Các bạn trích dẫn từ sách cũng cần suy xét một chút:
- Sách này tác giả viết để người dân Trung Quốc đọc vào năm 1992, để giáo hoá người Trung Quốc của năm 1992, chứ không viết cho người dân Việt Nam đọc vào 20 năm sau đó.
- Sách mà các bạn đọc là sách dịch ra tiếng Việt, chứ không phải nguyên bản tiếng Trung Quốc. Do đó ý tứ được truyền đạt cũng có thể bị thay đổi ít nhiều, cái này do người dịch chịu trách nhiệm.
Đại ý của cuốn sách "Chuyển Pháp Luân" nếu chỉ được dùng hai từ "tốt", "xấu" để mô tả, mình xin chọn từ "tốt". Các bạn không có cảm tình với cuốn sách này cũng nên thừa nhận điều này trước khi để cảm xúc cá nhân làm ảnh hưởng để sự phán xét. Với những bạn đã tiếp thu những điều được ghi trong cuốn sách, có lẽ đây là cái duyên; vì các bạn sẵn sàng tin những điều cá nhân chưa được kiểm chứng, nên mình nghĩ các bạn có một tâm hồn khá rộng mở :)
Việc người ta ca ngợi PLC, kể lại những điều chứng thực này nọ, ... chỉ là "hệ quả", "thể hiện". Có những "hệ quả" đáng tôn dương như sức khoẻ và đạo đức con người nâng cao và tất nhiên cũng có những hệ quả khác không đáng tôn dương. Xin các bạn đừng nhìn vào "hệ quả" mà cho là "bản chất". Đạo giải thoát của Phật Thích Ca cũng vậy, mỗi người ngộ theo một cách, và họ thấy được một thể hiện của Pháp theo cách của riêng mình. Cách các bạn phản ứng với những điều trong cuốn sách của tác giả Lý Hồng Chí cũng vậy, vui mừng, giè bỉu, đồng tình, phản đối, ... là những thể hiện ở nơi tâm của các bạn, chứ không phải bản chất của cuốn sách.
Vấn đề là với mỗi một sự vật, hiện tượng có nhiều cách A,B,C, ... để nhìn nhận. Bạn nhìn theo cách A rồi, sau đó bạn có dám tháo gỡ mình khỏi sự ràng buộc của cách nhìn A, để nhìn theo cách B,C,.. hay không?
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks