Thời gian không chờ đợi, còn tôi cố gắng chờ để được diện kiến thầy, qua một tháng, tôi không còn kiên nhẩn được nữa, xin phép cô, huynh, tỷ, để đi qua núi Ô Cấm xem có duyên phận gì không, lưu luyến rồi cũng phải ra đi ,vì mục đích và sự nôn nóng tìm thầy.
xuống núi hướng về Nhà-Bàn, tôi lầm lủi đi, ngang qua mổi thôn xóm tôi dừng lại hỏi đường, tôi viết trong lòng bàn tay chử Nhà Bàn và đưa cho người xem để hỏi thăm, nhửng thôn xóm tôi đi qua toàn là người Kmer(chắc phải gọi là phum, sóc thì đúng hơn).
đến một xóm khi tôi đưa tay cho người xem, thì có 2 thanh niên Kmer mang súng chạy ra, nắm tay tôi kéo vào xóm, miệng vừa nói tiếng Kmer, trong đó tôi có từ :viet con,viêt con... vào trong xóm có thêm một số thanh niên mang súng chạy ra, người nào cũng đen thui, họ lục soát túi xách, không có gì ngoài quần áo, khăn. bọn họ trói hai tay tôi ra sau lưng, lấy khăn bịt mắt tôi lại và kéo ra xa, tôi đoán ra ngoài đồng, đẩy tôi quì xuống đất, và lui ra xa, tôi nghe tiếng kéo cơ bẩm cho đạn lên nòng. lúc ấy tôi biết chắc
họ sẻ bắn tôi, vì cho tôi là việt cộng, lúc ấy trong thâm tâm tôi vẩn không hề có ý niệm run sợ, tôi chỉ thầm nghỉ: mình về vùng 7 núi để tìm thầy học Đạo, chư vị Sơn Thần không có lý nào để cho người tìm Đạo phải chết, mà nếu có chết cứ coi như xả thân cầu Đạo, cái chết lúc ấy nhẹ tựa lông hồng. đúng lúc nghe có tiếng người la, và tiếng cải nhau, rồi có một người đến soát người tôi và thấy tấm căn cước tôi để trong túi áo giáu phía trong
còn tiếp