Cũng không hẳn là tôi thích Tiên qua truyện Tầu, vì ngày trước lúc còn học Trung-học, lớp đệ lục hay đệ ngũ, thì môn văn chúng tôi học , chia làm hai phần: kim văn, và cổ văn. Kim văn là văn xuôi, còn cổ văn là văn vần , nói chung các loại thể thơ: ngủ ngôn, song thất lục bát, thất ngôn bát cú, tứ tuyệt…v.v..của các tác giả trong nước như : bà Huyện-Thanh-Quan, Cao- Bá-Quát ..v..v , một số tác phẩm hay cuả TQ, mà không rỏ tác giả , cũng được đưa vào giãng dạy như: Thúy- Kiều, Tú Uyên và Giáng-Kiều..v..v.
Tôi thích nhất tác phẩm : Tú- Uyên_Giáng –Kiều , ở đoạn Giáng- Kiều khuyên Tú-Uyên tu để thành Tiên, dù đã qua thời gian dài tôi vẩn còn nhớ:
Tròi Thu mây hợp mây tan,
Ngày Xuân hoa nở , hoa tàn mấy lăm,
Gẩm trong tám chín mươi năm,
Bóng câu cửa sổ, dể cầm mãi ru,
Thịt xương gửi đám Diêm Phù,
Sinh sinh hóa hóa, trong lò hồng-quân,
Đố ai vượt khỏi Hồng-trần?
Sông mê chìm nổi, thế nhân đã dầy,
Anh –hùng những mặt xưa nay,
Trăm năm nát với , cỏ cây cũng là,
Lần lần tháng trọn ngày qua,
Má hồng mấy chốc, đả ra bạc đầu,
Thôn hoang mấy nắm cỏ khâu,
Ấy nền Đồng-Tước, hay lầu Nhạc- Dương,
Chưa đầy một cuộc tang thương,
Non đồng cũng lở, núi vàng cũng nghiêng,
Sao bằng ngày tháng cung Tiên,
Vui chung tám cỏi, Xuân riêng bốn mùa,
Ra vào Kim-Khuyết Quỳnh-Lâu,
Treo tranh Yên –Thủy, giắt bầu Kiền –Khôn,
Đi về Tuyết-Điếm Hoa-Thôn,
Thông rèn nhịp phách, suối tuôn ngón đàn,
Một ngày trong thú thanh nhàn,
Biết bao nhiêu cảnh, nhân hoàn đọ sao?
Khuyên người (chàng) sớm nghỉ lấy nao,
Gà- lồng hạc- nội , bên nào là hơn???
Làm người như con gà trong lồng kế chảo nước sôi! , làm Tiên thì như con hạc tự do ngoài đồng. Ngày xưa chưa muốn tu, cũng có Tiên xuống độ , còn bây giờ tìm khắp Năm-Non, Bảy-Núi cũng chưa gặp ( chắc kiếp trước không chịu tu và còn tạo nhiều nghiệp, nên kiếp này phải gian nan mới gặp Thầy???)
Tôi ở tại chùa Phổ- Minh được gần 1 năm, thì sự cố xảy ra, nguyên nhân thầy trụ trì tánh còn nóng nảy và lại thẳng thắn , nên trong các cuộc họp thường kỳ hằng tháng của Giáo –Hội, gồm nhiều vị Hòa Thượng, Trưởng- lảo trụ trì các chùa trong tỉnh họp với sự chủ trì của Mặt Trận Tổ Quốc, do có nhiều bất đồng ý kiến, và vào một ngày đẹp trời, một văn bản do Giáo-Hội và MTTQ, đưa xuống thông báo chuyển chùa Phổ Minh thành chùa Ni,thế là người nào Ni thì ở , còn Tăng trong khi chờ có chùa nào thiếu trụ trị sẻ điều về (tại thầy trụ trì không chịu , chứ bên IRAC có chùa mà không người trụ trì!!!), trong thời gian chờ đợi, hảy về quê quán ( tu tiếp hay xua gà thì tùy hỷ,hỷ,hỷ) tu mà không biết theo thời thế nịnh bợ thì khó ở đâu được!! (chỉ mình tôi nghỉ vậy thôi).
Vậy là thầy trụ trì bàn giao chùa, khăn gói về Gia-đình ở Vỉnh_long, phần tôi nhắm hướng đến Long Thành, Vủng Tầu ,vì vùng đó cũng có nhiều Chùa , Am, Cốc , trên các vùng núi.
Đi đến Đại Tòng Lâm ở Long Thành, vào vùng núi Thị Vải, tìm hiểu một thời gian, tôi tiếp tục qua Bồng Lai khu núi Dinh, người tu thì nhiều nhưng hiểu cách tu thì tôi chưa gặp ai cả( bởi vậy các vị Tổ đắc Đạo nói : người tu nhiều như lông trâu, người đạt Đạo như sừng thỏ??. Thỏ thì làm sao có sừng! chắc các ngài nói lộn, sừng trâu có lẻ đúng hơn , lâu lâu cũng có người Ngộ, nếu không thì Đạo đả không còn tồn tại trên thế -gian này_ hy vọng thế cho đở buồn.). tôi cũng ở tìm hiểu một thời gian, khi trong hốc núi , khi trong chòi bỏ hoang, rồi cũng bị đuổi đi vì sợ tôi ở lâu đuổi không đi thì phiền, hầu như cả vùng núi ,đều đả được phân chia và có chủ.
Và tôi lên đường trở lại Long Khánh, hướng đến núi Chứa-Chan Gia- Lào, sở dỉ tôi không ra Vủng-Tầu vì đó là khu du lịch , rất ồn náo và đông đúc nơi các cảnh chùa. Tôi không đi thẳng vào khu vực hành hương lên chổ cây ba gốc một ngọn, vì đường dó người đi hành hương rất đông, tôi ghé ngay chùa Cô-Ba ,rồi đi theo đường mòn sau chùa, hướng lên chùa Ô Ngộ (hình như bây giờ có làm bảng tên chùa: Linh Sơn Tự , không nhớ rỏ lắm, có cổng và Đường đi lên, hơi khó đi, trèo lên đến nơi phải hơn 60 phút) , từ dưới chân núi lên đến chùa Ô Ngộ, dọc đường rất ít người , hai bên là rẩy trồng chuối , khoai cao, không có chùa am nào khác. Cách dỉnh núi vài trăm mét, chùa Ô Ngộ cũng theo kiểu hiên đại, Chính Điện riêng rộng ,trang nghiêm, xuống cái dốc cách Chính Điện 200m là Điện thờ Ngủ- Hành Nương Nương, cao hơn ở phía sau Điện thờ, có một cái hang động khá rộng, nơi đây trước khi xây dựng Chính-Điện, được làm nơi thờ Phật Thích Ca.
Thấp xuống về bên trái Điện thờ có gian nhà, nơi thầy Út ( thầy trụ trì) và cô Út ở, đây là chùa gia đình tự quản, không trực thuộc Giáo-Hội. _ còn-tiếp_
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks