Tọa thiền vốn không chấp trước tâm, không chấp trước tịnh, mà cũng chẳng nói đến bất động.
Nếu có người bảo là quán tâm, thì tâm vốn là vọng, và bởi vì vọng cũng giống như huyễn, đâu có đối tượng để mà quán.
Nếu nói là quán tịnh, thì bổn tánh con người vốn tịnh, chỉ bởi vì vọng niệm che phủ chơn như.
Chỉ cần lìa vọng niệm, bổn tánh tự nhiên thanh tịnh.
Không thấy được rằng tự tánh vốn thanh tịnh, tâm khởi ý niệm quán tịnh,
là đâm ra khiến vọng niệm về tịnh sanh.
Vọng vốn không nơi chốn, cho nên phải biết rằng những gì mình quán thấy chỉ là hư vọng mà thôi.
Tịnh vốn vô hình tướng, song có người lại vẫn giả lập tịnh tướng, rồi gọi đó là công phu “tu tập Thiền”.
Những người mang kiến chấp này tự che mờ bổn tánh mình, rồi rốt cuộc
lại bị trói buộc bởi cái vọng niệm về tịnh.
Người tu pháp bất động,
không thấy lỗi lầm của người khác, đó là cái bất động của tự tánh.
Kẻ mê tuy tự thân hắn bất động, song thoắt mở miệng là chỉ nói đến thị phi của người khác, do đó đi ngược lại đạo.
Quán tâm quán tịnh, chính là cái nguyên do che chướng đạo.
Này các ông, đã hiểu như vậy rồi, thì trong pháp môn này, gọi là “tọa thiền” có nghĩa là gì?
Trong pháp môn này,
“tọa” có nghĩa là khắp nơi vô ngại,
bên ngoài không khởi niệm nơi bất cứ cảnh giới nào; “thiền” có nghĩa là “bên trong” thấy được bổn tánh và không bị loạn động.
Gọi là “Thiền định” có nghĩa là gì?
Bên ngoài xa lìa các tướng gọi là “thiền”, bên trong không loạn gọi là “định”.
Bên ngoài nếu như tuy có tướng, song bên trong bổn tính vẫn không loạn, thì đó là cái
tự tịnh tự định bổn nguyên.
Chính sự liên hệ với ngoại cảnh gây nên loạn tâm. Do đó bên ngoài xa lìa các tướng tức là “thiền”, bên trong không loạn tức là “định”.
Ngoại thiền nội định, cho nên gọi là Thiền định.
Kinh Duy Ma Cật nói: “Lập tức, hoát nhiên, đạt lại được bổn tâm”. Bồ Tát Giới nói: “Tự tánh vốn bổn nguyên thanh tịnh”. Này các thiện tri thức, hãy tự thấy rằng tự tánh mình vốn thanh tịnh, tự tu tập tự thành tựu. Tự tánh của mình chính là Pháp thân, sự tu hành của mình chính là sự tu hành để thành Phật. Tự thành tựu chính là sự tự thành Phật đạo cho chính mình.
Bookmarks