
Nguyên văn bởi
nhuocca
“Hằng ngày Mã Tổ ngồi thiền trong một cái am trên núi Nam Nhạc).Một hôm nhìn ông,Hoài Nhượng,thầy của Mã Tổ,nghĩ:“Người này sẽ là một đại sư,”và hỏi:
- Đại đức,ông cố gắng ngồi để làm gì vậy?
Mã Tổ đáp:
- Con cố gắng ngồi để thành Phật.
Vì thế,Nam Nhạc nhặt một miếng ngói bể và bắt đầu mài lên một hòn đá trước mặt Mã Tổ.
Mã tổ hỏi:
- Hòa thượng đang làm gì vậy?
Nham Nhạc đáp:
- Tôi mài cái này để làm gương soi.
- Làm sao mài ngói thành gương soi được?
- Thế làm sao ngồi thiền thành Phật được?
Mã Tổ hỏi:
- Thế con phải làm gì?
Hoài Nhượng đáp:
-Nếu ông đánh xe mà xe không chạy thì ông quất cái xe hay quất con bò?
Mã Tổ không đáp.
Hoài Nhượng tiếp:
- Ông đang tự mình tu tọa thiền chăng?Ông đang cố gắng trở thành ông Phật ngồi ư?Nếu ông tu tọa thiền thì tọa thiền chẳng phải ngồi cũng chẳng phải nằm..Nếu ông cốt trở thành ông Phật ngồi,thì có khác gì giết Phật.Nếu ông cố bám vào hình thức ngồi thì ông không đạt yếu lý vậy.
Nghe những lời ấy, Mã Tổ cảm thấy tươi lại như vừa được uống đề hồ.
ĐH hảy xem lại các lời này :
Trích từ bài của ĐH.Richardhieu05 :
Hỏi: Trong cảnh giải thoát sao sanh ra ràng buộc?
Đáp: Trong Kinh Pháp Bảo Đàn, Lục Tổ nói với Pháp sư Ấn Tông:”Chỉ nói kiến tánh, không nói đến Thiền định giải thoát.”
Nhưng(Vì) theo ý Pháp sư Ấn Tông, giảng Kinh thuyết pháp, cần có thiền định mới đưa đến giải thoát. Tại sao Lục Tổ lại nói như thế?
Lục Tổ nói:”Phật pháp là pháp bất nhị, thiền định giải thoát là nhị pháp.”
(trích khai thị của Hoà Thượng Thích Duy Lực)
---------------------
ĐH đây có Tỏ được các lời trên chăng ? Tại sao Tổ nói ::"Phật pháp là pháp bất nhị, thiền định giải thoát là nhị pháp."...hay không ?
* ĐH có cần Tôi nói rỏ ra chăng ( Muốn ...Xoài chín, hay ...Vú ép..?)
:icon_wink::peace_sign:
Bookmarks