Biết một việc và bắt tay vào thực tế là hai chuyện khác nhau xa!, về quê , mọi việc đều mơ hồ, mẹ tôi mua 1 công đất( 1000m2) để cất nhà và trồng cây ngắn ngày, đem ra chợ bán chi dùng hằng ngày, 2 công đất ruộng để có gạo ăn suốt năm và 3 công đất vườn ,có sẳn 20 cây xoài cho trái mổi mùa.
Tôi tự cất nhà (nhà cột bằng cây sua đủa, vách , mái lá, nền đất, cũng không khó làm lắm) tôi làm nhà hơi cao hơn nhà khác, để có thể làm thêm cái gác, đặt một bàn Phật trang nghiêm, để có nơi riêng kinh kệ và ngồi thiền. phần đất rẩy sau khi cất nhà còn lại, gia đình trồng hành , vì dể trồng và 30 ngày là thu hoạch bán được, những người nông dân chuyên nghiệp khi trồng 10 kg hành , khi thu hoạch sẻ được 30 kg, còn gia đình tôi cho là dể nhưng khi trồng 10kg , chỉ thu hoạch được 15kg?? .trong khi công sức bỏ ra rất nhiều ,loại hành không chịu úng, lại cần nước thường xuyên, phải sáng tưới, chiều tưới, mổi ngày gánh nước tưới 250 đôi nước!!. tôi gánh như thế được 2 năm, vẩn không khá hơn, và ăn uống kham khổ ,chỉ ăn cháo độn khoai , bắp để tiện tặn , vì doanh thu kém! . và lúc đó cả nước cũng đang ăn độn thôi.
Không thấy kinh tế gia đình khá lên, tôi đổi phương án, trở lên TP tìm việc làm hợp khả năng, vì có người quen, bạn nhiều có thể giúp đở, như vậy lương bổng ổn định gửi về nhà yên tâm hơn.
ổn định ở TP , tôi có hoàn cảnh thuận tiện đến chùa tụng Sám hối, cầu an, cầu siêu, học hỏi thêm về Thiền , nhưng những người hiểu Thiền không có mấy ai, mọi người đều nói : thôi! Niệm Phật được rồi , mai mốt được về Tây Phương, tu thiền dể bị khùng lắm!!!. thôi đành học Thiền qua sách vở vậy.
tôi tìm đến các hiệu bán sách củ, tìm xem:_các vị thiền sư Trung Hoa, các công án Thiền, ngay cả bộ_Thiền –Luận của Thiền sư Suzuki gồm 3 quyển tôi cũng đọc, nhưng thú thật tôi không hiểu gì cả, vì chỉ thấy phân tích , lý giải, còn phần thực hành thì Hành giả phải tạo nghi –tình, giử nghi- tình cho đến khi khối nghi vở ra, sẻ khai ngộ???.. và cách này tôi thấy không phù hợp với tâm ý mình , đành ngồi thiền chỉ để cột Tâm ,Ý. Chờ có nhân duyên gặp được Thầy chỉ đường mới biết ( cũng có lẻ do vô minh quá dầy, cố chấp quá nhiều nên chưa hiểu được Pháp, phải cố gắng sửa mình hơn nửa!!! ).
Thấm thoát hơn chục năm , sau khi tôi trở lên TP , gia đình ở quê tạm ổn, các em đả lớn, đứa đi dạy, đứa đi làm, đứa lập gia đình, mẹ tôi có cháu nội.
Tôi cũng đả hiểu giáo lý nhiều hơn, nhưng vấn đề trọng yếu ,cách tu Thiền, hành Thiền thế nào đúng ? đối với tôi còn là ẩn số!!!
Một lần nữa tôi ra đi để tìm Đạo, bỏ lại những lo toan, giầu , nghèo, danh , lợi ( Đạo lúc nào cũng thường hằng, chỉ là tôi còn chấp mê không thấy, nên phải tìm Thầy để phá mê.). Rời TP hướng về 7 núi, lần này tôi không đem theo cả CMND, trở lại chân núi Ô Tượng , trong lòng bồi hồi, nhớ lại ngày nào ở trên đỉnh núi thật là thanh thản. lúc đến chân núi cũng chiều , trời sắp sụp tối, tôi vạch lùm ,gai góc trèo thẳng lên ( hơn 10 năm quên đường mòn lên núi rồi , và thấy trời sắp tối nên trèo đại cho nhanh, khi lên đến nơi dỉnh núi tối om, tất cả hoang vắng rợn người, không còn dấu hiệu nào chứng tỏ nơi đây từng có người ở, thế là tôi lại hộc tốc xuống núi, ra đến khu xóm ngay chân núi , tôi ghé vào một hàng nước có người lớn tuổi , xin nước uống và hỏi thăm, người ấy nói là _ khi PonPot tràn qua đả giết cả làng, san bằng, đốt sạch, số người trốn trong các hang trên núi , dều bị giết, mấy tháng sau bộ đội mới chiếm lại được, vì không còn người thân lo hậu sự, cũng như sợ bệnh dịch lan tràn , nên chính quyền cho lấp các hang coi như mồ chôn , và sau này không ai lên đó nữa!!!( chỉ có tôi không biết cứ cắm đầu trèo lên, hú hồn , hú vía một phen!!)
Hôm ấy tôi đến chùa Phi Lai xin cơm ăn và ngủ nhờ một đêm, chờ trời sáng sẽ tiếp tục tìm dường vào Đạo.
Còn tiếp