vừa pha và chuyên một ấm mới với hoa nhài tươi ướp vào trong ấm. Bà rót ra và ba tôi đưa lên mũi tôi mà hít một hơi. Các Quí vị ạ, tôi không phải là người thích uống nước trà, tôi chỉ khoái nước trắng thôi. Thế mà cho đến bây giờ sau gần 10 năm, tôi chưa lần nào được uống ly trà thơn và ngon như lần ấy. Lần mà Ba tôi ngồi uống trà ướp nhài tại nhà giáo sự Lê Huy Liệu. Uống ở đây tức là ngửu ấy, chứ tôi có uống ngụm nào đâu !
    Trước kia, tôi hay ăn vụng ( tức là nhón một miếng ấy) những đồ mẹ tôi chuẩn bị cúng lắm. Rồi thì Bà căn dặn không được ăn trước các cụ. Tôi đã không tin. Nhưng sau khi uống ( ngửu) ly trà ấy, tôi đã phải tin rằng các Linh hồn có thưởng thức các đồ chúng ta cúng chứ không. Tôi bây giờ cẩn thận lắm. Cứ phải để hết nhang mới dám mang xuống để “chén” !

    Thế đấy, Ba tôi đã đến và sử dụng quyền năng của ông để cho chúng tôi thấy sự tồn tại của ông, thông qua các hiện tượng không bình thường tại nhà giáo sư Liệu.

    Chiều tối hôm đó ông gọi thằng em tôi, Khánh lên nhà tôi và bảo:
    - Với tay lên nóc tủ lấy cái roi tre xuống.
    - Khánh run run với xuống 3 cái roi .
    Chả là ngày đó tôi dạy con tôi bằng cách phạt roi tự chọn (có 3 cái roi: 1 cái bằng thanh nhôm to nhưng nhẹ không đau, một cái bằng nhựa đặc 5 cạnh, hơi to - và hơi đau,cái thứ 3 là roi tre nhỏ nhưng đau nhất)
    - Lấy tay phải quật vào tay trái ! Ông ra lệnh ! Tôi chịu, hỏi ông không trả lời.
    - Vút …..Khánh quật rất mạnh vào tay trái của hắn, một vệt đỏ tía văn lên.
    - Lấy tay trái quật vào tay phải ! mệnh lệnh được ông hô nghiêm trang.
    - Cạch…… Cái đầu roi chạm vào mặt cái góc tôi đang ngồi kiết già
    - Vụt lại ! Ông lạnh lung ra lệnh.
    - Vụt…… tay phải của Khánh cũng hằn lên vế tía
    Tôi cố hỏi mà ông không trả lời. Ông quay sang Khánh và nói :
    - Bây giờ giúp anh mày tắm.

    Ừ nhỉ, bảy ngày chỉ ăn mỗi xoài và nước sôi để nguội ( à cũng được thêm đâu vài ba ly sữa) và không tắm táp gì, giờ cũng phải tắm táp cái chứ. Nhà tôi không có bát nhang, không có bàn thờ. Từ lúc Ba tôi về là ông bắt lấy gạo vào bát và đạt lên một cái đĩa và thắp nhang. Và liên tục thắp, ai đến cũng thắp….. đến nỗi tàn nhang gần như đầy cả đĩa lần bát gao.. Ông bảo Khánh đem toàn bộ ra nhà tắm và bắt đầu tắm cho tôi. Tức là Khánh lấy tàn nhang lẫn gạo đó đổ lên người tôi rồi tôi lấy tay kỳ cọ như tắm bằng nước ấy. Kỳ lạ là không bụi tý nào và cũng mát lắm. Vâng, tôi đã tắm bằng tàn nhang và gạo.

    Vâng, Đến hôm nay tôi đã có 7 ngày tuyệt diệu sống cùng Ba tôi. Ông bắt tôi đọc thuộc 49 chữ từ hai câu đối. Ông chỉ cho tôi ăn xoài , nhưng ông lại cho tôi uống ly trà tuyệt thế. Và đặc biệt là ông cho tôi thưởng thức một lần tắm duy nhất ( tôi chắc vầy) trong cuộc đời của mình.

    Tôi chỉ có câu hỏi lớn về khoa học là tại sao chỉ có hai quả xoài mỗi ngày mà tôi vẫn duy trì cuộc sống bình thường, đi làm, đi đến chỗ này chỗ kia. Vẫn nói sang sảng ……Mọi hoạt động của hệ tiêu hóa của tôi vẫn bình thường, tôi không có cảm giác đói gì cả.
    Từ khi ông nhập vào thì lúc tôi ngủ là ngủ một mạch đến sáng. Có cảm giác là ông đi đâu đó lúc tôi ngủ chứ ông không có trong tôi lúc ngủ.( cái này thì bây giờ tôi chỉ đoán thôi). Tối hôm đó, trước khi tôi bắt đầu buồn ngủ, tôi nghe Ba nói.:

    - Ngày mai, hai ba con mình sẽ làm bàn thờ ……

    (Còn nữa)
    Phần 5 : Ba Tôi và Anh Hạnh
    Last edited by HuuDuc; 25-02-2008 at 11:10 PM.

  2. #42

    Mặc định Ba tôi đã nói chuyên với cả nhà tôi.

    Đây là hai tờ giấy ghi vội những gì ba tôi trao đổi ở nhà Bà Tu (Thị trấn Thác Mơ ) phần trước đã kể.




  3. #43

    Mặc định

    Khởi động:
    Cả một tuần toàn chuyện trần tục mệt mỏi về tâm hồn quá. Không hiểu Chết Giàu và Chết Nghèo nó khác nhau thế nào nhỉ ? Theo các HDTM thì sao ?

    Phần 5: Ba tôi và Anh Hạnh.

    Ngày hôm sau, Ba tôi đánh thức tôi dậy sớm lắm. Tôi vẫn còn ngái ngủ ông đã bảo:
    - Bây giờ đi mua bàn thờ tổ tiên.

    - Thế thì phải mua bàn thờ có chữ Lộc ấy Ba à. Tôi nói thế chứ tôi có biết chứ gì với chữ gì đâu. Chỉ xuất phát từ việc mình đang cần tiền mà. :)

    - Con không hiểu gì cả. Bàn thờ người ta phải đề là chữ Phúc chứ không phải lộc.

    Thế rồi hai ba con đi ra phía đê La Thành nơi bán nhiều đồ thờ cúng. Lúc đi, trời cũng còn quang và có cả nắng. Tôi nói:
    - Mua về phải rửa cho sach, chứ ở đường này bụi lắm.

    - Chốc nữa trời mưa ! Mình sẽ rửa bằng nước mưa. Ba tôi nói giọng chắc chắn. Tôi không tin lắm tuy nhiên cũng chẳng phản ứng gì lại với Ba tôi.

    Lúc đến máy quán bán đồ thờ cúng đó, ông vào một quán có tên là Thanh Bình hay đại loại gì đó mang tính chất hòa bình ( chắc tôi sẽ kiểm tra lại). Ông bảo cô bán lấy ra đủ thứ. Nào là Bàn thờ có chữ Phúc, Bán nhang, tro, que để gắn lên tường... toàn những thứ mà lần đầu tiên trong đời tôi đi mua.

    Vừa trả tiền xong thì trời bắt đầu mưa nhẹ nhẹ. Ông nói bay giờ thì đội bàn thờ lên đầu và xách lấy các thứ. Tôi đang định phải đối thì ông đã lấy bàn thờ đặt lên đầu tôi, cô bán hàng giúp tôi cầm hai túi nilong đựng các thức cồng kềnh còn lại. Tôi đi bên mé đường phía trái đến cổng của Triễn lãm giảng võ thì trời mưa khá to, đến intershop tôi nói muốn đi vào trong hiên cho đỡ ướt, nhưng Ba tôi cws đi xuống lòng đường phía trái. Thành thử ra mọi người nhìn tôi với ánh mắt rất thông cảm - Tâm thần mà ! Một điều kỳ lạ là tôi không thấy đau hay mỏi cổ gì cả. Và đặc biệt là cái bản thờ bằng gỗ có sơn mài ấy đã không rơi trong suốt cả đoạn đường từ La Thành về nhà tôi ở gần Hot rock cafe. Sau này tôi có thử đội một mảnh gỗ nhưng chịu không giữ thăng bằng được.
    Về đến nhà thì trười tạnh. Ông đến nhà Trung là tay chủ của Hot Rock cafe để mượn khoan điện. Đúng lúc anh ta đang ngồi với các đầu bếp của mình.
    - Này Trung, cho tao mượn cái khoan.
    - Không biết để đâu ấy.Trung trả lời.
    - Thằng này vào lấy đi. Ông chỉ và một cậu đầu bếp và nói thêm: Lấy luôn một mũi 6 và một mũi 8. Cậu đầu bếp vào lấy ra cái khoan và cả hộp mũi khoan,Ba tôi chỉ cầm hai cái . Tôi chứ bao giờ cầm đến cái khoan này. Nếu có đóng đinh thì cũng chỉ sài đến búa là cùng.
    Về đến nhà ông gọi điện cho chị tôi và nói mua một con gà lên cúng ở nhà tôi đồng thời thông báo " Em nó sẽ được ăn cơm lại".
    Quả thực là chẳng cần rửa bàn thờ gì cả nó có bụi nhưng vì là sơn mài nên mưa đã làm sạch sẽ và bóng loáng.
    - Nhưng làm ở đâu bây giờ ? tôi hỏi. Nói là nhà cho nó oai chứ đấy chỉ là một cái hộp được bố trí theo trường phái Tokyo - Nhật Bản. Tức là vừa là phòng khách, phòng ngủ, phòng ăn và phòng làm việc.

    - Yên tâm, Ông cười và nói, Làm ở ngoài bếp. Vì bọn con chưa nhớ được các ngày giỗ, kỵ nên cứ làm gần nơi nấu. Có ai về thăm thì xem như đã cúng rồi.

    Và bắt đầu ông kẻ vẽ và ra lệnh cho tôi khoan để lắp ốc vít nở. Vì trần thấp không thể kê ghế được nên không có thế để ấn khoan vào.
    - Ôi giời ạ, để đó Ba. Rồi thì ông chỉ kẹp cái tay của khoan vào lòng hai bàn tay, kiểu như mình vái ấy. Thế mà cả 5 mũi khoan đã hoàn thành.
    Các thứ ông đã chuẩn bị xong xuôi,nhưng chưa đặt lên trên bàn thờ. Ông nói đi mua chuối. Lúc bấy giờ trời đã tạnh hẳn.

    - Hai Ba con sang bên chợ có bên ngõ Hào Nam. Đàng sau tòa nhà IT bây giờ ấy. Vừa đến nơi đã có một cô bán chuối đang đứng cùng một người mua. Trên cái nắpchir còn có 2 nải chuồi không to lắm. Bà khách đã chọn mất nải mà Ba tôi thích. Ông nói với cô bán chuối:
    - Lôi mấy nải đẹp ở sọt ra.
    - Dạ em chỉ còn có đúng hai nải này thôi ạ. Cô bán chuối cam kết.
    - Cháu có lấy ra không để Bác lấy nào . Ba tôi nói cương quyết. Cô bán chuối hơi ngỡ ngàng khi tôi xưng Bác với cô ta. Nhưng rồi cũng ngoan ngoãn mở nắp đậy ra. Trong sọt còn đầy chuối. Ông chọn một nải to và khá đẹp. TTooi cầm sợ rụng mất. ông đã đwa lên đầu và đi về.
    - Lần này thì chắc phải dùng nước máy để rửa rồi. Tôi hỉ hả nói.
    - Cứ từ từ xem sao. Ba tôi thì thầm.
    Ngày đó có một khu tập thê và có cổng. Vưa đi ra khỏi cổng thì trời lại bắt đầu mưa.
    Tôi kính phục ông luôn. Đi qua chỗ chị Duyên bán quán nước trà đang dọn dẹp. Lúc nãy chị đã hỏi tôi: Thịnh ơi hôm nay mày bị làm sao đấy ! Bây giờ nhìn thấy chị chạy dọn vào Ba tôi liền bảo:

    - Dọn vào lại phải dọn ra.

    - Mày nói làm sao thế gió đang thổi đùng đùng mà mày còn nói thế.

    - Rồi cứ chờ đấy xem sao !

    Chị tôi đem con gà đã luộc sẵn ở nhà và đĩa xôi lên và Ba tôi nói chị tôi cứ đi làm. Ông bày biện lên bàn thờ và thắp nhang vào bát rồi bắt tôi đội và đặt lên bàn thờ. Vừa đặt xong thì trời nổi gió lên to lắm gió rít làm cho cái bếp ( tức là chuồng chim của khu tập thể ) run lên bần bật. Lúc đó tôi cũng hơi sợ nhỡ mà nó rụng xuống thì toi.
    Đến khi tôi đặt xong các Bát nhang thì trời đột ngột ngưng gió, không còn một hạt mưa. Và trờ bắt đầu hừng nắng. Lúc này cũng phải 1:00-1:30 chiều.
    Tôi hoan hỉ chờ thịt gà. Chắc mình sẽ xơi tái cả con mất. 7 ngày rồi còn gì toàn Xoài với nước lọc.
    Ông xuống trả khoan và đi xuống mua thêm hai cây nến điện. Lúc đi qua chỗ chị Duyên, thấy chị ta đang lục đục dọn hàng ra. ông cười nói khá to:
    - Đã nói rồi. mà không nghe. Có phải mất công không ! Chị ta cùng cười một cách thoải mái
    Về đợi nhang hết dánh chén. Tôi đã suy nghĩ như vậy.

    - Cạch cạch cạch....
    - Vào đi cháu. Ba tôi mời.
    HL bạn tôi bước vào, nét mặt lo lắng ...

    - Bây giờ cháu lấy thịt gà làm cho Thịnh một ít súp. Thịnh chỉ được ăn súp thôi. Bảy ngày không ăn nên bây giờ phải ăn dần dần lại.

    - Dạ, cháu hiểu rồi ạ. HL vào chuẩn bị súp cho tôi.

