Trích dẫn Nguyên văn bởi hoctronhobe Xem Bài Gởi
Từ khi chữa bệnh cho vong đến giờ. Hôm qua là lần đầu tiên tôi thất bại. Không chữa được bệnh cho vong, tôi rất áy náy. Trường hợp này gia chủ người ta vẫn muốn quay lại để gặp vong lần nữa. Tôi thì cũng chưa biết sử lý như thế nào. Tôi viết lên đây, xin ý kiến của các thanh đồng đạo quan đã đi trước.
Tình hình là anh này bị tai nạn chết, sau đó trùng tang gia đình đã đón thày ở yên bái về cắt trùng gần chục năm rồi.
Gia đình người ta có nên nhờ thày giải trấn yểm cho trường hợp này không?
Chị HocTroNhoBe thân mến,

Từ lâu tôi đã đọc các bài của HTNB, vui có buồn có, nhưng cuối cùng, tôi đã được học hỏi rất nhiều từ chị và các anh chị em trên diễn đàn.
Cảm ơn chị, hôm nay tôi xin được tham gia vài lời mạo muội đóng góp cho đề mục này, mong HTNB và chư vị đạo hữu hoan hỉ.

Về chữa bệnh vong:
Chị là người hữu duyên, có năng lực chữa bệnh cho vong thật là rất quý.
Tôi duyên may cũng đôi lần được xem các vị chữa bệnh cho vong, rất linh diệu, gia đình các vong và bản thân các vong rất hoan hỉ. Thật là công đức vô cùng.
Tôi mong chị và các anh chị em có duyên chữa bệnh ngày một tinh tấn để giúp ích cho đời, chữa bệnh ma cho vong, diệt bệnh quỷ cho người sống.

Những người như chị cùng trong một thời phải khoác hai chiếc áo Thầy. Thầy Tâm Linh và Thầy Thuốc.
Công đức vô lượng vô cùng nhưng nếu không cẩn thận, thấu tình đạt lí thì lại gánh nghiệp bách gia.

Thưa chị, tôi được nghe cổ nhân dạy rằng, "Phúc Chủ- Lộc Thầy".
Phúc chủ đây ai cũng hiểu là phúc đức của chủ nhà, của người bệnh, của vong mang bệnh...
Lộc Thầy đây không phải là là lộc tiền tài công danh, mà lộc đây là lộc chữa bệnh.
Hay như các vị thường hay nói, thuốc tốt nhưng thang phải hay.
Thuốc để chữa bệnh nhưng cần phải sắc tốt, uống đúng lúc, bốc đúng thời khí hợp với căn cơ bệnh nhân...

Nói tóm lại, bệnh của vong không phải tự nhiên mà có, nó hình thành, nó phát triển và nó được chữa trị trên cơ sở của một kế hoạch, được tạo lập trên cơ sở phúc đức và nghiệp báo của bệnh nhân và gia tiên nhà họ.
Hay nói ngắn hơn, bệnh (của vong) vận hành theo luật nhân quả, theo lý của Trời Đất.

Vậy nên thưa chị rằng, dù chị có mát tay đến đâu, nhưng phúc nhà người ta không có, khí vận đã tàn, đang phải gánh nghiệp báo thân, thì tôi thiển nghĩ chữa lành rất khó.
Nhưng có điều lạ lùng là những người có duyên chữa bệnh lại thường là những người có tâm từ bi như tâm của người Mẹ.
Trông thấy con bệnh vật vã mà cứ ngỡ như con mình đang đau, bản thân xót xa, trăm phương ngàn kế nung nấu mong chữa được cho con bệnh.

Vậy thì trong thấy bệnh rồi, rõ nhân quả rồi thì có chữa được không?
Cảm nhận của tôi là chữa được.
Vậy thì chữa thế nào?

Bệnh do nghiệp thì cần phải giải nghiệp. Tôi được biết có rất nhiều phương cách để giải nghiệp chữa bệnh.
Nào là con cháu tu tập, hành thiện tích đức, hồi hướng các vị.
Nào là lập đàn cầu siêu cho vong chủ sám hối chư vị chủ nợ của mình... cái đó ta đều biết, nhưng cái tôi muốn nói ở đây là các vị thầy thuốc chữa bệnh vong hoặc bệnh dương thì thế nào?

Theo tôi hiểu, các vị thầy như chị có thể khai thị cho vong và thân nhân, cho vong hiểu rõ nghiệp báo là do tiền duyên tiền nghiệp của bản thân và gia tộc, để vong chủ và gia đình có thể tùy nghi sám hối, hành thiện tích đức.
Nhưng đó là lâu dài, đó chỉ là một mặt thôi, còn để chữa được bệnh cho vong trong một khoảng thời gian ngắn, tôi cho rằng các vị thầy phải có đủ đạo lực, đủ công đức, có nguyện xin hồi hướng công đức này cho vong chủ và xin cùng con cháu người ta gánh giúp nghiệp âm mới mong qua được thanh nhẹ.

Nói thì dễ thế đấy, nhưng làm không dễ.

Khi ta đã nguyện đem duyên của mình ra gánh nghiệp cho đời thì phải tự xác định xem duyên mình to cỡ nào, phúc mình lớn ra sao.
Cũng tựa như chị giúp người qua đường, chị phải nhanh mắt nhanh chân. Giúp người đang vác nặng, chị phải có sức khỏe...
Còn nếu không, công đức đạo lực không đủ thì không những ta chẳng giúp được người mà đôi khi còn làm cho con bệnh thêm nặng, bản thân mình thêm tội.

Mình không có nhiều để hồi hướng giúp họ cũng được, nhưng người thầy phải dày công tu luyện, nguyện hứa với chủ nợ cho người ta tu luyện cùng và hằng ngày phải chuyên cần tu luyện mới được.
Mình phải làm gương tu từ trong tu ra, từ dưới thấp lên cao mới mong họ tin theo được.

Đây cũng là cái mặt trái của nghiệp làm Thầy nói chung và Thầy tâm linh nói riêng. Vậy nên mới có chuyện cổ nhân bảo "làm Thầy tổn phúc" là thế. Công lớn thì nguy cơ tội cũng rất lớn. Vậy tôi khuyên thành thực những người Thầy trên đời này, làm Thầy chẳng phải là Nghề đâu. Đúng Nghiệp đúng Duyên hãy làm, không thì làm Trò cho đỡ khổ, phải không chị HocTroNhoBe thân mến.

Thứ hai, về Trùng Tang:
Cái này các huynh đệ đã nói nhiều rồi, tôi xin không nói nhiều nữa. Chỉ xin lưu ý một câu nhỏ là Trùng Tang không phải là do người ta mà là do mình.
Trùng là "sự" còn "lý" là "lý nhân duyên", tuân theo "luật nhân quả". Hay Trùng là một tín hiệu báo quả nghiệp bắt đầu đến ngày đến giờ phải trả.
Vậy nên chữa Trùng tốt nhất là phải chữa từ gốc. Nếu chữa ngọn thì chỉ có thể "giãn nợ" được chứ không "xóa nợ" được!
Tôi được mọi người dạy rằng, "Trùng" chỉ tính cho các trường hợp vong bị chết bất thường còn như chết già (ngoài 70), sự Trùng không tính.
Vấn đề trùng ngoài 70 tuổi, nếu đạo hữu nào có biết, xin chia sẻ cho.

Về trấn yểm vong:
Theo thiển nghĩ của tôi, vong chỉ là hành giả hay chỉ là đầu sai mà thôi. Nếu trấn vong này sẽ lại có vong khác trong dòng họ sẽ bị chết trùng, sớm muộn thôi. Vậy nên, khi có trùng, trước là cấp cứu, sau phải chữa tận gốc mới mong tốt đẹp.

Nam-mô A-Di-Đà Phật,

Nếu trên đây tôi nói có điều gì không đúng hay làm các vị phật ý, mong các vị hoan hỉ thể chấp cho trò non đạo nhỏ. Mong các vị chỉ dẫn thêm cho.

Nam-mô Cầu-Sám-Hối Bồ-tát Ma-ha-tát.