Sau khi được sự đồng ý của thầy Út, tôi ở lại trong một hang đá nhỏ , kề bên hang động thờ Phật Thích Ca, nơi đây có một giường đơn bằng tre, và một cái bàn nhỏ, hằng ngày vào buổi sáng cô Út cho tôi một tô mì gói chay, ăn xong tôi tự đi quét lá cây ( ở đây có nhiều cây cao to , nên hằng ngày có nhiều lá rụng) , từ sân của Chính Điện , dài xuống nơi Điện thờ , lảm dọc theo lối đi xuống núi, ngày nào cũng làm cho đến trưa, cô Út gọi ăn cơm mới nghỉ, buổi chiều không lao động, chỉ xem kinh , sách, đi kinh hành, và ngồi thiền( chiều vẩn không ăn cơm, cũng đả quen rồi) , nơi đây phải tắm sớm , nước lạnh như nước đá, qua một giờ trưa thì không dám tắm , vì nước lấy từ nguồn nước ngầm sâu trong lòng núi , chuyền theo ống nhựa cở 100mm, cuối ống gắn một ống sắt vuốt nhỏ như cái phểu chừa lổ ra cở 50mm, sức nước phun như vòi cứu hỏa, dùng sức nước thổi vào một cánh quạt, làm xoay một moter tạo ra điện thế 12 v, dùng thắp sáng , những nơi cần , suốt ngày đêm , nên ở trên đỉnh cao vẩn có đèn điện.
Thầy Út cũng không tu pháp thiền , tôi đành tự nghiên cứu thực hành một mình, sau một tháng tự tu , suy gẩm quá trình tầm Đạo mười mấy năm qua, bao gian nan , học hỏi, cũng không làm tôi hiểu rỏ con đường mà tôi chọn. và tôi quyết định về lại TP, tìm việc để tự nuôi thân, vả lại TP là nơi hội tụ tinh hoa của tam tạng Kinh Điển, sách vở có nhiều , khi chưa có thầy dạy bảo, thì nhờ sách vở sẻ mở rộng sự hiểu biết hơn là không biết hỏi ai?
Xin phép thầy Út , tôi trở lại TP tìm việc làm, chiều tối rảnh thì đến chùa kinh kệ, được một thời gian tôi có quen với một bạn nử, cũng có chí nguyện tu hành, chúng tôi thỏa thuận cùng sống chung, hổ trợ nhau trên đường đời ,cũng như đường Đạo, cùng quyết định không có con, để dành hoàn toàn thời gian tìm con đường giải thoát sinh –tử,( lúc còn trẻ , tôi đả quyết tu, nên không hề nghỉ đến chuyện nam, nử. và cố chấp theo sách là còn đồng-tử thì tu mau thành, vì nguyên- dương không thất thoát, nhưng hiểu ra thì người nam sau 16 tuổi, dù không có vợ, tinh đầy tự nó sẻ tràn , trừ khi biết cách _luyện tinh hóa khí_)
Đó cũng là duyên, vì khi sống chung tất cả nhửng ý nguyện của hai người sẻ cùng hiểu rỏ. và người bạn đời góp ý rằng: trong xóm có một Thầy hay chửa bệnh giúp người, tánh tình tốt, không làm việc xấu, là người tu luyện , ông nên đến học hỏi , biết đâu sẻ giúp được ông? . Tôi nghe lời , đến thăm đàm Đạo, thấy thầy cũng có nhiều hiểu biết, tôi hỏi về Pháp-Thiền, vị ấy trả lời _ Về Thiền thì thầy ấy tu theo Đạo-Gia, mà Phật-Gia và Đạo-Gia, thì cách tu bên ngoài tuy giống, nhưng cách luyện, cách hành thì khác, và cách luyện Thiền của Đạo-Gia là cấp bậc tu luyên cuối cùng, chỉ có thể truyền trong bản môn, không thể chỉ cho người ngoài sẻ gây nguy hiểm cho tánh mạng, vì chi luyện được từ thấp lên cao mà thôi_
Tôi về kể lại cho người bạn đời nghe , người bạn nói tùy tôi quyết định , vì thầy ấy đả nói rất rỏ “ nhập Đạo thì mới truyền Đạo được”
Sau một tuần suy nghỉ ,” mình đả lãng phí công lao mười mấy năm, vẩn không tìm thấy đường đi, Phật- Đạo hay Tiên- Đạo, miển là có đường đi , có người hướng dẩn là được. Tôi đến xin Thầy cho nhập Đạo, thầy hẹn ngày điểm đạo (thật ra từ trước đến giờ , tôi không bao giờ nghỉ đến Bùa, Ngải, (mặc dù từ nhỏ tôi đả gặp ma vài lần , lúc gặp có biết là ma đâu mà sợ) . tôi chỉ nghỉ đơn giản_đó là cách gạt người , giống nhửng người làm ảo thuật mà thôi). Khi làm lể điểm Đạo_ những thứ phải cần có_ hoa, quả , nhang,đèn rựu trắng, tôi tưởng giống làm lể quy-y trong chùa, nhưng không phải.
Đứng trước bàn Tổ trang nghiêm , cầm nhang chấp tay lên trán, đọc theo lời thầy , khi đó tôi mới biết môn phái mà tôi theo học là :_Thất Sơn Thần Quyền, Ngủ Sơn Thần Quyền.
Còn tiếp