    Ủa Ba tôi đã tỏa thuận với HL từ lúc nào không biết. Chả nhẽ HL lên vào đúng lúc hết nhang cũng là do ông sắp xếp ư ! Hay chỉ là sự trùng lập ngẫu nhiên như nó đã xả ra suốt cả 7 ngày vừa rồi. Tôi chịu . Chỉ biết rằng súp gà hôm đó tôi ăn ngon lắm. Không biết là do lâu không ăn hay bạn tôi nấu ngon.....

    Sau đó 3 ngày tiếp theo có một số sự kiện mà theo tôi phán đoán thì chắc chắn là do sắp đặt của Ba tôi. Tuy nhiên phần đó hơi nhạy cảm nên tôi xin được cắt.

    Tối hôm đó ông đã gọi điện thoại cho anh chị tôi và thông báo phải vào lại Phước Long. Rồi ông thoát khỏi tôi bằng một cú ngã rất gọn và rồi không thấy ông đâu nữa.

    Lúc này chỉ còn lại tôi ( 100%), đón con trai từ nhà chị tôi về, tối hôm đó phải gọi ông bạn bộ đội đến ngủ cùng.. Thấy buồn buồn nhớ ba tôi ghê. Tôi bà Tỉnh đã uống rượu và đùa. Có bác ấy cùng vui phết. Và rồi khi tôi phát hiện thiếu một cái ly. Tìm mãi mới thấy và có cắn trắng dưới đáy. Tôi mới hỏi Tỉnh và cậu ta đã kể lại rằng: Mẹ vợ tôi đã ra lệnh cho hai đwax phải cho tôi uống seduxen và Khánh là người nghiện mấy viên thuốc và cho vào sữa. Rồi! Câu trả lời vì sao Khánh phải tự đánh vào tay mình đã được trả lời.

    Tôi và Anh rể tôi lại bay vào Sài Gòn, chị tôi ở lại để chuẩn bị các thứ. Hai anh em cầm theo bộ quần áo rằng ri có cả mũ. vào đến phước lòng đã 7 - 8 giờ tối. Mẹ tôi sốt ruộtcũng đã từ Sài Gòn lên trước. Như đã hẹn với anh Hạnh. Ngay tối hôm đó rất đông người đã đến nhà anh Hạnh.

    Trong lúc mọi người xắp lễ, tôitimf hiể và biết về anh: Anh Hạnh sinh năm 1958, người Quảng Nam vào đây làm kinh tế mới. Nhà anh còn ở nhà cấp 4 ngay bên phải của khu Huyện ủy Phước Long. Có một điều kỳ lạ ở nhà anh là con lợn nái rất to ( cho đến bây giờ tôi chưa thấy con nào to như thế) và đẻ rất nhiều con và không bị chết con nào. Chính vì vậy gia đình anh cũng được nhờ được chút xíu.
    Anh kể một lần làm rẫy, bị một cái gai bắn vào mí trên của mắt phải, gần vào mắt. Thế rồi từ đó anh đại một vị gọi là Đại Quan Thánh cứ đêm đêm đến dạy anh các bài ca vần điệu như thơ và anh kể lại rằng Vị Đại QUan Tahnhs Này mới di từ Ngũ Hành sơn vào. ANh cũng nói thẳng thắn rằng anh không phải là nhà ngoại cảm.. Anh không có biệt tài gì cả. Anh chỉ là đệ tử của Ngài Đại Quan Thánh mà thôi. Vị Đại Quan Thánh đã mượn xác của Anh để làm việc với trần. Tôi thấy anh như là vị phiên dịch cho hai thế giới ấy. Anh nói sau khi Đại Quan nhập xong thì người mệt và khát nước lắm. Tài thật tôi cũng được Ba tôi mượn xác nhưng tôi chẳng thấy mệt mỏi gì cả.

    Rồi mọi người đã xắp lễ xong. Lúc đó cũng vào khoảng 10: 00 đêm. Anh đwngs lên bàn của nhà, thắp nhang lên bàn thờ và bắt đầu đọc các câu có vần điệu. Tuy nhiên tôi không hiểu đó là thể loại nào vì tôi cũng đã từng nghe chầu văn để lên đồng. Đang đọc, tự dưng thấy bị tắc nghẽn lại và bắt đầu anh Hanh vặn mình. Bắt đầu từ chân lên. khi anh vặn đến đau, chúng tôi nghe như có tiếng các khớp xương va chạm vào nhau tạo ra một chuỗi âm thanh nghe răng rắc. Đến khi thấy anh ngồi đến cái phịc xuống thì mẫy bà đã xem anh vài lần nói được rồi đó hỏi đi nhanh lên không Ngài thoát mất giờ.
    Cả nhà tôi lao vào hỏi,vì lúc đó không biết xưng hô thế nào cả. Ông anh thì gọi là đệ tử của thầy, tôi thì một dạ hai vâng gọi là ngài Đại Quan Thánh. Vì anh Hạnh nói iongj Quảng Nam nên rất khó nghe. Sau khi Ngài xả xác- như lời anh Hạn nói. Anh cùng chúng tôi nghe lại băng và rồi chúng tôi cũng nắm được các ý mà Ngài Đại Quan Thánh nói:
    Đại ý là: Ba tôi rấ thương gia đình tôi nhưng cũng rất thương hai chú lính còn lại và không muốn về Hà Nội. Nhưng yên tâm , Ngài sẽ chuyền cho đệ tử của ngài các phương pháp để có thể rước vong hồn Ba tôi ra Hà Nội. Vì néu không cốt về Hà Nội nhưng Vong vẫn lang thang trong Phước Long. Và Ngài phán ngày 26 tháng Ba âm sẽ cho lấy cốt.

    Chúng tôi ở bên nhà khách huyện ủy. Sáng hôm sau sang nhà anh Hạnh thì thấy anh đưa ra một tờ giấy trên đó có vẽ hình và mô tả lại các phần còn lại của cốt Ba tôi. . Chỉ có điều làm nhà tôi bối rối là Ông bắt anh tôi ghi lại và nói là có 4 cái răng nhưng Anh Hạnh thì khăng khăng là Thày ( tức Ngài Đại Quan Thánh) cho ghi chỉ có 3 chiếc.
    -----------------
    Hình của anh Hạnh được thầy cho vẽ đêm hôm đó.


    ------------------
    và anh yêu cầu chúng tôi đi mua Chu sa và Thần sa và một số vị thuốc bắc nữa và anh nói kế hoạch:
    Phương án 1: Làm một bữa cơm thịnh soạn để Ba tôi tiễn biệt đồng đội và hàng xóm. Nếu Ông vẫn không đồng ý thì sẽ dùng

    Phương án 2: Giương câu đối lên và tiếp tục xin ông về Hà Nội . Nội dung câu đối là do Ngài Đại Quan Thánh cho:
    - Ngàn năm vĩnh Biệt Xa đồng chí
    - Con Cháu muôn đời mãi tiếc thương
    Nếu ông vẫn không nghe thì dùng
    Phương án 3: Dùng âm binh và các bùa ( tức là các vị thuốc tôi đã mua hồi chiều ) để ép Ba tôi về Hà Nội cùng cốt của mình.

    Trong 3 ngày, chúng tôi chuẩn bị các thứ, 5 cọc bằng tre, giấy xanh đỏ tím vàng rồi gà xôi........Và đặc biệt là tôi được thưởng thức mấy món ăn ngon mà lần trươc tôi không có được thưởng thức.
    Xoài xanh chấm nước mắm đường. Mặc dù vừa trả qua 7 ngày ăn toàn xoài chín. Nhưng sao tôi vẫn thấy ngon đến lạ lùng. Hạt điều nướng,vwuaf thơm vừa ngon không bị các hương liệu tẩm ướp làm lu mờ. Còn món nữa là món Tiêu xanh nấu với thịt cũng khá ngon.
    Ở nhà anh Hạnh, tôi còn được thưởng thức món nem cuốn. Về nhân thì không bàn đến, mà tôi chỉ nói về cái để cuốn. Thay vì dùng bánh giấy. Anh Hạnh đã dùng bánh đa nướng rồi, đem nhúng qua nước đun sôi để nguội và cắt ra để cuốn. HDTM nào cứ thử xem. Ăn nó thơmvaf ngon hơn dùng bánh giấy gạo.

    Rồi ngày 26 tháng 3 cũng đến. Sáng mọi người dậy sớm và xuống hết dưới Thác Mơ. Mượn chiếc 67 của nhà chị Phượng, Tôi sang nhà anh Hạnh đón anh đi. Hai anh em ghé qua quán phở ngon nhất Thác Mơ làm hai tô hình như có kèm theo một dzài xị gì đó, hai anh em ăn xong. Đi xuống vườn Điều. Lúc bắt đầu xuống ngõ hẹp thì anh Hạnh vừa đi vừa nhìn vào tờ hướng dẫn của vị Đại Quan Thánh.

    Mọi người đã bày lễ ngay chỗ tôi ngã hôm trước và đã đào nát khi tôi ra Hà Nội. Mọi người đông lắm ó cả công an, bộ đội.... Vì đây là lần đầu tiên Anh Hạnh tìm mộ công khai với sự có mặt của chính quyền.

    Anh vẫn im lặng đi qua chỗ đặt lễ và bước qua cái rãnh sang bên vườn cà phê. Anh ra lệnh cho mọi người phát hết các cấy tre ( trong này gọi là Lồ ô).
    ------
    Anh đang xác định dựa vào hướng dẫn



    -------
    Sau khi đã xác định sơ bộ, anh dặn anh rể tôi lúc mà thầy Đại Quan Thánh chỉ cọc tre ở đâu thì phải cắm ngay vào đó. Rồi chúng tôi bắt đầu cúng và xin âm dương. Chắc Ba tôi cũng đã xác định được tinh thần cũng như đã có kế hoạch rồi nên ông đã đồng ý về ngay sau khi phướng án 1. ( Bữa cơn tiễn biệt). Rồi anh Hạnh bắt đầu đọc kinh và Ngài Đại Quan Thánh nhập xác anh và bắt đầu ngước mặt lên trời bước xiêu vẹo bằng chân không dày của anh Hạnh.







    Cứ Ngài chỉ cái cọc ở đâu thì anh tôi lại cắm ngay một cọc xuống đó. Cái thứ năm túc là cái Ngài đang cầm được ngài cắm xuống cuối cùng và ngài xả xác khỏi anh Hạnh. Anh ngồi thở và một lúc sau lại kiểm tra bằng cách soi một tấm gương vào khoảng đất phía trong 5 cái cọc tre. Anh nói cái cọc cuối cùng chính là đầu của Ba tôi.



    Vâng, thưa quý vị lúc đó là tôi 100%, khi nhìn vào 5 cái cọc tre cắm trên một bãi đầy gốc tre vừa phát quang thì tôi không giám tin rằng phía dưới sẽ là Hài cốt của Ba Tôi. Một phần cũng thươgng anh Hạnh, nhỡ không có gì thì xem như anh đi tong sự nghiệp. Tôi muốn nói chuyện với Ba tôi quá, nói rằng thôi ông đừng đùa nữa.........mà chẳng thấy ông đâu!. Bây giờ nghĩ lại chắc lúc đó các Vị đang.... 123 dzô dưới đó và đang ngắm mọi người với nét mặt đầy hồi hộp. Không chỉ gia đình tôi mà tất cả mọi người có mặt ở đó.
    Mọi người bảo tôi vái, tôi vái 5 cái cọc tre. . Lòng đầy hồi hộp lo âu.....



    Rồi tôi cuốc nhát cuốc đầu tiên và các anh bắt đầu đào , cứ một lúc anh Hạnh lại cho dừng và dùng gương để soi. Tôi có cảm giác anh có thể thấy cốt của Ba tôi trong gương hay sao ấy.
    Và rồi anh dùng que tre để bới nhẹ nhàng và .... anh giơ lên miếng xương sọ đầu tiên lên cho mọi người nhìn thấy. Anh phó chỉ huy quân sự và Công an huyện lặng lẽ về ra về ....



    Tiếp tục, và cứ mỗi lần tìm thấy gì thì anh lại so với hướng dẫn của Ngài Đại Quan Thánh.

    - Ba cái răng, xong, Hết , gói cái đầu lại ! Anh Hạnh hô to.

    - Ha ha ha ha.......Vâng, tôi lại bắt đầu cười khoái chí. Mọi người đổ xô vào phía tôi
    - Tao đã bảo là 4 cái răng cơ mà, tìm đi !
    - Nhưng Thày Đại Quan Thánh đã nói rõ là chỉ có 3 cái thôi mà. Anh Hạnh ngơ ngác.
    - D. Má, Tao nói 4 là 4 tìm đi. Tôi lại dõng rạc hô to.
    Tôi cũng hoảng, vừa tìm thấy cốt mà Ba tôi đã quát ầm ỉ cả lên. Sau này chị vợ anh Hạnh nói: Lúc đấy tui lại nghĩ Thôi rồi,tìm thấy là chú Thịnh lật lọng ngay được rồi. Còn tôi thì thực sự lo lắng. Nếu mà không có cái răng thứ 4 thì sao ? Tôi cố nài nỉ ông xem có chắc không. Ông không trả lời chỉ đứng cười to.
    Sau khii đã tìm hết các phần cốt như đã được Thày đại Quan Thánh chỉ , có vẻ như khớp với Ba tôi đã nói.
    - Đ. Má cái răng thiệt .........Anh Hạnh vừ run run vừa văng tục

    - Ha ha ha .. tao đã nói mà .................. Ba tôi cười to lắm.



    Mọi người khênh cốt sang bên vườn Điều và. Ba tôi hô nghiêm to lắm tôi có cảm giác là có cả các chú bộ đội đang đứng nghiêm ở đó. Ông đòi giấy bút và ngồi xuống lòng hố vừa đào xong ghi:

    " Tao cấm đụng nào đụng đến doi đất này. Lấy cây chết khô kia làm mốc chạy đến tần trường học. Chỉ lúc nào thằng QUách Văn Lai cho phép thì mới được làm".

    Và bắt người làm thuê đem về cho cho chủ vườn cà phê tên là Sơn. Sau này tôi mới biết ông Sơn là người Thiên Chúa giáo. Đây có thể là lý do vì sao tôi lại là Dominique Nguyễn Đức Thịnh.
    Anh Hạnh đã làm xong các thủ tục về cốt của Ba tôi bên vườn Điều. Anh bước sang hô:

    - Thế nào thế Bác có còn gì than trách nữa không mà không quay lại với cốt !

    - Rồi, không có gì than phiền nữa... Ba tôi nói và rồi vừa cười vừa cho tôi ngã ngửa đến bịch một cái..........

    (vẫn còn)

    Phần 6: Trở về - Phần cuối
    Last edited by Bin571; 04-03-2008 at 09:23 PM.

  4. #44

    Mặc định

    Bài viết hay lắm huynh Huuduc , GA chờ phần tiếp theo đây càng ngày càng lôi cuốn....
    "Đạo lớn không gì khó. Cốt đừng chọn lựa thôi. Sang hèn không thương ghét. Thì tự nhiên sáng ngời"

  5. #45

    Mặc định

    Phần nào bác viết cũng hay. Em có một số thắc mắc:

    1) Cụ thân sinh nhà bác mất lâu thế mà cũng biết và dùng khoan điện thành thạo ?
    2) Thông tin 3 cái răng và 4 cái răng mâu thuẫn nhau sau này có giải thích được không ạ ?

    TB: em cũng không hiểu từ viết tắt "HDTM" bác hay dùng nghĩa là gì ?

    Cảm ơn bác và hy vọng sớm được đọc phần tiếp theo !

  6. #46

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi nobtiba Xem Bài Gởi
    Phần nào bác viết cũng hay. Em có một số thắc mắc:

    1) Cụ thân sinh nhà bác mất lâu thế mà cũng biết và dùng khoan điện thành thạo ?
    2) Thông tin 3 cái răng và 4 cái răng mâu thuẫn nhau sau này có giải thích được không ạ ?

    TB: em cũng không hiểu từ viết tắt "HDTM" bác hay dùng nghĩa là gì ?

    Cảm ơn bác và hy vọng sớm được đọc phần tiếp theo !
    Dear nobtiba,

    1- Không, Ông không phải là người dùng đầu tiên. Có thể là đã viết thiếu. Mình có bàn là phải dùng khoan điện. Ở đây chỉ có điều lạ là vì sao ông lại biết nhà Trung Hot Rock Cafe có cái khoan điện đó thôi. Lúc đầu HuuDuc đã cắm điện và khoan, nhưng vì tư thế rất khó không có điểm tựa nên Ba HuuDuc mới nói "Để Ba". Tức là ông đã đứng nhìn HuuDuc làm " demo" rồi.
    Một thông tin có thể chưa trình bày : Đến mấy ngày cuối của 7 ngày ăn Xoài thì ông chỉ còn khống chế lời nói của HuuDuc là chính và chỉ khống chế tay chân khi cần thiết. Có thể là lúc đó HuuDuc đã bắt đầu " thuần phục". Ví dụ: Khi mọi người uống bia và mời HuuDuc thì toàn bộ tay chân là không phải của mình nữa.

    2- Sai số răng 3 & 4 thì trong phần sau sẽ có cuộc nói chuyện về việc này tại Phước Long. Xin HĐTM chữ "Nhẫn" phải thứ 7 mới viết được. Lý do chính đáng : Vợ đi công tác phải đưa con đi lúc 6:00AM --> Không thức đến 1:30 được. Mà HuuDuc đã nói rồi chỉ có thể viết từ khoảng 23:00 trở đi thôi.

    TB: Gõ thiếu: HĐTM= Huynh Đệ Tỷ Muội : :icon_redface:

    (9:05 rôi phải đi ngủ đây ! :matcuoi:)

  7. #47

    Mặc định

    Nhìn mặt a Hạnh thì thấy ngay là tà linh gọi là Quán Thánh đã nhập vào. Thật tội nghiệp anh vì chỉ vài 3 năm sau bệnh lạ sẽ "trả ơn" anh.

  8. #48

    Mặc định

    tui nể anh hữu Đức quá

  9. #49

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Ballx Xem Bài Gởi
    Nhìn mặt a Hạnh thì thấy ngay là tà linh gọi là Quán Thánh đã nhập vào. Thật tội nghiệp anh vì chỉ vài 3 năm sau bệnh lạ sẽ "trả ơn" anh.
    Dear Ballx,

    Chính xác là mấy năm ạ ? Vì ở đây còn có Bác VawManu nên cần phải hết sức chính xác


    :ciao:

  10. #50

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi VawmAnu Xem Bài Gởi
    tui nể anh hữu Đức quá
    Ủa, nghe đồn chú VawmAnu cùng Bác TheA gửi "di chúc" cho TGVH rồi cơ mà !
    Quý hóa quá ! Quý hóa Quá ! chú từ Bên nớ về thăm !
    Có gì đâu mà chú khách sáo dzậy. Nói thiệt chú không tin mà nói dối thì chú lại phải nể HuuDuc tôi. - Đáng quý !!! Đáng Quý !!!!:votay:

    Mà này, ai Bẩu với chú là HuuDuc = Hữu Đức thế. Chết thật chú "Nội suy" nhiều quá. HuuDuc là Hữu Dục đấy chú à. HuuDuc tôi vẫn còn đam mê Tữu sắc lắm chú à....:ciao: Nên vẫn còn ở tít tận Dục Giới.

    Vui một tý thôi chú Nhẩy ! Mình phải " Nhẫn" chứ không lại như chuyện Sự tích Con Nhái thì buồn lắm.......

  11. #51

    Mặc định

    Gởi anh Thịnh: Chết giàu chắc chắn sẽ khổ hơn chết nghèo rồi, bởi khi chết còn quyến luyến tiền bạc, nhà cửa, công ty, cổ phiếu làm sao mà siêu thoát được. Kính kính mong anh viết tiếp câu chuyện đi thôi.Tôi biết câu chuyện của anh là thực đấy bởi tôi là DŨNG BỌ MÀ

  12. #52

  13. #53

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Linh Chi Xem Bài Gởi
    Gởi anh Thịnh: Chết giàu chắc chắn sẽ khổ hơn chết nghèo rồi, bởi khi chết còn quyến luyến tiền bạc, nhà cửa, công ty, cổ phiếu làm sao mà siêu thoát được. Kính kính mong anh viết tiếp câu chuyện đi thôi.Tôi biết câu chuyện của anh là thực đấy bởi tôi là DŨNG BỌ MÀ
    ai sướng ? ai khổ ? người chết hay người sống? theo đệ thấy thì người giàu thì quá đông người đến viếng tiễn đưa con người nghèo thì hic.....

  14. #54

    Mặc định

    Kính bác HuuDuc,

    Thời gian đã lâu, không thấy bác đăng tiếp. Hy vọng kỳ tới khi bác đăng mọi người sẽ được nghe nốt trọn vẹn câu chuyện. Quả thuật một bài viết hấp dẫn thế này lại bị xé nhỏ thành quá nhiều mảnh thì thật là đáng tiếc. Mỗi lần lại phải đọc lại từ đầu để chắp lại mạch văn cũng rất ảnh hưởng đến việc theo dõi câu chuyện. Nhất là thời gian dừng quá lâu, lúc đọc thêm các bài khác vào dễ bị lẫn sang câu chuyện khác.

    :yb663:

  15. #55

    Mặc định

    Muội cũng mới tham gia, nhưng vẫn cứ mạo muội có ý kiến.
    Câu chuyện của Bá Huuduc rất hấp dẫn, và cũng rất khó tin. Nhưng rồi càng đọc càng thấy khả tin. Dưng mà làm sao mà Bá lại đem hài cốt về được, muội đọc chuyện thấy có người cho cả vào balo. Kẻ trộm lấy mất....

    Bá Huuduc kính mến,
    Muội có ông Ngoại bị hy sinh, nghe đâu ở Hòa Bình ( miền Bắc) làm sao mà đi tìm được đây ?
    Bá có địa chỉ nào hay số điện thoại nào của các bá có khả năng đặc biệt cho muội với. À, mà Thế cháu gái ngoại có đi tìm được không ?

    Kính thư,

  16. #56

    Mặc định

    HuuDuc xin được quý HĐTM thứ lỗi cho sự vắng mặt, về lí do thì đã giải thích ở phần: http://thegioivohinh.com/showthread.php?t=3737
    Vì câu chuyện này chỉ được viết vào nửa đêm về sáng nên không có máy tính nên HuuDuc tôi dành chịu. Hôm nay đã mua máy mới, dọn lên ngồi trong phòng thờ ( có vẻ kin hơn - an toàn hơn) đúng ngày mồng Một tháng Ba - Bắt đầu mùa tảo Mộ. Và HuuDuc thấy có thể viết phần cuối dù bây giơ đang là 10:35 sáng.
    Mọi ưu phiền mà HuuDuc có thể gây ra , thì HuuDuc tôi xin từ Huynh Đệ Tỷ Muội rộng lòng Từ Bi Hỉ Xả.
    Kính,
    -----------------------

    Phần 6: Trở về
    Thế là mọi thứ đã vẹn tròn, mọi người bọc hài cốt của Ba tôi vào nhiều lần giấy màu, và cả bộ quần áo đặc công nữa. Cuối cùng phủ lên một lá cờ Việt Nam. Tôi được lệnh bê hài cốt Ba tôi ra ngoài xe U-oát đang đợi ngoài đường. Đi đến hết vườn điều, tôi lại thấy Ba tôi nhập vào tôi, mọi người không biết gì cả.
    - Có nặng không con trai . Ba tôi cười và hỏi.
    - Ba đùa đấy à ! Tôi thành thực trả lời. Vì đúng vậy mà.
    - Rồi, để xem có nặng không !!
    Hai tay bê bọc hài cốt của Ba nhẹ tênh, Ra đến đường nhựa, cách xe khoảng 20 mét, tự dưng tôi thấy bọc hài cốt năng đến bất ngờ, chút xíu nữa là tôi đánh rơi. Tôi cố ngắng lao vào phía xe, các anh thấy thế chạy ra đỡ tôi và dịu vào trong xe. Tôi (Ba tôi ấy) cười rất to và vui vẻ.

    Hài cốt của Ba tôi được đặt trong hội trường của Huyện đội Phước Long. Đến khoảng 12:00 trưa thì trời bắt đầu mưa. Trời mưa to lắm, nếu gia đình chúng tôi không vào kịp, tôi tin là trận mưa này thừa sức trôi cả hài cốt của Ba tôi xuống suối. Tất cả mọi người đều nói chúng tôi may mắn. Nhưng trong thâm tâm tôi, tôi không thấy may mắn mà đó là sự sắp xếp của thế giới tâm linh. Ông lại nhập vào tôi và yêu cầu tôi cho ông nghe Ca Vọng cổ. Sao thế nhỉ, Ba tôi gốc Thái Bình - Quê hương của Chèo cơ mà. Anh Thắng, đèo Ba tôi đi mua. Lúc về đến gần cổng của huyện đội, ông đã lao khỏi xe và lộn mấy vòng, đầu tôi sát cạnh hòn đá khá to nằm bên cổng - Ông thoát khỏi tôi. Tôi vào, đặt cái máy cát-sét nhỏ bên hài cốt của Ba tôi và ông đã nghe hết cả đêm hôm đó.

    Tối hôm đó, trời tạnh ráo, cả gia đình tôi xuóng nhà anh Hạnh để làm lễ tạ Thày Đại Quan Thánh. Cũng như lần trước, anh Hạnh đọc thần chú và Đại Quan Đã lên và nói chuyện. Chúng tôi cảm ơn và tạ lễ.

    - Ta chưa cho đệ tử của ta lấy tiền của ai cả. Nhưng riêng nhà ngươi, ta trực tiếp hỏi xin người 600 ngàn tiền trần để đệ tử của ta ra Non Nước rước vong ta về Phước Long. Vị Đại quan hỏi tôi.
    - Dạ, dạ, con đồng ý , con đồng ý ạ. Tôi lập bập trả lời vì không nghĩ sẽ có tình huống này.
    - Thế nhà ngươi có bận tâm gì không. Ngài lại hỏi tiếp. Ý là việc ngài xin tiền cho đệ tử ngài có làm tôi phiền lòng không ư ? Tôi đang hạnh phúc lắm.
    - Bẩm Ngài đại Quan Thánh. Đột ngột cũng trong suy nghĩ của tôi. Con người trần mắt thị không hiểu biết gì, xin Ngài cho đệ tử của Ngài đi ra Bắc cùng gia đình con, để lo cho chúng con trọn vẹn.
    -Hả, ừ ừ !! Ngài đại quan lại trần chừ.... Ta đồng ý, nhưng ngươi nên hỏi ý kiến của đệ tử của ta. Nếu đệ tử của ta thu xếp được thì đi. Thôi ta đi đây !.........

    Anh Hạnh tỉnh dậy, mọi người bàn tán xôn xao. Tôi bật lại băng cho anh Hạnh nghe và bàn bạc và anh đồng ý. Lần đầu tiên anh Hạnh ra Hà Nội.

    Buổi chiều, khi tôi dọn dẹp bên Hài cốt của Ba Tôi, tôi nhìn thấy tượng của Hồ Chủ Tịch bị bụi bặm và mạng nhện bám đầy. Tâm hồn tôi chợt buồn buồn. Nhớ lại năm 1985 về tượng Paster (Tôi sẽ kể sau) Tôi vội vàng lấy khăn mặt của mình lau cho sạch tượng Bác. Sau khi ở nhà anh Hạnh, cả gia đình tôi túc trực bên Ba tôi. Trời lại tiếp tục mưa. Mưa nặng lắm. Tôi lấy cái bình ra hứng nước mưa để rủa mặt cho đỡ buồn ngủ. Khi quay vào, giật mình thực sự khi thấy ánh mắt của bức tượng chủ tịch Hồ Chí Minh cả hai bên đã sáng lên như khi chúng ta nhìn vào mắt người sống hay khi ta chụp ảnh bị đỏ mắt ấy. Tôi đã rùng mình và trong sâu thẳm của tiếng mưa rơi, tôi nghe thấy câu.. "toa.....". Tôi không biết tiếng Pháp, nhưng đã làm việc với Pháp nên cảm nhận được nó. Sau này hỏi anh bạn thạo tiếng Pháp thì anh ta nói nếu cái âm mày nói tao sẽ dịch ra là " Tất cả là do tôi..".
    Sau đó, tôi đã lặp lại vị trí tôi nhìn thấy ánh mắt của Chủ tịch Hồ Chí Minh rất nhiều lần nhưng không hề có hiện tượng như trên. (vì lúc đầu tôi nghĩ là ánh đèn điện phản chiếu)

    Sáng hôm sau, trời tạch và hửng nắng. Toàn thể các bác, các anh, chị của các cơ quan đoàn thể của Huyện đã đến viếng Ba tôi và đã làm lễ truy điệu tại Phước Long. Mẹ tôi lên vừa khóc vừa nói lời tạm biệt Phước Long. Chúng tôi cũng sụt sùi tạm biệt những con người nhân hậu đã cưu mang gia đinh tôi trong suốt thời gian tìm mộ.

    Chúng tôi mua một vali giả da màu vàng khá đẹp và cho hài cốt của Ba tôi vào trong. Anh Hạnh, đã đưa theo cả âm binh đi ( anh ấy nói vậy) kèm theo các lá bùa để có thể trấn an Ba tôi trong suốt chặng đường.
    Tôi ngồi và đặt vali lên lòng. Chuyến xe xuông xuống Sài Gòn chuyển bánh...........
    Đi dọc đường, có lúc Ba tôi lại nhập vào và nói chuyện. Ông đã vào và thoát khỏi tôi đến mức tôi không còn cảm thấy được nữa. Chi có khi thấy mình không nói theo suy nghĩ của mình nữa thì tôi mới biết là có Ba tôi. Ông đã bắt tôi ghi trên vỏ bao thuốc lá Hero câu đối :
    PHẬT CÔNG HỒI TẤT ĐỀU HƯỚNG THIỆN.
    NGƯỜI NGƯỜI NGƯỜI HÀ CỚ GIẾT NHAU.

    ( sau này khi tôi làm câu đỏi để đặt trong nhà tôi đã thắp hương và xin thay chữ GIẾT bằng chữ GHÉT).

    Đưa Mẹ Tôi, Anh Thắng và anh Hạnh ra ga Sài Gòn, vừa ngồi xuống đã nghe nhà ga loan báo: Không được đem hài cốt trên tàu. Mọi người nhìn nhau không nói câu nào. Tôi đưa cho anh rể tôi cái điện thoại di động và ra sân bay, các cô hàng không lúc đầu không cho tôi đem một gộc lồ ô (tre) lên máy bay, nhưng tôi đã cương quyết và họ cũng đêr cho một tay lúc này đã trông giống một Trai bản đem gốc tre lên Máy bay...

    Ra đến nơi mọi người đã chuẩn bị rất chu đáo cho ngày trở về của Ba tôi. Mộ của Ba tôi số 12 ( vâng đúng số 12). Rồi tôi cũng thông báo cho một số bạn bè, cơ quan. Đến ngày tàu ra, theo đúng lịch thì 6 giờ sáng chúng tôi sẽ đón ở Hàng Cỏ. Đi xe Uóat của sư đoàn 361 ( nơi chị tôi công tác) chờ mãi vẫn không thấy đâu. Gọi di động thì không được ( sau này mới biết hết pin). Mãi đến tận 7:30 mới thấy tàu vào ga. Đón được lên xe thì mới biết. Đi từ Sài gòn ra không sao, đến Thường Tín thì có một xe ô tô tải chết máy trên đường tàu. Phái đoàn dang định xuống bắt ô-tô thì cái xe tải đó lại nổ được máy ( nghe đâu phải chờ nhờ xe khác kéo. Đến khi nhờ được thì nó lại nổ được máy).
    Anh Hạnh luôn miệng kêu Ông Bác linh ghê... Ông đã vẽ đường đi cho tôi và yêu cầu mua vòng hoa. Đi qua Thanh Nhàn, vòng về Đài Tưởng niệm liệt sỹ vô danh, Tôi lên tháp nhang. Cả bát nhang chỉ có mấy nén thôi, tôi đã quên không bê vòng hoa vào. Lúc quay lại đặt vòng hoa với dòng chữ " Đừng bao giờ quên họ !", tôi thấy bát nhang đang cháy phừng phừng. Cháy hết, không còn một chân nhang nào cả.

    Chúng tôi đến nghĩa trang đã thấy rất đông người, anh Hạnh, mở vali ra sắp xếp để cho vào trong tiểu. Mở gói giấy gói xương sọ. Đã thấy đóng cứng lại thành một khối tròn như cái đầu. Anh Hạnh lại " Ổng linh ghê!". Trời nắng chang chang mà mọi người, tôi thấy đông lắm vẫn đứng im phăng phắc để làm lễ.

    Xong xuôi mọi việc một cách hoành chỉnh. Chiều tôi đèo anh Hạnh lên để mở cửa mả (anh đã làm như Ba tôi mất lần đầu ấy). Anh Hạnh nói :
    - Nếu tối nay mà mưa thì tốt lắm em à.
    - Em cũng ước vậy nhưng nhìn trời chắc khó mưa.
    Tối hôm đó hai anh em cùng nguồi uống rượu chân gà luộc. Hai anh em nói chuyện về cuộc đời, về bạn bè và tâm linh. Khoảng 10:00 trời bắt đầu trút mưa.
    - Tao đã nói rồi mà, ổng linh lắm....
    Tôi không có gì ngạc nhiên cả vì tôi đã được chứng kiến các sự kiện "Ngẫu Nhiên được thông báo trước".

    Tôi đề nghị anh ở lại cho hết 3 ngày. chúng tôi đi thăm lăng Bác, Hoàn Kiếm,.........
    Đêm trươc của Ngày thứ 3. Anh em ngồi ăn tối.

    - Nếu mai mà mưa nữa thì Anh sẽ không nói thêm một câu nào về ông già em nữa. Ông quá linh....
    Tôi im lặng, không nói câu nào. Trong thâm tâm tôi rất muốn ngày mai trời mưa. Chẳng biết để làm gì nữa.
    Mẹ và Chị tôi đã chuận bị mọi thứ, gọi điện lên nói ngày mai đi thẳng lên nghĩa trang.
    9:00 tôi đèo anh hạnh và con trai tôi qua cấu giấy là trời bắt đầu mưa xối xả. Anh Hạnh, ngồi sau cứ xuýt soa. Lên đến cổng nghĩa trang, anh Hạnh đứng trú ở dưới cổng mà mà gió cứ tạt mưa vào. Anh đùa:

    - Chắc ông bắt mình tắm mưa trước khi về đây.

