Sau một hồi lâu, tôi nghe có người nói (tiếng Kmer), xen từ SaiGon, SaiGon..
và tôi bị lôi đi, vẩn còn bị trói và bịt mắt, có lẻ băng đồng , băng ruộng, tôi bị vấp vào bờ ranh nhiều lần vì không thấy đường, áng chừng hơn nửa giờ, tôi được bàn giao ở một nơi, nghe có nhiều người Việt, sau đó được mở trói , tháo khăn bịt mắt, tôi mới biết đó là một doanh trại của quân đội,( còn nhửng người Kmer bắt tôi là_Địa -phương- quân).
sau đó tôi được một vị sỉ quan cấp hàm đại-úy thẩm vấn qua bút đàm , bằng một thái độ thân thiện ,vị ấy hiểu được lý do tôi ở nơi nầy, ngay chiều hôm đó tôi được chuyển ra khám lớn ở Châu Đốc, bằng xe gắn máy, do một trung sỉ chở đi, hoàn toàn không còng trói gì cả, tôi bị giam giử ở Châu Đốc gần hai tháng, ở chung trong một phòng với khoảng 30 người , đủ mọi thành phần, sắc tộc, già trẻ, căn phòng độ chừng 30m2.
ban ngày rất ồn, vì 30 người cùng nói chuyện, khi qua 9g tối thông báo tắt đèn ngủ (giửa phòng chỉ có một bóng đèn tròn) ,không ai được làm ồn , không gian yên ắng lại.
phần tôi vẩn tịnh khẩu, và tự thực hành _tứ thời Thiền ( tý, ngọ, mẹo, dậu) chủ yếu đếm hơi thở, tập giử tâm ý mà thôi ( chưa có thầy ! chỉ tập theo sách dở! sách hay hỏng có mua được??), mổi ngày được phát một khẩu phần chay, do mặc đồ nâu ăn chay, nên tôi không bị rắc rối gì khi ở trong tù, chỉ khi ngồi thiền buổi sáng, trưa, chiều thì hay bị chọc ghẹo, bằng cách lấy tóc hay vật mềm ngoái tai, ngoái mủi, nhưng vài ngày họ cũng thôi , không để ý đến tôi nửa. riêng tôi cứ tiếc : phải chi đừng nóng nảy, ở lại trên núi Ô Tượng đợi thầy, là đâu có bị khổ, ai biểu hấp tấp cho cực thân( không phạm tội cũng bị ở tù! , sau này gẩm lại thì ra đó là phúc, vì nếu tôi ở lại gặp thầy ,rồi ở đó tu luôn, thì giờ này xương sọ đang nằm trong tủ kiếng của xả Tri Tôn !! cho nên _tái ông thất mã_ chuyện đời không ai biết trước, đả được định sẳn rồi, mình chỉ tận nhân lực
mà thôi.
còn tiếp