Pháp do duyên sanh ư? Cũng bởi duyên mà pháp diệt ư?
Pháp do duyên sanh ư? Cũng bởi duyên mà pháp diệt ư?
DUYÊN GÌ ĐỂ SAO HOẢ ĐỎ LÈ SẼ XANH NHƯ TRÁI ĐẤT NHỈ? NẾU CHÚA MUỐN , NGÀI PHÁN VÀI LỜI, THẾ LÀ XONG. Ấy nhưng lắm kẻ CHÁN TRÁI ĐẤT, THÍCH SAO HỎA
Phat do nguoi sanh. The chua do ai sanh?
Chúa hay Phật rồi cũng chết, và bây giờ đệ tử mấy ổng đang cãi nhau chí chóe vì mấy chuyện tào lao.
CÁI "TÀNG HÌNH" LÀ KHÔNG CHẾT, BẤT TỬ.
Chúa là Chúa, còn Phật là Phật, không liên quan với nhau đâu. Phật thì xem tất cả đều là vô thường, vô ngã và khổ. Vạn vật trên thế gian đều theo lý thuyết về tứ đạo của Vạn vật:
1/Cấu tạo từ thân tứ đại :đất,không khí,nước,lửa(4)
2/Tuân theo lẻ vô thường: Động vật: Sinh, lão, bịnh, tử(4), Thực vật: Sinh, trụ, dị, diệt(4), tỉnh vật: thành, trụ, hoại, không(4)
3/Tuân theo nhân quả với thuyết về thập nhị nhân duyên,và tội phước sẽ quyết định cuộc hành trình trở về hay tìm ra được nguyên mẫu của chính mình.
4/Hành trình tìm lại chính mình không nằm ngoài các thuyết về: Tứ diệu đế,bát chánh đạo,....
Không theo chủ thuyết về Thượng Đế sáng tạo, Phật còn phải tuân theo lẻ vô thường, tức là phải DIE và không nói thuyết về sự bất tử ở một Thiên Đàng mộng mơ nào cả.
Và xin anh SSL nếu có tham gia đàm luận thì hãy theo tư tưởng của Phật mà phát biểu nhé!
Last edited by huetinh; 08-10-2015 at 07:14 AM.
Vậy ANH MUỐN TÔI NÓI NHƯ "VẸT" CHĂNG? Ví như DÂN VIỆT PHẢI NÓI NHƯ ĐẢNG NÓI À? Nói khác Ý ĐẢNG Ý PHẬT LÀ BỊ HĂM HE CHỨ GÌ?
LÝ THUYẾT VẪN LÀ BÍ MẬT, LỊCH SỬ MAY RA LÀ SỰ THẬT. Học LỊCH SỬ DO THÁI LÀ HỌC SỰ THẬT..
1. Cuộc Thập tự chinh thứ nhất (1096-1099): Cuộc Thập tự chinh đầu tiên bắt đầu sau lời kêu gọi của Giáo hoàng Urban II đáp ứng kháng thư của hoàng đế Byzantine Alexios I Komnenos về việc giúp đỡ họ chống lại quân xâm lược người Hồi giáo. Cuộc Thập tự chinh nổ ra nhằm giải phóng vùng Đất Thánh và vùng đất thiêng Jerusalem khỏi người Hồi giáo, giải phóng những tín đồ Công giáo khỏi sự thống trị của Hồi giáo. Thành phần tham gia chủ yếu là các nông dân và hiệp sĩ.
Những người lính trong đoàn quân viễn chinh Công giáo này đều mang huy hiệu chữ thập ở phía trước ngực và phía sau lưng nên được gọi là Thập Tự Quân (Crusaders). Kết quả cuối cùng là Thập Tự Quân đã dễ dàng chiếm được Jerusalem do ở đây có ít quân Hồi phòng thủ. Họ đã tàn sát 30.000 người đàn ông Do Thái và người Hồi giáo Ả-rập. Đó là nỗi kinh hoàng đối với người Hồi giáo.
Đồng thời họ thành lập các thành bang thập tự quân bao gồm Vương quốc Jerusalem, Lãnh địa Bá tước Tripoli, Lãnh địa Antioch và Lãnh địa Bá tước Edessa.
Ôi giời! BIẾT CHUYỆN VÓ NGỰA NGUYÊN MÔNG CÀN QUYÉT ĐẤT TÀU ĐẤT VIỆT ĐẤT CHÂU ÂU K? CỨ NGỒI IM CHO NGUYÊN MÔNG BÁ CHỦ THẾ GIỚI XEM! Vua Trần mở HỘI NGHỊ DIÊN HỒNG, BÔ LÃO HÔ TO "ĐÁNH! ĐÁNH! ĐÁNH!". TUI NÓI HỌC LỊCH SỬ DO THÁI ĐỂ BIẾT SỰ THẬT LÂU NĂM NHƯ CÁI TUỔI KIM TỰ THÁP KÌA! Chuyện MÔISÊ CÓ TỪ THẾ KỶ 13 TRƯỚC CÔNG NGUYÊN. Mấy cái kia SAU CÔNG NGUYÊN NGÀN MẤY NĂM CHẲNG QUAN TRỌNG
2. Cuộc Thập tự chinh thứ hai (1147 - 1149): Vào năm 1144, tướng lĩnh Hồi giáo Imad-ed-din Zangi đã tập hợp người Hồi giáo từ các nước Thổ Nhĩ Kì và Arap tấn công vương quốc Jerusalem của người Công giáo. Tuy không chiếm được Jerusalem, nhưng họ đã chiếm được Lãnh địa Edessa. Để quyết tâm phục thù, Giáo hoàng Êugêniô III đã tuyên bố cuộc Thập tự chinh thứ hai.
Hai vị vua: Louis VII của Pháp và Conrad III của Đức đã quyết định dẫn đầu Thập Tự quân lên đường chiếm lại Lãnh địa Edessa vào năm 1147, nhưng đã hoàn toàn đánh bại khi đi ngang qua Thổ Nhĩ Kì. Một năm sau, họ đến được Jerusalem và quyết định tấn công vào Damascus (để bù đắp cho việc mất Edessa). Tuy nhiên, cuộc tấn công này đã gặp thất bại. Cuộc Thập tự chinh thứ hai kết thúc với phần thắng thuộc về người Hồi giáo.
3. Cuộc Thập tự chinh thứ 3 (1189 - 1192): Nguyên nhân của cuộc Thập tự chinh thứ ba này là người châu Âu muốn chiếm lại Đất Thánh vốn đã rơi vào tay quân Hồi giáo của Saladin năm 1187. Và đây cũng được biết đến như cuộc Thập tự chinh của các vua (vì cuộc Thập tự chinh này được ba vị hoàng đế đầy quyền lực tại châu Âu điều khiển). Tuy nhiên, vua Frederick I (Barbarossa) đã chết đuối trên đường tới Đất Thánh khiến cho nhiều chiến sĩ của ông nản chí bỏ về.
Sau khi giành được một số thắng lợi ban đầu, vua Philip II đã rời bỏ Đất Thánh do xung đột tranh giành chiến lợi phẩm với Richard I của Anh vào năm 1191. Dù cuộc viễn chinh không thể chiếm lại Jerusalem, nhưng vua Richard của Anh đã thỏa thuận thành công với Saladin về việc mở đường cho khách hàng hương của Thiên Chúa giáo tới Jerusalem.
4. Cuộc Thập tự chinh thứ tư (1202 - 1204): Không thể để mất Jerusalem, Giáo hoàng Innocent III đã phát động cuộc Thập tự chinh thứ tư vào năm 1199. Tuy nhiên, cuộc kêu gọi của ông bị hầu hết các vị hoàng đế châu Âu bỏ ngoài tai. Vào thời điểm đó, Anh đang chiến tranh với Pháp, Đức đang đấu tranh chống lại quyền lực Giáo hoàng và các quốc gia khác không muốn tham gia sau thất bại của cuộc Thập tự chinh thứ ba.
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Bookmarks