    Mẹ và chi tôi đến chậm vì mưa gió to qua nên đi từ từ. Tôi vào mượn bác quản trang cái ô to cocacola định căng lên để anh Hạnh cúng vì phải tuân theo giờ. Vừa giương lên được 5 phút thì trời tạnh. Mọi người cảm ơn Trời Phật rối riết. Chỉ riêng anh Hạnh cứ lầm bầm một mình ( chắc đã hứa rồi nên không nói to nữa)

    Mọi việc đã hoàn tất cả nhà tôi hoan hỷ. Cả nhà cố thuyết phục anh Hạnh ở lại cho tới 19-5, nhưng anh đã có kế hoạch cho một vụ tìm mộ khác.
    Mua một can rượu to của Nhà máy Rượu Hà Nội, Cả nhà liên hoan tạm biệt anh. Lần đầu tiên anh đi máy bay, nên cứ lúng ta lúng túng. Anh tiếc lắm cái vị rượu của Hà Nội nhưng đành để tôi đem quay lại. Hàng không không cho vì quy cách đóng gói không phù hợp.

    Đến đây câu chuyện có thật của tôi và gia đình đã kết thúc. Ba tôi đã ổn định nơi ở mới - có thể là rất lâu.

    Lời kết:

    Gia đình tôi quay lại cuộc sống thường nhật.
    Gia đình nhỏ của tôi chuyển sang Seattle sống gần 2 năm và đem về thêm một cô công chúa đạp loạn trong bụng mẹ.

    Ba tôi đã không quay lại lần nào chính thức, nhưng cả nhà tôi vẫn thấy ông hiển hiện xung quanh mình, ông vẫn đang sống đan xen cùng chúng tôi, phù hộ cho chúng tối vượt qua những khó khăn của cuộc sống. Ông đã trở về Miền Bắc để thỏa tấm lòng của Vợ Con Ông, Ông đã về thăm thế giới trần gian qua thân xác của tôi, và ông đã trở lại với Thế Giới Vô Hình của ông. Cả gia đình tôi đều ước ông trở lại cõi trần thêm vài lần nữa. Nhưng chưa thấy......

    Có thể ông thấy không cần nữa vì thế giới của Ông và Cõi trần là một. Chỉ có điều cõi trần u mê không thể nhìn thấy được mà thôi. Nhưng đại gia đình tôi đã thấy và tôi đã tin.....

    Nếu có lần nào bạn đến thăm nghĩa trang Hà Nội - Nhổn. Nơi có bác sỹ Đặng Thùy Trâm và Nguyễn Văn Thạc đang yên nghỉ. Bạn hãy thắp chung trên tượng đài vài nén nhang cho cả các linh hồn đang ngụ cư tại đó nhé.

    Tôi vẫn ước mong, nếu ông đã thoát được luân hồi. Đến khi tôi cũng TRỞ VỀ nơi ấy, tôi lại được ông chiều chuộng, cá cược vui và hướng dẫn cho tôi trong những ngày đầu bở ngỡ nơi ấy: THẾ GIỚI VÔ HÌNH.


    Hà Nội,
    Năm 2008
    Last edited by HuuDuc; 06-04-2008 at 08:29 PM.

  17. #57

    Mặc định

    Cám ơn HuuDuc!
    Rất mong HucDuc hoan hỉ cho biết địa chỉ Anh Hạnh - Tôi cũng muốn nhờ Anh Hạnh giúp tôi một việc. Cám ơn HuuDuc nhiều nhiều lắm!
    Thảnh thơi buông mái chèo con
    Hồn nhiên vớt mảnh trăng non làm quà

  18. #58

    Mặc định Vì sao tôi lấy Bút Danh là Hữu Đức.

    Trích dẫn Nguyên văn bởi hanthuynguyet Xem Bài Gởi
    Cám ơn HuuDuc!
    Rất mong HucDuc hoan hỉ cho biết địa chỉ Anh Hạnh - Tôi cũng muốn nhờ Anh Hạnh giúp tôi một việc. Cám ơn HuuDuc nhiều nhiều lắm!
    Xin cảm ơn Tỷ HanThuNguyet,

    Trước khi trả trả lời HuuDuc tôi xin được nói qua về Bút danh Hữu Đức của mình. Anh Hạnh tên là Hồ Văn Hạnh, tuy nhiên khi anh được Vị Đại Quan Thánh chọn làm đệ tử thì lấy Pháp danh là Hồ Hữu Hạnh. Sau khi tìm thấy hài cốt của Ba, có một lần hai anh em ngồi uống rượu và tôi đã nói rằng tôi sẽ lấy Bút Danh là Hồ Hữu Đức. Và thế là Hồ Hữu Đức ra đời.

    Lần liên lạc gần đây nhất với anh Hạnh là khoảng 3 tháng trước. Khi anh đang tìm mộ ở miền trung.

    Đây là địa chỉ và điện thoại nhà riêng của Anh Hạnh.


    Chúc Tỷ đạt được ý nguyện!
    ---------------------------------
    Last edited by HuuDuc; 06-04-2008 at 08:50 PM.

  19. #59

    Mặc định BÀN LUẬN: Ba câu đối

    Thưa các HĐTM,

    Trong quá trình đi tìm hài cốt của Ba mình, tôi đã được ban cho 3 câu đối:

    Câu thứ nhất: (ba tôi dạy tôi tại Hà Nội)
    Phật tại tâm chỉnh tâm thành Phật
    Nhân thời tham bỏ tham thì Nhân


    Câu thứ 2: ( Thày Đại Quan Thánh cho ở Phước Long)
    Ngàn năm vĩnh biệt xa đồng chí
    Con cháu muôn đời mãi tiếc thương
    .


    Câu thứ 3: ( Ba tôi nói tôi chép vào bao thuốc lá trên ô tô Phước Long-Sài Gòn)
    Phật Công Hồi tất đều hướng thiện
    Người Người Người hà cớ giết nhau.


    Câu thứ nhất tôi không thay đổi gì. Câu thứ 2 tôi đã xin thay " vĩnh biệt xa" bằng " yên nghĩ bên" để phù hợp hơn khi Ba tôi đã nằm tại Nghĩa trang cùng các đồng chí của Ông. Câu thứ 3, tôi đã thay chữ "giết " bằng chữ "ghét' để cho nó nhẹ nhàng hơn.

    Tôi không biết gì về câu đối, xin mới các Huynh Đệ Tỷ Muội nào có thể điều chỉnh cho phù hợp hơn. Riêng câu thứ 2 đã có rất nhiều các bác, có phần mộ người thân trên nghĩa hiệu chỉnh lại. Nhưng sao tôi thấy vẫn chưa xuôi (theo ý nghĩa của bối cảnh ra đời của chúng).

    Xin chờ đợi và Hy vọng lắng nghe......
    --------------------------------
    Last edited by HuuDuc; 07-04-2008 at 09:21 PM.

  20. #60

    Mặc định

    Cám ơn Huynh HuuDuc đã thông tin địa chỉ anh Hồ Văn Hạnh.
    Nếu có dịp ra Hà Nội rất mong muốn gặp anh trực tiếp để trao đổi câu chuyện lý thú này! Anh có thể hoan hỉ???
    Thảnh thơi buông mái chèo con
    Hồn nhiên vớt mảnh trăng non làm quà

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •