Năm 17 tuổi, sau khi thu thập, hiểu khái quát về đường lối tu hành của Phật-Giáo Bắc- Tông, cũng như Nam- Tông, tôi chọn cách tu Thiền, của Đức Thích-Ca-Mâu-Ni, từ đó Ngài đạt được Đạo Giải-Thoát, đồng thời tiếp nối 28 vị Tổ ở Ấn-Độ được truyền trao y-bát, vị Tổ thứ 28 là Bồ Đề Đạt-Ma qua Trung- Quốc truyền Đạo, cũng đã ngồi diện bích 9 năm trên đỉnh THiếu-Thất, trước khi truyền thừa và phát triển Thiền ở TQ . và một phần tôi bị ảnh hưởng của những lời sấm giảng của PGHH (ở nhà mẹ tôi có một quyển Sấm Giảng thi văn của PGHH) câu đầu là: Hạ Ngươn nay đả hết đời.... ,tôi nghĩ là còn không lâu thì sẻ tận thế? phải mau tu để kịp Hội Long- Hoa ?
thế là tôi âm thầm tự may cho mình bộ đồ màu dà, một cái túi màu dà, một cái lon guigoz ( dùng để xin cơm ăn) ,một muổng, đôi đủa, một khăn mặt, thêm một bộ đồ để thay. tôi đơn giản nghỉ rằng: Tôn Ngộ Không vốn là khỉ đá Trời sanh ,mà còn biết chống bè đi năm châu bốn biển để tầm Sư học Đạo! vả lại từ xưa bậc đắc Đạo, cao tăng thường ẩn nơi non cao, rừng thẳm, làm gì có ở nơi thị tứ? .do đó tôi quyết định về vùng Thất-Sơn để_ tầm Sư học Đạo!
Thế là tôi bỏ sự học, cắt ái, ly gia , gửi cho cha một lá thư, mẹ một lá thư
xin tội bất hiếu vì không phụng dưỡng cha mẹ lúc tuổi già. quyết lòng tầm thầy tu hành đạt Đạo giải- thoát ,để có thể cứu giúp chúng sinh! (chí hướng
non trẻ thật cao vời !!!chỉ e lòng không bền!)
Khi bước chân đi lúc 4g sáng (đi lén) .tôi chỉ mang theo căn cước, tiền bạc
để lại , đi chân không, đầu không nón ( tôi nghỉ như vậy mới là đầu đội Trời Chân đạp đất ) hành thêm pháp Tịnh Khẩu ( tôi chỉ nghỉ để bớt phải trả lời với những người tò mò, chỉ bút đàm thôi! ) không nhận tiền, khi đói chỉ xin cơm ăn,chiều tối kiếm chùa xin nghỉ nhờ. ai cho có giang thì đi, tuyệt đối không xin có giang để đi !( tôi chấp như vậy mới có lòng thành thì mới gặp chân sư!
còn tiếp
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks