Qua 20 năm học Đạo, Thầy cho học để chuẩn bị luyện Huỳnh-Đình-Kinh, đồng thời bổ sung kiến thức và kinh nghiệm làm Thầy (dạy học trò), một người học Đạo được một thời gian, thì sẻ được cấp một khăn đỏ ( 50x50 cm), trong đó có những chử Bùa Hộ-Thân, và Sắc-Lệnh Tổ, để làm trang thờ, xác nhận Đạo-Phái của người tu, nơi hướng tâm linh về Tổ-Đình ở cỏi vô hình, và cũng là nơi sên Bùa, tác-Pháp, chửa bệnh cho chúng sanh.
Sau khi được phong-Sư, sẻ được cấp khăn ấn( 80x80cm) , do chính tay Thầy vẻ và sên ( gần giống cách truyền Y-Bát, xác nhận khả năng làm thầy).
Hằng ngày người Học-Đạo, thắp nhang khấn nguyện với thành tâm, thành ý
Bài Kinh vái Tổ:
Nam Mô A Di Đà Phật ( 3 lần)
_ Nam Mô Phật- Bà, Phật- Tổ, Phật- Mẹ, Phật- Thầy. Thầy- Tổ, Tổ- nghiệp cảm ứng chứng minh. Tam vị Thánh-Tổ, cùng các chư Thánh, chư Thần, năm-non, bảy núi_ Trà-Lơn, Ông-Cấm, Ông-Két, Núi-Tượng, Núi-Dài, Cô-Tô, Bà-Đội (núi Bà Đội Om), cùng các lệnh Bà_ Cửu-Thiên-Huyền-Nử, Lê-Sơn-Thánh-Mẩu, Bà-Chúa, Bà-Đen, cùng các Bà- Lục. 12 vị Đạo-Hửu, 36 vị Lục, Lục-Tổ, Lục-Cả, Lục-Xiêm, Lục-Lèo.
Chín phương Trời, mười phương Phật, bảy đời tiên Cửu-Huyền-Thất-Tổ.
Mười hai vị Chúa-Xiêm, mười hai vị Chúa-Lèo, mười hai vị Chúa-Ngải.
Thần-Hoàng-Bổn-Cảnh, Đất Địa Sơn-Thần Thổ-Vỏ, cảm ứng chứng minh cho đệ-tử, được đầy đủ các phương tiện hửu-hình củng như vô-hình để làm tất cả lợi ích cho chúng sanh.
Nam Mô A Di Đà Phật (3 lần).
( Đây là bài Kinh Vái Tổ của Đạo TSTQ,NSTQ, thuộc giáo-Phái: Pháp-Môn-Tự, những chi Phái khác, tôi không biết. Ngày xưa Thầy tôi Thọ-Giáo
Với Thầy-Bảy, chùa Thiền-Môn-Tự, ở ngã tư giếng nước Vũng-Tầu, nếu có vị nào Thọ-Giáo nơi đó, thì là Sư-Thúc, Sư-Bá của tôi.)
_ Thật ra trong Đạo tu Tiên , chử Sát không quan trọng lắm, ( xem Phong-Thần và Tây-du-Ký), vì người làm Thầy được cấp sắc lệnh: Trừ-Tà, Sát-Quỷ, bên TQ gọi là Thiên-Sư bắt ma ( có nghỉa là người làm Thầy được Trời giao trọng trách ,trừ diệt các loại Âm-ma , Quỷ-Quái xâm hại chốn Dương-Gian.). lại nửa khi giúp chúng sanh, mở Thư, Ếm của các thầy Tà-ác. Có hai loại Thư, Ếm_ một là Thư, Ếm bỏ, tự người bị Thư, Ếm , qua thời gian sẻ hết, hoặc có Thầy Giải, Mở hết.
Một loại Thư, Ếm cột, giử, có nghỉa người bị Thư, Ếm sẻ chết sau thời gian chịu đau khổ, loại này có người Giải, Mở , sẻ bị thầy Tà ác kia biết ngay và dùng Tà Pháp hảm hại, ngăn chặn, không cho Giải, Mở. Nếu người Thầy Giải, Mở, yếu tay Ấn, sẻ bị hại. Do vậy khi Giải, Mở , phải biết liệu cách phòng bị, khi biết Tà-Pháp ảnh hưởng đến bản thân, phải dùng hết sở học để chiến đấu với kẻ ác, kết quả của người thua , nhẹ sẻ bị phế vỏ công, man man, nặng thì xuống gặp Diêm-Vương chờ định tội, do đó Sát nhưng vẩn vô tội , ( tương tự Tôn-Ngộ-Không sát yêu , để độ Đường-Tăng đi Tây-Thiên thỉnh Kinh, xong phận sự vẩn được thành Phật.). Đó là bàn về ý của Giới-cấm trong Đạo-Phái của chúng tôi, các Đạo khác thì “bất khả tư nghì”.
_ Người học Đạo phải có một quan niệm đúng đắn về “ Huyền-Năng”, để tránh mọi phiền phức và nguy hiểm về sau. Những “ Huyền-Năng” dường như khác thường, nhưng không hề có tính cách phản Thiên-Nhiên, trái với các định luật của vủ trụ.
_Người có được những “ Huyền-Năng” đó rất hiếm, tất cả những “ Huyền- Năng” đều tiềm tàng trong tất cả mọi người, vì chưa được phát triển nên chưa xuất hiện, chỉ khi nào con người hoàn toàn làm chủ lấy chính mình thì
“ Huyền-Năng” sẻ tự nhiên khai mở (tương tự như Phật-Tánh), nhưng vẩn còn rất nhiều nguy hiểm đợi chờ. Thói xấu đầu tiên cần phải ý thức là sự
“kiêu căng” , mặc dù “ Huyền-Năng” tiềm ẩn trong tất cả mọi người, nhưng vì số người có Huyền-Năng rất ít, nên những người tu luyện được Huyền-Năng, thông thường họ lầm tưởng là họ trở thành đấng này, đấng nọ. Họ tưởng rằng mình đả sáng suốt, đả được giao phó các sứ mạng lớn lao, không có gì có thể lầm lạc được nửa!!. Từ đó đưa đến nguy cơ thứ hai đó là sự “lầm lẩn”, một người đắc được Huyền-Năng cần phải biết rằng, có rất nhiều người khác củng có các Huyền-Năng tương tự, chứ không phải mình là người duy nhất được hưởng ân huệ đó!!. Vì không ý thức được điều này nên dể lầm lạc về những điều mình chứng nghiệm. Thiếu khả năng xét đoán, thiếu nhửng tiêu chuẩn để trắc nghiệm xem điều mình ý thức được có hợp với Chân-Lý hay không, thiếu ý thức về sự tương đối, nên dể lầm lẩn một việc tầm thường thành các Chân-Lý trọng đại, gây ra những sự lầm lẩn cho những người theo sau.
Nguy hiểm thứ ba là sự “không trong sạch” , tinh khiết trong đời sống cũng như tư tưởng , chỉ một niệm bất tịnh nhỏ, cũng đủ lôi cuốn những ảnh hưởng xấu xa, và một niệm sai lầm từ khởi điểm ,sẻ làm lệch hướng đi của mục đích tu hành đạt thành Chánh-Quả.
Còn tiếp