_ Trong 5 năm đầu, được dạy viết và cách vẻ những chử Bùa cơ bản, học thuộc lòng những Kinh, Chú cơ bản, chiều tối luyên Kinh-Tổ ,( vị Vỏ-Thần ,hoặc vị Lục theo độ cho người đả được điểm Đạo , gọi chung là Tổ độ- mạng), và những chử Bùa dùng trị bệnh, được truyền lại không biết bao đời, nên một số không có tên riêng, gọi chung là Bùa Tổ, do đó cuốn sổ ghi chép các chử Bùa, Kinh, Chú, cũng gọi là Sổ Tổ. Và vị Tổ theo độ là để giúp đở cho người tu-luyện, đến khi người này đạt được mức độ có đủ Đạo-lực để tác –Pháp, thì vị Tổ tiếp tục đi độ người khác tích thêm công-đức. Còn nếu người đó làm nhiều sai quấy, hoặc lười tu luyện , thì cũng một thời gian nào đó vị Tổ cũng về núi, người đó làm gì cũng không còn hiệu quả nửa ( gọi là lục nghề, và những người này nửa đời sau thường không tốt lắm!!).
Sau thời gian này ,người học Đạo có thể mở Thư, mở Ngải, giải Ếm, Trừ Tà, đuổi Ma, Trấn-nhà…Củng trị được một số bệnh thuộc Y-Học như: Viêm-xoan, Giời –leo, sưng Quai hàm( bệnh Quai-bị)..và một số bệnh mà Đông,Tây –Y bó tay,( cũng là hy vọng cuối cùng).. Tất cả các việc phải chửa trị trực tiếp trên người bệnh( tuyệt đối không đánh , đập, làm đau bệnh nhân.)
Từ đó đến năm thứ mười , vào giờ Tí mổi đêm phải thức luyện 2,3 giờ liền, chu kỳ 49 đêm, hoặc 100 đêm, nghỉ 3 đến 7 ngày luyện tiếp, ban ngày có thì giờ, ngoài cuốn _Thất Chơn Nhơn Quả, nghiên cứu Dịch-Học, Tướng- mệnh-Học, Tử-Vi,và phải hiểu về Thái-Cực, Lưỡng- Nghi, Tam-Tài, Tứ-Tượng, Ngủ-Hành, Lục-Hợp, Thất-Tinh , Bát-Quái, Cửu-Cung.
Ngoài ra đọc những quyển Đan-Kinh của Đạo-Gia như: Tham-Đồng-Khế, Ngộ-Chân-Thiên, Âm-Phù-Kinh, Lử- Tổ Bách- Tự-Bi…v..v…Tôi sưu tầm khoảng 50 cuốn Đan- kinh của các vị tu Tiên ngày xưa (đả Việt-dịch, tôi không biết Hán-văn) . không thể hoàn toàn chiếu theo đó để tu luyện , chỉ tham khảo cách tu luyện từ các thời khác nhau của các vị ấy, để có thể rút ra những điểm tương đồng , phối hợp với cách tu luyện hiện nay trong môn-phái, hầu tìm được cách phối hợp tốt hơn thôi.
Từ năm thứ mười trở đi, được dạy các chiêu thức để vận chuyển thập-nhị kỳ kinh và bát- mạch, để nạp Hỏa-Hầu, ( việc học cho thuộc và chính xác các chiêu thức , cũng mất 4 năm, vì mổi ngày chỉ được tập vào giờ Ngọ, và chỉ được vận chuyển các tư thế 2 lần , sáu tháng đầu năm thời tiết nóng không thuận lợi để tập vận chuyển , vì Hỏa-Hầu sẻ tích lửa độc, chỉ tập vào sáu tháng cuối năm, thời tiết đả mát hơn, đây là cơ bản của cách luyện Huyền-Công sau này, để có thể luyện lên cấp bậc cao hơn.
Theo tôi nghỉ nếu so sánh cách tu luyện, thì 5 năm đầu là Luyện-Kỷ, 5 năm kế là Trúc-Cơ, và từ mười cho đến năm thứ 15 là Sưu-Thiêm, Hỏa- Hầu.( còn khi nào Hườn-Đơn thì chưa biết!!!!).
_ Từ 15 cho đến 20 năm tu luyện nghiêm chỉnh, người tu luyện có thể chửa bệnh, từ rất xa, chỉ cần có hình ảnh và tên tuổi của người bệnh, không cần chửa trực tiếp trên người bệnh, dù là bệnh về huyền bí, hay y-học, nhưng nếu bệnh về y-học , thì người thầy sẻ mất nhiều sức hơn , vì dùng Nguyên-Thần để chuyển lực qua khoảng không, còn bệnh về Huyền- Bí chỉ chuyển Bùa đến người bệnh là được, nên không mất nhiều sức (hay gọi là hao Nguyên-Thần). vào lúc này người tu luyện phải cố gắng Định Tâm trong suốt thời gian, mọi lúc mọi nơi, đó gọi là công phu hàm- dưỡng.
Người tu luyện trong môn-phái thì không nhất thiết là:10, 15, hay 20 năm sẻ được phong Sư ( hay xuất Sư, ra riêng , đủ khả năng lập Phái thâu nhận đệ tử) , mà phải hội đủ 2 trong 3 yếu tố:
1_ Được chúng-sanh công nhận là thầy, vì đủ khả năng cứu giúp bệnh khổ cho chúng-sanh, trong một thời gian dài.
2_ Được người thầy công nhận, vì đả qua bao thời gian tu luyện, hoàn thành đầy đủ các Pháp cần phải có, và không phạm giới cấm nào.
Người thầy sẻ phong Sư ở Thế-Gian này, sau đó tiếp tục tu luyện tích công, bồi Đức , cỏi trên chính thức phong Sư, sẻ tiếp được sắc lệnh riêng,
Đó là yếu tố thứ 3.
Hiện tại chưa đủ công, Đức , vẩn dùng sắc lệnh của Thầy để hành Đạo, như vậy theo tôi nghỉ , việc tu hành thấy không khó, nhưng cũng không dể, vì Thầy tôi điểm Đạo , nhận người vào Đạo từ năm 1976, có khoảng 500 người học ,từ các Tỉnh : Định-Quán, Trị-An, Bình-Thuận, Bến-Lức, Long-An, Cần-Đước, Gò-Công và TP HCM ,( 15 năm nay không nhận người học nửa)
Đến nay số người còn tu luyện và được phong Sư, chưa đến 20 người !!!
Và những người này vẩn chưa đi đến cuối đường Đạo , nên vẩn còn phải qua một đợt sàng lọc của vị giám khảo cuối cùng nửa.( yếu tố thứ 3) không biết còn được bao nhiêu ? .Cổ nhân nói : người học Đạo nhiều như lông trâu, còn người thành Đạo như sừng ..thỏ...
Còn tiếp
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks