Đến đươc nơi thanh tịnh, thiên nhiên hòa cùng Trời, Đất, cảm nhận được sự an ổn ,như khi đi xa một thời gian được về đến nhà, lòng thầm nghỉ: đúng là nơi tu hành thoát tục!
Đỉnh núi không lớn lắm khoảng 300m2 , giửa đỉnh có xây một cái chùa, nói chùa thì củng không đúng lắm, vì diện tích khoảng 4m x 4m, phần trệt thờ tấm trần điều và ảnh của Đức Huỳnh Giáo Chủ, trước sân có tượng Quan Thế Âm Bồ Tát, trên lầu có chánh điện thờ Phật Thích Ca, vật dụng Pháp khí chuông, mỏ, đơn giản. bên hông chùa có một căn nhà tranh dùng làm bếp, phía sau căn nhà tranh có một hang động, rộng khoảng 2m, chiều cao khoảng 2m, có chổ nhỏ hẹp phải bò qua, dài khoảng 10m, và thông hai đầu , dùng làm chổ ngủ, nghỉ. chùa có 2 nử khoảng 50,20t, và một nam khoảng 30t, đầu tóc bình thường, mặc đồ bộ mầu nâu, vạt cheó như phim kiếm hiệp, nút vải, đầu thì dùng một tấm vải nâu trùm và cột sau gáy. cách xưng hô: nử lớn tuổi thì gọi Hiền cô, hơn mình vài tuổi thì gọi Hiền tỷ, nhỏ tuổi hơn gọi Hiền muội, nam lớn hơn thì gọi Hiền huynh, nhỏ hơn gọi Hiền đệ. còn danh từ: Đạo đút , khi ăn cơm mới hiểu, khi ăn gần
xong bửa, trong nồi còn bao nhiêu cơm chia đều (gọi là độ cho tận), người nào ăn không hết dùng muổng đút cho người khác, không ai được đi trước (gọi là không bỏ Đạo giửa chừng!?). các pháp hằng ngày: trưa kinh cúng Ngọ ( một người tụng) ,chiều đọc sám ( tất cả mọi người), tối tụng kinh cầu an, khuya thì không biết ,vì chưa thọ pháp.
mổi sáng ăn cháo xong đi làm cỏ chung quanh núi, nhổ khoai mì, trồng lại một số khoai mì , từ cây đả nhổ, đất núi rất tốt nên mổi cây có thể cho từ 7,10 kg.
hàng ngày ăn cơm với bắp chuối nấu canh chua, vỏ khoai mì ngâm muối một ngày , dùng vỏ trắng kho ăn, thỉnh thoảng xuống núi vào rừng hái măng le( măng bằng ngón tay cái, sau khi lột vỏ còn bằng ngón áp, xắt sợi kho ( đó là món ngon nhất ở đây, còn đậu hủ chỉ ăn trong mơ!!)
còn tiếp
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks