Tôi thấy trên diển đàn, có một số bạn trẻ muốn tìm thầy học...đủ thứ..qua bàn phím.
nhân dịp rãnh, tôi xin kể một câu truyện_ tầm sư học đạo_ của một người bạn, để các bạn thư giãn, và củng để góp vui vào diễn đàn. (không biết gửi vào đây có đúng không ,mong mod điều chỉnh dùm, cám ơn.)
Năm 19..,lúc tôi học lớp nhì ( tương đương lớp 4 bây giờ ),thì tôi đã thích xem sách, báo, truyện.. nói chung cái gì có chử là đọc cho biết, lúc ấy sáng được cho 3 đồng đi học, 2 đồng ăn bánh mì còn một đồng khi ra chơi uống nước,làm gì có tiền mua sách đọc, tôi ra sạp báo gần nhà làm quen để xem
(báo cọp!) không tốn tiền. thường mổi tháng hè, ba mẹ thường gữi anh em chúng tôi về quê ngoại quậy phá, khi gần tựu trường mới đón lên Sai Gon,
Về quê thật thích nào bắt dế, câu cá, trèo cây bắt tổ chim, hái trái, ra ruộng tát nước vọc sình bắt cá, bắt ốc và cua đồng về luộc chấm nước mắm, ôi thật là ngon! trái lại những thứ đó thì người dân bản xứ lại không màng.
Rồi thì cũng chán, tôi khám phá ông ngoại tôi có bộ truyện_Tây du ký diễn nghĩa_mặc dù đã được nẹp gáy bằng 2 miếng tre, nhưng củng bị rách mất trước, sau 5,7 tờ, tôi mang sách ra gốc cây và quên hết mọi việc, chỉ biết mãi mê xem đi xem lại. từ đó hình thành nơi tôi một sự nhận thức _còn có thế giới : Phật, Tiên, Thánh, Thần, các cõi Địa ngục, các vấn đề nhân quả báo ứng, làm nhiều việc xấu sẻ phải bị trừng phạt sau khi chết, còn biết làm điều thiện , tu hành sẻ thành Tiên?
Thời gian qua nhanh, đậu Tiểu học nhưng thi vào Chu Văn An không đạt, ba mẹ xin vào Nguyễn Bá Tòng, năm đầu phải đi bộ đến trường, khoảng cách hơn 4 km, khi tan học tôi về đường Cống Quỳnh ra Trần Hưng Đạo, ngang ngã tư Nguyễn Biểu (lúc trước có rạp hát Văn Cầm ) mé bên Nguyễn Biểu có một cái hẻm thông vào sau rạp hát, đầu hẻm có một người cho thuê truyện Tầu, tiểu thuyết kiếm hiệp..v..v. Nhân duyên hình thành từ đây, hằng ngày tranh thủ đi học về, ngồi tại chổ đó mướn truyện đọc ( vì đâu có tiền thế chân mà đem về) đành đọc được bao nhiêu trang thì đọc, còn phải về ăn cơm không thôi bị đòn. như thế các bộ như: Phong Thần, Đông du Bát Tiên, Nam Du Huê Quang, Bắc Du Chơn Vỏ, Xuân Thu Oanh Liệt, Phong Kiếm Xuân Thu, Thuyết Đường, Tàn Đường, Phản Đường, Chung Vô Diệm, Phàn Lê Huê, Tiết Nhơn Quí chinh đông, Tiết Đinh San chinh tây..v..v.. Bao nhiêu vấn đề nảy sinh trong lòng về sự linh diệu của Phật, Tiên, Thánh, Thần, Thiên Đình, Địa Phủ, nhân quả luân hồi, làm điều ác sẻ phải bị trừng phạt, hành hình nơi Địa ngục, làm nhiều việc thiện, biết tu sẻ thành Tiên!
Qua thêm vài năm, tôi tìm hiểu về _tiểu sử và giáo lý của Đức Thích Ca Mâu ni_qua sách vở, đồng thời tìm hiểu về cách tu luyện của phái Yoga, nhưng ngày ấy còn chưa biết, hiểu nhiều. ( nghe là : mấy ông theo phái Du-Già là thầy pha-kia, đạt được phép nên có thể ngồi trên bàn chông, vẩn không sao, nhịn ăn, uống 1 tháng củng không hề gì! ôi thật là mầu nhiệm, theo suy nghĩ non nớt của tôi.
Thế là khoảng 15 tuổi, tôi bắt đầu tự tập ngồi thế kiết già để_ tập trung tư tưởng?_lúc đầu ngồi 10 phút thì 2 chân đau như bị tra tấn, mồ hôi đổ như tắm, khi bỏ chân ra hai ống quyển bị khuyết lỏm xuống,và tê nhức hàng giờ mặc dù đả xoa bóp liên tục. tại sao những vị tu luyện ngồi lâu được? như vậy mình củng phải ngồi được! thế là tôi quyết tâm tập ngồi, mổi tuần tăng lên thêm 1 phút, và thế là tôi ráng gồng chịu đau để chỉ tập ngồi mà thôi.
_còn tiếp_
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks