TÔI THẬT TÌNH CẢM ƠN VUI VẺ,BẠN BIẾT KHÔNG VÔ TÌNH BẠN LÀM TÔI NHỚ TỚI NĂM 1975,TÔI ĐƯỢC THỌ PHÁP CAO ĐÀI CHIẾU MINH NGAY CÁI NGÀY GIẢI PHÓNG MỌI NGƯỜI CHẠY TỚI CHẠY LUI KẺ TÌM CHA NGƯỜI TÌM MẸ VV THÌ TÔI GẶP 3 VỊ THẬT SỰ THÌ CẢ NHÀ MẸ NUÔI TÔI THEO CAO ĐÀI ,CÒN TÔI THÌ CÓ ĐẠO KHÁC NHƯ THẬT TÌNH TÔI CHIA SẺ VỚI VUI VẺ VÀI ĐỀU LÀ NHƯ THẾT NẦY ,TÔI MANG TIẾNG LÀ THỌ PHÁP CAO ĐÀI CHIẾU MINH TRONG 3 NGÀY THÌ 3 VỊ THẦY ĐO CÓ VIỆC PHẢI ĐI HUẾ VÀ TỪ ĐÓ TÔI BIỆT TĂM TỚI GIỜ CHẢ BIỆT NỌI DUNG PHÁP VÀ CÁCH HÀNH PHÁP CÁCH TU HỌC THEO CHIẾU MINH RA SAO TÔI MÙ TỊT HÔM NAY VUI VE VIẾT BÀI NẦY CHẮC BẠN CÓ BIẾT VỀ GIÀO LÝ CỦA CHIẾU MINH BẠN CÓ THỂ CHO VÀI THÔNG TIN TRONG TIN NHẮN CHO MÌNH THAM KHẢO NẾU BẠN HOAN HỈ,,còn bài viết của bạn trên đây thật là quí báu vô cùng công đức của bạn vô lượng đó nhưng có điều mà tôi trăn trở mà hình như có lần tôi củng chia sẻ với bạn rồi,người đời nói chung và nhửng thành viên trong TGVH,nầy tâm lý họ thích mỳ ăn liền ,nếu ai mà thực tâm mưốn tu học chịu khó thì họ đọc hết tài liệu của bạn và còn suy ngẩm thật cẩn thận nửa thì họ mới thành công, còn ai mà thích mỳ ăn liền thì duyên họ củng chỉ thế thôi,như bạn biết tôi có nhiều lần muốn chia sẻ cùng mọi người cách hành pháp,về tu thiền,tôi viết bài đầu rồi bài thứ 2 để dò xét coi có ai vào chia sẻ không thế mà thất vọng ,họ không thèm hỏi han gì cho nên có nhiều lần tôi viết tới viết lui vài bài sơ cơ tập sự xem sao ,nhưng thấy họ không khác nước thì mình cho ai uống đây,họ cứ tưởng phải học pháp cho cao hoặc mình nói câu gì mà họ phải vắt óc ra suy gẩm thì họ mới tâm đắt, nhưng thực tế cái đạo làm người mà không làm được thì làm sao mà làm thánh làm phật gì,vui vẻ biết không pháp mà không cầu thì làm sao mà có,không tha thiết thì pháp đó ở đâu ra ,đồng ý là nhửng người họ thực hiện hạnh nguyện bồ tát thì chỉ biết cho mà không cần suy nghỉ gì cả ,như các bậc bồ tát từ cỏi hư vô củng vì thương chúng sanh mà mượn nhiều phương chước mọi phương tiện để chỉ vẻ cho chúng sanh nhưng chúng sanh thì nghiệp dày phước mỏng đọc rồi quên rồi hoặc đem cất trên bàn thờ đến mối xơng chuột cắn còn chưa thèm xem coi trong đó nói nhửng gì,vì vậy tôi góp ý với bạn là chúng ta đưa ra từng chặng một xem coi có ai học hay quan tâm không nếu có thì họ hỏi tới đâu ta đưa lên đúng trọng tâm của họ thì tôi tin chắc sẻ thành công,chứ bạn làm một tràng dài thăm thẳm như thế theo tâm lý tôi nghỉ họ ngại đọc thì nó uổng đi,vì pháp là lời thánh lời phật không nên tùy tiện thì họ sẻ xem thường,hoặc là ta làm theo tiêu đề riêng ,ví dụ như riêng một tiêu đề một trang của nó thì chắc đầy đủ và xúc tích hơn ,tôi thấy bài nầy rất thực tế vì tôi đả từng luyện pháp nầy nhưng của nhà phật,việc mình làm bây giờ giống như mình đi câu cá vậy , vui vẻ thả mồi nầy thấy chưa được thì thay mồi khác chừng nào được thì thôi đó là mấy lời chia sẻ bạn thấy hợp lý thì mình làm còn bạn thấy chưa khả thi thì coi như tôi chưa nói gì,A DI ĐÀ PHẬT,,,,,,,,,,,,,,,,