Sáng hôm sau, tôi bắt đầu lại cuộc hành trình tầm sư ?, lúc ấy trên tất cả các ngọn núi quanh đấy như: núi Ô Két, núi Dài , Cô-Tô, Bà-Đội-Om hoàn toàn không ai được ở, tôi lên núi Ô Tượng, từ chân núi đến đỉnh, chỉ duy nhất có một chùa trên đỉnh và củng duy nhất có một thầy coi chùa ! (quy định mổi chùa có một vị từ 50 tuổi coi chùa , còn tất cả phải hoàn tục để tham gia sản xuất ). Tôi tiếp tục trở ra núi Sam, gần thị trấn Châu Đốc, vì cách xa biên giới nên ở đây tương đối thoáng hơn về việc tu hành, vả lại nơi đó có Chùa Bà, Tây An Cổ Tự, cùng rất nhiều chùa khác quanh đấy, tôi lên đỉnh núi Sam thấy có chùa Giác Hương, sau chùa có ao nước rất to, chứa nước của mùa mưa, để dùng suốt năm, có một đơn vị bộ đội trên đỉnh cao ,các am cốc,các hộ dân quanh núi cũng đến xin nước về xài. Chùa không có Thầy trụ trì( đây là chùa gia đình lập ra tự tu, không thuộc quyên kiểm soát của Giáo Hội, nên khi thầy viên tịch, trong gia đình không ai tu nửa, nên tạm cho người khác đến ở tu . tôi thấy có 3 vị, một vị khỏang 70 tuổi râu tóc bạc phơ, đầu búi tóc, dáng vẻ khỏe , tuy gầy ốm, gọi là Ô Hai( có một thời gian báo đang tin” vị Đạo Sỉ cuối cùng của Thát Sơn??”, và hai vị nửa khoảng trên 50 tuổi, cũng búi tóc ,để râu nhưng râu tóc còn đen, gọi là Ô Năm, Ô Sáu ,theo sự nhận xét của tôi, các vị này thuộc Phật Giáo Hòa Hảo, lúc ấy Phật Giáo Hòa Hảo chưa được công nhận của Nhà Nước, do đó các vị ấy đổi bộ đồ mầu nâu thành đồ bà ba đen , các Giãng Đường nhà nước quản lý, nên các vị ấy vào chùa xin ở nhờ để tu tiếp. còn tôi chưa định được hướng đi, phần thấy cảnh ở đây cũng thích hợp , nên xin ở một thời gian.
Rồi thời gian cũng qua , thấm thoát đả hơn tháng , hoàn cảnh tốt để tu nhưng không có thầy chỉ đường dẩn lối, lần này tôi đi hướng ra biển, trên đường đi vào lúc chiều tối ,tôi nhớ hình như xả Châu Thành, thì bị du kích
xả dẩn về xả xét hỏi, lúc này tôi không đem giấy tờ gì trong người và cũng còn tịnh khẩu , nên bị nhốt , mổi ngày CA xả đưa tôi một tờ giấy để khai báo: người ở đâu? Làm gì? Đi về đâu?.. suốt một tuần ngày nào tôi cũng khai :tôi tu ở núi Tượng bị PolPot phá chùa , nên sơ tán đang tìm chùa để tu tiếp. mổi ngày trưa và chiều , tôi được phát một chén cơm và 3 cục muối hột, tại xả chỉ có một phòng giam nhỏ khoảng 9m2, chỉ có mình tôi , hơn nửa tháng xả cấp cho tôi một giấy chứng nhận : câm, điếc ,tu ở núi Tượng, sơ tán PolPot và đề nghị giúp đở ở tu, sau đó thả tôi đi, mà không cho ở lại những chùa trong xả. thế là tôi tiếp tục đi với tờ giấy được cấp có lẻ sẻ không bị bắt nửa, trên đường đi gặp chùa, tịnh xá thì vào lạy Phật , thăm hỏi các vị Sư, Thầy, biết đâu nhân duyên sẻ gặp chân- Sư. Mặc dù không còn ý tầm thầy ở núi nửa, nhưng có lẻ tiêu chuẩn chọn thầy của tôi không được hợp lý, ( vì nhửng hình tượng các vị Chân Nhân, Cao Tăng Đắc Đạo, những cách ứng xử , thuyết Pháp, theo như những gì tôi đả đọc trong truyện Tầu!!!), không biết bao lâu, rồi tôi đến thị trấn Kiên Giang vào chùa Phổ Minh, ở số 1 đường Cô-Bắc Rạch Giá, xin cơm ăn và xin nghỉ nhờ.
Con tiếp