Trang 1 trong 2 12 Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 1 tới 20 trên 29

Ðề tài: GIẢI ĐÁP NHỮNG THẮC MẮC TRONG KINH

  1. #1

    Mặc định GIẢI ĐÁP NHỮNG THẮC MẮC TRONG KINH

    12212012
    Nhị Đẳng
    Kính thưa tất cả các anh chị em ,hôm nay em lập topic này là để giải đáp tất cả các câu hỏi có liên quan đến trong kinh sách đạo phật mà các bạn vẫn muốn hỏi và chưa có câu trả lời.chúc các anh chị em an lạc và vui vẻ.
    __________________
    chỉnh_tâm
    Cảm ơn bạn nhiều lắm,nhưng trước khi giải đáp thắc mắc xin bạn vui lòng đi học lại lớp ba để viết chính tả cho đúng nhe.
    Vậy tui xin hỏi , nếu ta tụng kinh thì ta được cái gì? ta cầu an Phật có cho ta bình an hay không? Tại sao nhiều người hiền vẫn bị nạn?
    Kính nhờ tỷ Vô Định giải cho em đặng hiểu
    Mô Bụt
    rose4rose4 Chúc mọi người vạn sự bình an

  2. #2

    Mặc định

    MÔ PHẬT hôm nay MINH ĐÀI ,cũng là vo-dinh mới thấy cái topic này và sẽ lần lượt trả lời những câu hỏi của quý đạo hữu ,cùng các phật tử gần xa ,nếu như vo-dinh trả lời có gì chưa được vừa lòng xin các quý đạo hữu miễn thứ .
    NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
    rose4rose4 Chúc mọi người vạn sự bình an

  3. #3

    Mặc định

    nếu ta tụng kinh thì ta được cái gì? ta cầu an Phật có cho ta bình an hay không? Tại sao nhiều người hiền vẫn bị nạn?

    -Phật để lại cho chúng sanh là 48000 vạn pháp môn tu ,mình tạm gọi là như vậy ,có thể PHẬT còn có thể để lại nhiều hơn nữa ,,vậy PHÁP ở đâu mà có .
    Sao nhiều quá vậy ?xin thưa pháp không có sẳn trong tâm mình đâu ,cho một ví dụ :hôm nay gặp người bạn thân lâu ngày mới gặp ,tự nhiên người bạn rủ mình đo nhậu ,đi chơi đây đó ,trong khi đó mình gặp đủ thứ công chuyện ,từ chối thì khó đi thì lỡ công việc ,lúc này đây mình phải suy ngẫm nên đi hay không ?
    Sợ mất lòng người bạn ,mà cũng sợ mất việc của mình ,đây gọi là pháp sanh .Trong một ngày chúng ta đã phát TÂM sanh thì vô số ,tại chúng ta không chú ý đó thôi .
    Cảnh đến là gì? Đó là những hoàng cảnh của trần đưa đến ,liên tục ,liên tục có khi thong thả ,có khi dồn dập sanh khởi ,và nó cũng sanh diệt theo cái TÂM động của bản thân .
    Chính 6 căn của mình tiếp xúc với 6 trần làm cho sanh khởi 6 thức phải chấn động liên hồi ,TÂM chúng sanh là TÂM luôn bị nhiễm ,nghĩa là hay bị cảnh trần lôi cuốn ,đẹp cũng nhớ ,buồn cũng nhớ ,vui cũng nhớ ,hận cũng nhớ ,thơm cũng nhớ cái nhớ này khiến cho TÂM triền miên vọng tưởng điên đảo ,
    Cho nên các PHẬT TỬ phải dựa vào những pháp môn tu như tịnh độ ,thiền ,v…vv…là để TÂM trói vào trụ cột đó ,cũng như con trâu ,con ngựa buộc dây vào cọc ,không chạy linh tinh ,Tụng kinh cũng là một pháp buộc TÂM mình vào những bài kinh .
    Đọc kinh vừa là hình thức tịnh tâm ,vừa để mở mang trí tuệ ,kinh dạy chúng ta làm THIỆN ,sự mong cầu bình an không phải do PHẬT làm cho mình bình an đâu.
    Phật chỉ là điểm tựa ,như con quen hơi mẹ ,dẫu mẹ có mất con luôn tìm chổ dựa tinh thần của người mẹ mà thôi ,mà sự bình an đó là mình đã làm theo lời chỉ dẫn của PHẬT để lại .
    Nếu như chúng sanh tu theo PHẬT tức làm những đều lành ,đều thiền thì đâu có cái ác đem đến cho mình thì sự bình an đó không phải nhờ đọc kinh ,mà là nhờ hành theo kinh PHẬT
    rose4rose4 Chúc mọi người vạn sự bình an

  4. #4

    Mặc định

    chỉ có 84 vạn pháp - chỉ thôi làm gì có 48.000 vạn pháp môn?
    Các pháp -chỉ nầy đều là một phần của Phật pháp,gọi là pháp môn tức môn học về pháp cũng được nhưng không đủ nghĩa mà có khi lầm tưởng là môn phái.
    Sự thật Phật dạy chúng ta điều cơ bản nhất là, hãy tu theo thiện hạnh không làm, nói , nghĩ điếu ác và giữ giới tu sao cho có định có huệ là giải thoát, nhưng vấn đề chính yếu là DẬP TẮT ĐƯỢC TIẾNG NÓI THẦM TRONG TÂM , HAY CÒN GỌI LÀ VÔ NGÔN, VÔ NIỆM, VÔ TƯỚNG, VÔ NGÃ , VÔ PHÁP , VÔ SỞ TRỤ.
    Nếu quý vị tắt được tiếng nói thầm trong tâm , lập tức Phật tánh hiện diện trong vài sát na, tu tập lâu dần, thời gian Phật tánh hiện diện dài hơn.Vì còn ngã kiến còn nghi hoặc còn mong muốn xem phim tình cảm trinh thám,còn mộng tưởng thì chẳng thể thấy tánh, do đó chơn tâm là không lời , mà nhìn các sắc pháp chơn thật như thị, không cần định danh các sắc pháp để tránh trụ vào, đó chính là Phật pháp
    Last edited by linh_tinh_85; 28-01-2012 at 08:29 AM.

  5. #5

    Mặc định

    Tại sao nhiều người hiền vẫn bị nạn?
    Cái thấy của chúng sanh vốn vẫn là cái thấy của phàm tục ,mắt mình thấy người đó hiền ,ăn chay niệm PHẬT ,tại sao người đó vẫn bị quả báo .
    Cho một ví dụ:10 năm trước người này chuyên cướp của giết người ở tù ra ,sau vài năm ,người này ăn chay niệm PHẬT ,nhưng các vong linh 10 năm trước họ không tha ,họ nói người này tu giả dối ,nên dẫu đang là THIỆN ,đang là hiền thì khi tới lúc phước đã tận thì quả báo đó sẽ lập lại ,
    Khi một người làm đều ác lúc cận tử luân hồi họ tái sanh ( vãng sanh) TÂM thiện sanh khởi ,nhưng quả báo vẫn tác động đến nên vì sao người mình thấy HIỀN mà vẫn bị nạn ,là như vậy
    Last edited by minh đài; 28-01-2012 at 08:23 AM.
    rose4rose4 Chúc mọi người vạn sự bình an

  6. #6

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi linh_tinh_85 Xem Bài Gởi
    chỉ có 84 vạn pháp - chỉ thôi làm gì có 48.000 vạn pháp môn?
    Các pháp -chỉ nầy đều là một phần của Phật pháp,gọi là pháp môn tức môn học về pháp cũng được nhưng không đủ nghĩa mà có khi lầm tưởng là môn phái.
    Sự thật Phật dạy chúng ta điều cơ bản nhất là, hãy tu theo thiện hạnh không làm, nói , nghĩ điếu ác và giữ giới tu sao cho có định có huệ là giải thoát, nhưng vấn đề chính yếu là DẬP TẮT ĐƯỢC TIẾNG NÓI THẦM TRONG TÂM , HAY CÒN GỌI LÀ VÔ NGÔN, VÔ NIỆM, VÔ TƯỚNG, VÔ NGÃ , VÔ PHÁP , VÔ SỞ TRỤ.
    Nếu quý vị tắt được tiếng nói thầm trong tâm , lập tức Phật tánh hiện diện trong vài sát na, tu tập lâu dần thời gian Phật tánh hiện diện dài hơn.
    --------------------------------------------------------------------------
    MÔ PHẬT cám ơn huynh,còn ai có câu hỏi gì nữa vo-dinh sẽ trả lời
    Last edited by minh đài; 28-01-2012 at 08:27 AM.
    rose4rose4 Chúc mọi người vạn sự bình an

  7. #7

    Mặc định

    Vì sao Phật lại thành Phật?

  8. #8

    Mặc định

    Em có điều thắc mắc mong các cô chú chỉ dạy. Đó là trước đây đọc báo thì được biết tin đoàn xe đi cứu trợ của một đoàn ni sư (do Sư Thích Nữ Trí Hải dẫn đầu) gặp tai nạn và chết rất thảm khốc. Vậy tại sao những người tu hành, suốt đời tụng kinh, trì chú lại có cái chết đau đớn như vậy ? Trong Chú đại bi đã nói ai trì tụng chú này sẽ được chết bình an vậy mà lại xảy ra sự kiện trên. Em cứ thắc mắc mãi.

  9. #9

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi VôPháp Xem Bài Gởi
    Vì sao Phật lại thành Phật?
    MÔ PHẬT ,trước khi muốn biết vì sao? PHẬTthành PHẬT ,cũng như đã là vua tại sao? lại làm vua ,?.Người tại sao làm người?.
    Vậy ta là ai?PHẬT là ai?Trong các kinh điển đều nói PHẬT là một đấng toàn năng toàn giác ,chánh đẳng chánh giác ,là người phát hiện ra 6 cỏi luân hồi .là người GIÁC NGỘ ra con đường giải thoát,nếu người đó không được trí tuệ như vậy thì đâu phải là PHẬT.
    Vậy PHẬT từ đâu ra ,PHẬT LÀ GÌ?Ngài THÍCH THANH TỪ nói:
    HT. Thích Thanh Từ

    Phật là lời nói gọn, nói đủ là Phật-đà (Buddha) dịch âm tiếng Phạn, dịch nghĩa là Người Giác Ngộ. Phàm nói Phật là chỉ cho đức Thích-ca Mâu-ni (Sakyamuni). Trước đây hơn hai mươi lăm thế kỷ, ở thành Ca-tỳ-la-vệ (Kapilavastu) phía Bắc miền Trung Ấn Độ, trong cung vua Tịnh Phạn (Suddhodana) đã sanh một vị Thái tử tên Tất-đạt-đa (Siddhartha). Lớn lên, có dịp Thái tử đi dạo bốn cửa thành, chứng kiến sự sanh già bệnh chết của kiếp người, khiến Ngài xót xa đau đớn.

    Sau đó, Ngài quyết định từ bỏ một cuộc đời sang cả trong hoàng cung, dấn thân vào rừng núi để tìm ra con đường giải thoát sanh tử. Trải qua mười một năm trời học đạo và khổ tu, bốn mươi chín ngày tọa thiền dưới cội bồ-đề, Ngài bỗng nhiên hoàn toàn giác ngộ, thành Phật hiệu là Thích-ca Mâu-ni. Sau khi giác ngộ, Ngài thấy rõ manh mối lôi cuốn con người trôi lăn trong dòng sanh tử và biết tột cùng con đường giải thoát sanh tử. Nói một cách khác, Ngài biết rõ nguyên nhân và thành quả của sanh tử, biết rõ nguyên nhân và thành quả của giải thoát sanh tử, đồng thời Ngài cũng biết rõ sự sanh thành và hoại diệt của mọi sự vật. Cũng gọi sự giác ngộ ấy là “Trí biết tất cả loại” (Nhất thiết chủng trí).

    Chính trí tuệ này, Ngài đã được viên mãn và cũng đem nó giáo hóa chúng sanh khiến tất cả đều được viên mãn, nên gọi là Phật.

    Phật chỉ nguyên nhân đưa con người vào đường sanh tử và manh mối giải thoát sanh tử một cách rõ ràng, là Mười hai nhân duyên: Vô minh duyên Hành... cho đến Sanh duyên Lão Tử. Đây là vòng tròn nối tiếp triền miên trong sanh tử. Muốn giải thoát sanh tử, tức là: vô minh diệt thì hành diệt... cho đến sanh diệt thì lão tử diệt. Thế là vòng sanh tử rã rời. Nhìn vào mười hai nhân duyên, chúng ta thấy vô minh là chủ động cuộc sanh tử, tiêu diệt vô minh là giải thoát sanh tử. Thế thì, vô minh là đầu mối sanh tử, tiêu diệt vô minh là đầu mối giải thoát sanh tử. Đầu mối còn thì chi mạt ngọn ngành tiếp nối sanh trưởng, đầu mối diệt thì chi mạt ngọn ngành theo đó hết sạch.

    Vô minh là gì mà có khả năng mãnh liệt như thế? Vô minh là không sáng, là mê lầm. Ngay nơi cuộc sống này, mà không biết cái nào là giả dối, không nhận ra cái nào là chân thật, là vô minh. Giả không biết, thật không hay, quả tang là kẻ mê lầm. Đức Phật biết rõ những cái nào là giả dối, nhận chân cái chân thật, nên gọi là Người Giác Ngộ. Được giác ngộ thì không còn vô minh, nên giải thoát sanh tử, đồng thời cũng có đầy đủ mọi diệu dụng mà người đời không thể biết hết, nên nói “giải thoát bất tư nghì”. Thế là, Ngài đã đạt được bản hoài trước khi phát nguyện đi tu. Cũng chính là cái thành quả viên mãn của bao nhiêu năm Ngài khổ công đeo đuổi.

    Sau khi đạt được sở nguyện, Ngài đem pháp của mình đã được chỉ dạy lại cho mọi người, để cùng giác ngộ như Ngài. Trong thời gian ấy, Ngài đã giới thiệu bao nhiêu bản nguyện công hạnh của chư Phật khắp mười phương cho đồ đệ nghe. Do đó, chúng ta được biết thêm nhiều danh hiệu chư Phật khác. Đức Phật là một con người thật, có cha có mẹ có lịch sử rõ ràng và sự giác ngộ của Ngài cũng hoàn toàn chân thật. Chúng ta có thể kiểm chứng sự giác ngộ ấy qua Tam Tạng giáo điển của Ngài còn lưu lại. Đó là vấn đề Phật pháp.

    Như vậy ngay người bình thường khi giác ngộ giải thoát thì gọi là PHẬT .Chứ không phải có sẳn danh từ PHẬT ,đã là chủng tử trong nhiều kiếp giác ngộ rồi dù cho tái sanh luân hồi thì chủng tử đó không thay đổi .Và từ trí tuệ giác ngộ đó tự biết và thấy ,khi va chạm với cảnh trần tục tự nó phát ra mầm móng TÂM THIỆN ,và tự biết cách tu để trở thành bậc giác ngộ .
    Phật cũng có nghĩa là một ý thức, do hơp duyên kết tụ mà thôi,khi đủ duyên thì thành PHẬT
    rose4rose4 Chúc mọi người vạn sự bình an

  10. #10

    Mặc định

    Giác ngộ cũng chưa phải là Phật, giác ngộ là điều kiện tiên khởi, sau đó phải tìm đúng đạo lộ tu tập và hành để đạt được sự giải thoát cả thân lẩn tâm thì mới được gọi là bậc giác, tự bậc giác nầy cũng phải tu tiếp để có chánh giác , tu dưỡng các chánh hạnh như từ bi hỹ xả kham nhẫn lợi tha, xả bỏ chấp trước để giữ tâm thanh tịnh và phát tâm từ bi cho mọi chúng sanh tư hữu tình đến vô tình, tu tâm chơn thành, bình đẳng với mọi chúng sanh, lúc đó mới có khả năng thành Phật
    Nghe một bài kinh trong đ1o có một câu giúp hành giả ngộ ra được chân lý, đây là đốn ngộ, cần phải tiệm tu tiếp tục mới tới chổ giác ngộ rốt ráo.

  11. #11
    Đai Đen Avatar của thiệntâm 123
    Gia nhập
    Dec 2010
    Nơi cư ngụ
    Hồ Chí Minh
    Bài gởi
    563

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi QPhuong Xem Bài Gởi
    Em có điều thắc mắc mong các cô chú chỉ dạy. Đó là trước đây đọc báo thì được biết tin đoàn xe đi cứu trợ của một đoàn ni sư (do Sư Thích Nữ Trí Hải dẫn đầu) gặp tai nạn và chết rất thảm khốc. Vậy tại sao những người tu hành, suốt đời tụng kinh, trì chú lại có cái chết đau đớn như vậy ? Trong Chú đại bi đã nói ai trì tụng chú này sẽ được chết bình an vậy mà lại xảy ra sự kiện trên. Em cứ thắc mắc mãi.
    đệ xin man phép trả lời câu này có sai xin huynh,tỉ thứ lôi cho kẻ học nông hiểu cạn
    Có thể là do kiếp trước nợ chưa dứt, có thể kiếp trước họ gây ra những việc xấu( nay lại đi chung xe) nên cộng nghiệp lại là tử( quả báo tốt kiếp này kiếp sau họ hưởng)
    Còn Chú Đại Bi đã chắc gì họ trì vì có tâm hối cãi?
    có gìk hông đúng các huynh lượng thứ
    Phân thân hiện khắp cõi trần,

    Trăm ngàn vạn kiếp hóa nhân gian này.

    Đáp lời cầu nguyện ứng ngay

    Thuyền từ cứu khổ không giây tạm ngừng.

    rose4rose4rose4rose4

  12. #12

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi dangquang Xem Bài Gởi
    --------------------------------------------------------------------
    Dạ thưa sư huynh ,MINH ĐÀI có nói :Phật để lại cho chúng sanh là 48000 vạn pháp môn tu ,mình tạm gọi là như vậy ,có thể PHẬT còn có thể để lại nhiều hơn nữa .Dạ đây ý muốn nói Phật để lại rất nhiều pháp môn ,vậy pháp cũng do TÂM sanh mà có ,do ứng cảnh mà sanh pháp ,do trụ cảnh mà sanh pháp ,Cảnh cũng do mình ứng mà có ,nội cảnh cũng do nhiễm mà có .
    DANG QUANG muốn xin sư huynh có nhiều kinh nghiệm thiền ,muốn trao đổi đôi đều ,nhiều khi những hiện tượng cuĩng biết, khi tham thiền vào giữa đêm ,bên tai nghe tiếng như o...o....như đàn ong .
    Theo sư huynh hiện tượng này là gì???xin được thọ giáo sư huynh
    chỉ biết khích lệ động viên , nói ra .... hic hic , sợ bạn lại buồn . Dù sao cũng có bước tiến ... âm thanh đó ... hic hic còn cách xa lắm ...
    Vô vi nhi vô bất vi !

  13. #13

    Mặc định

    Giải đáp thắc mắc trong Kinh mà giải đáp sai thì đọa địa ngục chứ chẳng giỡn đâu nha bà cô Minh Đài.

  14. #14

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Chan Tam Xem Bài Gởi
    Giải đáp thắc mắc trong Kinh mà giải đáp sai thì đọa địa ngục chứ chẳng giỡn đâu nha bà cô Minh Đài.
    Nếu chư đạt đến trình độ A La Hán, hay minh tâm của Thiền Tông, Tam muội của Niệm Phật, thì tuyệt nhiên chẳng thể khinh suất. Khi xưa Tổ sư thiền Đông độ là Đạt Ma đến diện kiến vua Lương Võ Đế.

    Vua hỏi: Ông là ai?
    - Tổ: không biết.
    Vua: con người chết sẽ đi về đâu?
    - Tổ: không biết (vì tôi chưa có chết, hỏi việc một người đã chết thì thành ra trái lẽ, nếu đáp biết thì có khác gì vọng ngôn)
    Vua: Trẫm từ khi lên ngôi phụng thờ tam bảo, xây cất tịnh xá, cúng dường chư tăng thời công đức kia có nhiều chăng?
    - Tổ: vô công vô đức.

    Nếu so ra! cái gì cũng biết của đồng học, không bằng một chữ "vô" của Tổ Đông Độ. Đồng học hiểu cái nghãi này chứ :happy:

    Thời Tổ Bá Trượng: khi sư thượng đường thì trong chúng, có một ông già theo chúng nghe pháp. Hôm nọ, đại chúng ra hết chỉ còn ông già không đi. Sư hỏi:


    - Ông là người gì ?

    Ông già thưa:

    - Con chẳng phải người, thời quá khứ thuở Đức Phật Ca diếp, con làm tăng ở núi này, nhân học trò hỏi: “Người đại tu hành có rơi vào nhân quả chăng?”. Con đáp: “Không rơi vào nhân quả”. Do đó đến năm trăm đời đọa làm thân chồn. Nay thỉnh Hòa thượng chuyển một câu nói để con thoát khỏi thân chồn.

    Sư bảo:

    - Ông hỏi đi!

    Ông già hỏi:

    - Người đại tu hành có rơi vào nhân quả chăng ?

    Sư đáp:

    - Không lầm nhân quả.

    Ngay câu nói ấy, ông già đại ngộ làm lễ thưa:

    - Con đã thoát thân chồn. Con ở sau núi dám xin Hòa thượng lấy theo lễ Tăng chết mà tống táng con.

    Sư vào trong kêu Duy Na đánh kiểng bảo chúng ăn cơm xong đưa đám một vị tăng. Đại chúng nhóm nhau bàn tán: “Đại chúng đều mạnh, nhà dưỡng bệnh không có người nào nằm, tại sao có việc này?”.

    Sau khi ăn cơm xong, Sư dẫn chúng đến hang núi phía sau, lấy gậy khơi lên thấy xác một con chồn vừa chết, bèn làm lễ thiêu như vị Tăng.

    Trong đây cho thấy người làm thầy chỉ đáp lầm một chữ thôi mà phải năm trăm kiếp đọa làm chồn. Người học đạo có thể hời hợt, khinh thường đối với việc này sao?
    ..Nam Mô A Di Đa bà Dạ, Đa Tha Dà Đa Dạ...:wave:

  15. #15

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi ta_la_ai Xem Bài Gởi
    Nếu chư đạt đến trình độ A La Hán, hay minh tâm của Thiền Tông, Tam muội của Niệm Phật, thì tuyệt nhiên chẳng thể khinh suất. Khi xưa Tổ sư thiền Đông độ là Đạt Ma đến diện kiến vua Lương Võ Đế.

    Vua hỏi: Ông là ai?
    - Tổ: không biết.
    Vua: con người chết sẽ đi về đâu?
    - Tổ: không biết (vì tôi chưa có chết, hỏi việc một người đã chết thì thành ra trái lẽ, nếu đáp biết thì có khác gì vọng ngôn)
    Vua: Trẫm từ khi lên ngôi phụng thờ tam bảo, xây cất tịnh xá, cúng dường chư tăng thời công đức kia có nhiều chăng?
    - Tổ: vô công vô đức.

    Nếu so ra! cái gì cũng biết của đồng học, không bằng một chữ "vô" của Tổ Đông Độ. Đồng học hiểu cái nghãi này chứ :happy:

    Thời Tổ Bá Trượng: khi sư thượng đường thì trong chúng, có một ông già theo chúng nghe pháp. Hôm nọ, đại chúng ra hết chỉ còn ông già không đi. Sư hỏi:


    - Ông là người gì ?

    Ông già thưa:

    - Con chẳng phải người, thời quá khứ thuở Đức Phật Ca diếp, con làm tăng ở núi này, nhân học trò hỏi: “Người đại tu hành có rơi vào nhân quả chăng?”. Con đáp: “Không rơi vào nhân quả”. Do đó đến năm trăm đời đọa làm thân chồn. Nay thỉnh Hòa thượng chuyển một câu nói để con thoát khỏi thân chồn.

    Sư bảo:

    - Ông hỏi đi!

    Ông già hỏi:

    - Người đại tu hành có rơi vào nhân quả chăng ?

    Sư đáp:

    - Không lầm nhân quả.

    Ngay câu nói ấy, ông già đại ngộ làm lễ thưa:

    - Con đã thoát thân chồn. Con ở sau núi dám xin Hòa thượng lấy theo lễ Tăng chết mà tống táng con.

    Sư vào trong kêu Duy Na đánh kiểng bảo chúng ăn cơm xong đưa đám một vị tăng. Đại chúng nhóm nhau bàn tán: “Đại chúng đều mạnh, nhà dưỡng bệnh không có người nào nằm, tại sao có việc này?”.

    Sau khi ăn cơm xong, Sư dẫn chúng đến hang núi phía sau, lấy gậy khơi lên thấy xác một con chồn vừa chết, bèn làm lễ thiêu như vị Tăng.

    Trong đây cho thấy người làm thầy chỉ đáp lầm một chữ thôi mà phải năm trăm kiếp đọa làm chồn. Người học đạo có thể hời hợt, khinh thường đối với việc này sao?
    Nếu vậy bà cô minh đài ko nên buông lời thuyết pháp, giải đáp thắc mắc trong Kinh đúng không bạn ta là ai? Vì sai 1 chữ mà đọa mấy trăm kiếp chồn, nói chi bà lỡ thuyết sai cả lố thì thôi rồi, địa ngục có phần, bữa gặp cái ông tuệ văn gì đó cũng tà ma nó nhập, giờ lại..

  16. #16

    Mặc định

    Ta_la_ai , khi nào thấy được chẳng qua tri giác ,lúc đó tạm gọi là ... nên tham thoại , chớ làm những việc vô ích . lời tổ có hiểu được chân ý chăng ? vậy lời của bạn đâu ? hãy tư duy , đừng chấp vào cái bạn đang có .
    Vô vi nhi vô bất vi !

  17. #17

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi colenao123 Xem Bài Gởi
    Ta_la_ai , khi nào thấy được chẳng qua tri giác ,lúc đó tạm gọi là ... nên tham thoại , chớ làm những việc vô ích . lời tổ có hiểu được chân ý chăng ? vậy lời của bạn đâu ? hãy tư duy , đừng chấp vào cái bạn đang có .
    Tôi chẳng có gì cả? bạn có ak, thế thì đem ra cho đại chúng cùng xem nào? :happy:
    ..Nam Mô A Di Đa bà Dạ, Đa Tha Dà Đa Dạ...:wave:

  18. #18

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi QPhuong Xem Bài Gởi
    Em có điều thắc mắc mong các cô chú chỉ dạy. Đó là trước đây đọc báo thì được biết tin đoàn xe đi cứu trợ của một đoàn ni sư (do Sư Thích Nữ Trí Hải dẫn đầu) gặp tai nạn và chết rất thảm khốc. Vậy tại sao những người tu hành, suốt đời tụng kinh, trì chú lại có cái chết đau đớn như vậy ? Trong Chú đại bi đã nói ai trì tụng chú này sẽ được chết bình an vậy mà lại xảy ra sự kiện trên. Em cứ thắc mắc mãi.
    ------------------------------------------------------------------------
    PHƯỚC THIỆN
    -------------------------
    Của cư sỉ DIỆU ĐỊNH
    Khi quan sát ở trần gian người giàu kẻ nghèo hay bị chênh lệch vì sao ? vậy vì
    người giàu họ đã gieo nhiều phước thí , người nghèo vì phước họ cạn ,đều này
    phải nói sao?cư sỉ DIỆU ĐỊNH sẽ mở một đường làm sáng tỏ vấn đề này.
    Trước tiên mình nhìn một người làm vườn ,họ vun đắp gốc chăm sóc cho cây ,nhưng
    họ luôn uể oải lười biếng ,chính họ lười như vậy cây cũng mọc ,cũng ra hoa kết
    trái , nhưng trái nó èo uộc ,ít trái đậu ,cứ trông lên xem trái nào chín thì
    hái ăn liền cho đở rồi lại làm tiếp .Đây gọi là phước hữu lậu , làm việc gì
    cũng muốn nhận liền ,cứ sợ việc làm của mình ko ai chứng minh ,hoặc cứ lo mình
    làm cái gì đó mà ko có sự đáo lại ,thiệt là ko xứng đáng
    Có hạng người sáng say chiều xỉn ,vợ con đói mặc kệ ,cha mẹ thì bỏ phế ko báo
    hiếu ,nhìn vô người ta gọi đây là gia đình vô phước ,tức ko gieo một chúc phước
    nào .
    Ngay bản thân họ đã ko đủ ăn ,làm gì bố thí cho ai ,làm gì có dư để cứu giúp ai
    ,đến đời người con ,ko được ăn học ,khổ sở lăn lóc chợ đời ,tại sao?vì ngay đời
    trước đã ko dư để giúp đời sau tiến ,thì đây là sự truyền nối ,đến người con
    khổ lại lập lại của đời trước ,nếu người kế đó giác ngộ ra sự khổ là do sự lười
    biếng của đời trước ,thì phải làm ,biết sống nhân hoà ,biết yêu thương thì sự
    khổ sẽ chấm dứt .
    Vậy phước là do sự tích luỹ ,từ trước ,mà tự nó lên cây ,ra hoa kết quả ,nhiều
    hay ít do mình có vun chăm bón ko .
    Phước vốn là vô hình ko ai nói được ,ngay trước mắt ,mọi người ai cũng thấy ,hể
    mình giúp ai cái gì ,tự nhiên họ lại trao tặng lại cái khác ,mình càng biết tu
    ,biết yêu thương biết quan tâm họ thì họ cũng lại biết yêu thương quan tâm lại
    cho mình ,hể làm phước mà mong cầu cái gì đó , mà đáo ngay lại đó là mình đang
    được phước hữu lậu .
    Nếu mình quan sát loại người thứ hai làm vườn ,họ chăm chúc vun sới ,cứ làm dù
    đủ ăn nhưng họ vẫn làm ko ỷ lại cái trái trên cây ,họ ăn ko hết có dư đem chia
    sẻ cho người đang đói bất lực ko đều kiện vươn lên ,cái dư đem giúp đó chính là
    phước ,mà họ dư giả ko một chúc gì cầu đáo lại ,họ tích như vậy đến khi luân
    hồi họ được tái sanh trong gia đình giàu có ,vì họ đã đem phước để tích luỷ
    lang tràn ,khi tái sanh trong gia đình vừa biết tu hành ,vừa biết tích luỹ của
    cải ,tất cả phương tiện đầy đủ ,thì người đó đã tràn phước ,nếu như phước tràn
    mà biết gieo phước ,thì phước tạo phước ,còn ko biết tạo phước thì phước tích
    luỹ sẽ cạn ,phước tạo chưa có , lâu ngày thì phước tích luỹ hết ,phước hiện tại
    vừa đủ ,nên có hạng người vừa phải lao vào để lo sự sống ,mà vừa tạo phước ,vậy
    mà nạn tai lại luôn theo vì phước của người đó cạn ,.
    Có hạng người luôn làm ác mà họ vẫn giàu vì họ tích luỹ phước ,lúc trước quá
    nhiều ,hiện họ làm ác nhưng phước chưa cạn ,đến khi cạn rồi họ cũng bắt đầu
    nhận cái ác mà họ gieo ,vì vậy người nào hay gặp nạn ,hay gặp chuyện ko may ,đó
    là phước báo đáo hạng tuỳ theo thiện ác trong hiện đời ,hoặc trong tiền căn mà
    tự nhiên đáo lại ,nhiều người cứ hay nói tại sao tôi làm thiện ,mà toàn gặp ác
    , vì đó là phước báo đáo lại của mình .
    Người làm phước ko suy tính phước đáo đó ,sẽ nhận phước đáo lai ở trong những
    kiếp kế một lúc nào đó nó sẽ báo ,cái nhận lại là vô tận ,nếu làm phước ko toan
    tính ,thì phước đó gọi là phước vô lậu.
    LÀM THẾ NÀO PHƯỚC THIỆN MỚI GỌI LÀ THIỆN
    LÀM PHƯỚC CÓ TOAN TÍNH
    Bây giờ ta phải quan sát một người làm phước ,bố thí gạo ,người bố thí này phát
    tâm bố thí nhưng trong bố thí đó họ nghỉ .
    -ừ mình mới trúng một tờ vé số ,đem một phần để bố thí ,cầu sao ?mình được lộc
    ,được phước được .......
    Người khác bỏ tiền tài ra đắp tượng phật ,nghỉ hôm nay mình đắp tượng phật mong
    sao ,sau này để phước cho con .
    Người thắp nhang ,cúng cầu đầu khấn con cầu cho ........tất cả đều có một mong
    cầu phước đáo lại .
    Người tu ,xây chùa ,hay hiện tướng phật ,được danh ,được địa vị rồi ngồi độ bá
    gia đã có một sự tính cho bản thân ,.
    Có khi người tu xây chùa đắp tượng , mở đường chủ yếu để bá gia khen tặng ,
    thì phước này trong thế gian chiếm 90/trăm .
    Nhưng làm phước có mưu cầu thiện cho mình thì được hưởng một nửa ,vì cái thiện
    trổi lên vì mưu cầu đạo mà thiện .
    Còn người làm phước nghỉ ,hôm nay mình làm phước cái việc làm phước này để
    hưởng cái lộc kia ,ví dụ <:người đắp tượng ,trị giá 2 triệu ,nâng giá 3
    triệu,tức mình lợi 1 triệu ,nhưng người ngoài nhìn vô nói vị này đắp tượng
    phước vô tận ,nhưng thiệt ra phước đức đắp tượng này ,vị phát tâm đó hoàn toàn
    ko hưởng .
    Như xây chùa người tu trong ngôi chùa đó đứng ra xây ,nếu người nghỉ vị thầy
    này phước cao hưởng ngôi chùa lớn , hưởng lộc cúng nhiều ,thiệt ra vị thầy này
    đang tu cho ai?dẫu chùa là nơi mượn để thí pháp ,nhưng nhìn cho kỷ thì vị thầy
    đang trả nợ ,cho bá gia ,chính thầy ko hề có cái gì trong đó ,1000 người cúng
    dường cầu được cứu , cầu được vãng sanh ,vị thầy này có thể cứu có thể vãng
    sanh ,cho hết thảy ko?vì các pháp thiện phải đi với hành ,nên nhìn kỷ phước trừ
    phước hưởng sẽ chẳng có còn nên luật bù trừ sẽ hết phước .Như anh bán tôi mua
    kể như xong vậy.
    PHƯỚC HƯỞNG PHƯỚC
    Còn người thấy người nghèo khổ không đành lòng mà phát tâm đem gạo bố thí , và
    nghỉ tại họ đói nên cho họ ,hoặc thấy nơi nào người ta đang túng quẩn ra tay
    cứu mà ko hề cần sự báo đáp ,làm phước vì chúng sanh cần mà bản thân ko có sự
    mưu cầu đây mới hưởng trọn vẹn phước .
    Người làm phước chỉ là ý tốt ,ko có mưu cầu bản thân đó là phước thiện ,đồng
    thời được hưởng phước vô tận ,nếu người tu ko chấp phước báo sẽ được thăng
    ,được thoát luân hồi vay trả luôn , còn chấp phước sẽ đáo lại mà hưởng , hoặc
    trả ở cỏi ta bà .
    Nên người tu cẩn thận ở chổ làm phước thiện ,suy nghỉ trước khi hành lơ mơ cứ
    đảo lại lục đạo mà trả ,hoặc hưởng , hoặc mượn , hoặc đòi lên xuống hoài ,ko ra
    khỏi lục đạo .


    PHƯỚC THIỆNTT
    Nếu nói làm phước được phước nhiều vậy người giàu họ có phước tạo phước
    nhiều rồi đắc quả, còn nghười nghèo ko tiền hay ko có cơ hội làm phước , ví dụ
    người có thời gian tụng kinh tu hành còn người nghèo lo bôn ba , chẳng lẻ ko có
    cơ hội làm phước sao ?.
    Bây giờ hãy quan sát người tụng kinh ,người tụng kinh như thế nào mới có phước
    ,khi thấy người nào tụng kinh gõ mỏ siêng năng tụng , tung ngày tụng đêm tứ
    thời tụng , thắp nhang liên tục ,lạy phật tứ phương ,nhìn vô ta nói người này
    siêng tu , thực chất không phải ,trong lòng người này hoảng loạn ,trong cuộc
    sống từng làm việc sái hoặc thiếu lương tâm ,bản tâm đã hết phước , nhiều nạn
    ,nhiều nghiệp đỗ dồn đều này chính họ đang tu cho mình ,trong cấp bách chỉ cầu
    cho mình thôi ,ko thể cầu nổi cho ai , và bản tâm ko an ,và người xuất gia ,ta
    quan sát tu ráo riết ,đạo mạo ,tin tấn ,siêng năng cứ quan sát thân tướng ta sẽ
    nhận ra người tu đó vì chúng sanh hay vì bản thân , hay vì nghiệp báo mà tu .
    Bây giờ ta lại quan sát loại người tu thứ hai , gia đình rất giàu có , dư ăn dư
    để ,có quyền có thế ,ung dung tụng kinh rất mực siêng năng ,bố thí ,thực chất
    khi chấm thì các phần vô vi lại chấm rớt ,vì thực chất những vị này tu để làm
    màu cho thiêng hạ ,trong sự giả tạo đó họ cho vay cắt cổ , buôn gian bán lận
    ,họ ko hoảng loạn ,nhưng tu tin tấn .
    Người tu thực sự phước ,trong phong cách tụng kinh rất thong thả , nhẹ nhàng
    ,thư thái ,nguyện cầu luôn nghỉ đến chúng sanh , việc làm hằng ngày cũng thật
    quang minh , đúng lương tâm ,tiếng mỏ câu kinh như để thanh tịnh ,
    Những người tại gia ,ko tụng kinh ,muốn làm phước , cứ tuỳ duyên ,giả sử người
    bị trúng gió mình cạo gió ,hoặc người khốn khổ mình đến an ủi ,ko nhất thiết
    cần có tiền bạc hay ko,làm phước thì nhiều cơ hội ,giúp người tuỳ hoàng cảnh ,
    tuỳ cơ hội , tuỳ duyên . ko phải bắt buộc .Tuỳ theo khả năng của mình mà cứu
    giúp .Đã gọi là phước ko hẳn mình làm phước này mà được hưởng phước báo của
    phước này , mà làm phước này lại được phước báo khác ở trong kiếp kế .
    Có nhiều người vừa nghe nói làm phước là phước nhiều , in hàng đống kinh cúng
    dường , trời ơi kinh nơi chùa chất cao mà kinh cúng dường cũng nhiều rồi chất
    kho ,đem gạo cúng dường ,gạo nhiều đến ăn ko hết để mọt ,tôi có chuyến đi núi
    GIA LÀO nơi đây họ ko nhận tiền muối gạo họ đem lên cúng , muối chất cao như
    núi ,có nơi trái cây nhiều ăn ko hết để thúi luôn .
    Vậy việc đó có phước ko?có nơi thắp nhang , khói mịt mù ,từng đống , đến phát
    hoả ,sự làm phước là tập cho người phật tử biết chan hoà tình yêu thương ,biết
    sang sẻ ,phát huy lòng từ bi ,nhân ái ,chứ phật đã từng bỏ ngai vàng để đến với
    đạo , chang hoà cùng chúng sanh , thờ ngài là thờ tấm gương , thờ các chư vị
    đều là tấm gương thắp sáng ngọn đuốc ,chứ ngài ko đòi hỏi vàng bạc châu báu của
    trần gian ,người chỉ để lại con đường vạch sẳn để đến toàn giác chơn ,có hữu vi
    rồi có vô vi .
    Phước do tích luỷ , chứ ko phải gieo phước muốn có phước liền nhiều khi những
    sự mong cầu đó ko như ý muốn , vì phước báo chưa đáo lai thì đành chịu ,vì vậy
    mình tu phải tu liên tục , chứ đừng chờ nạn đến mới tu thì quá chậm
    Ko phải mọi vật chất mua được vô vi ,tu phải biết vận dụng ,bằng trí tuệ ,thông
    minh ,mọi hữu hình của thế gian chỉ để cứu bệnh trần gian chứ ko nói được đắc
    chơn tâm ,ko phải đem của cải cúng nhiều hay ráo riết lạy khắp nơi , hoặc tu
    loạn cào mà cho có thể đắc thành ,mà do tâm này có thành tâm , có an định ,có
    trong sáng của thần thức mới có đắc thành , tự tu mới có mà thôi ./.

    Có người hỏi cô rằng:tôi bỏ 1 cây vàng để đánh đổi những
    thành tựu trên pháp thiền của cô được ko? Cô trả lời ,ngàn vàng cũng không mua được
    ,vì những thành tựu của bản thân là do chính mình tu tập ,không cho ai được
    ,không bán ai được .


    GIỐNG như nhà giàu
    muốn mua hạnh phúc của người khác ,hạnh phúc này bỏ tiền không thể mua được ,có những
    vị tu đắc quả ,mình cũng không thể đánh đổi vật chất để nhận thành tựu hành trì
    của người .


    Qủa là như vậy ,ai
    ăn nấy no,ai tu nấy chứng ,đạt quả do hành trì của bản thân ,sự thành công này
    không ai mua được, không ai đánh cắp được ,giống như đức PHẬT nói :ai tu tin tấn
    thành khẩn đúng chánh pháp ,PHẬT ban cho hạt MINH CHÂU, đó chính là trí tuệ ,dù
    cho thông minh chứ ko thể lấy được hạt MINH CHÂU trên đầu của vị đắc quả .


    Tiền tài danh vọng chỉ
    là hữu vi vay mượn ,buôn thân này rồi thì hữu vi cũng tan theo mây khói ,tham
    cho lắm ,sân cho lắm ,si cho lắm rồi cũng buông ,bao nhiêu tội trần lại buộc ràng nơi địa ngục
    rose4rose4 Chúc mọi người vạn sự bình an

  19. #19

    Mặc định

    Phước chưa đầy ,nhưng quả báo đã đến ,khi nhân duyên đúng giờ đúng khắc ,lập tức những người cùng chung nghiệp tự kết với nhau và trả báo cùng một lúc,cho nên quý hữu thấy làm thiện mà phải gặp nạn cùng một lúc như vậy
    Như vụ án LÊ VĂN LUYỆN ,cướp tiệm vàng giết hết nhà người ta ,10 năm sau nó xuất gia tu ,cùng các đồng nghiệp cũng tu ,những đồng tiền cướp được cũng được sanh sản và được làm từ thiện ,đến lúc đúng giờ thì nguyên nhóm phải trả nghiệp một loạt luôn ,
    câu chuyện cũng được giống như chuyện đi từ thiện ,vì đây là nghiệp quả của nhiều kiếp ,kinh đọc để chỉnh TÂM thôi
    Last edited by minh đài; 29-01-2012 at 07:14 AM.
    rose4rose4 Chúc mọi người vạn sự bình an

  20. #20

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Chan Tam Xem Bài Gởi
    Nếu vậy bà cô minh đài ko nên buông lời thuyết pháp, giải đáp thắc mắc trong Kinh đúng không bạn ta là ai? Vì sai 1 chữ mà đọa mấy trăm kiếp chồn, nói chi bà lỡ thuyết sai cả lố thì thôi rồi, địa ngục có phần, bữa gặp cái ông tuệ văn gì đó cũng tà ma nó nhập, giờ lại..
    -------------------------------------------------------------------
    Cám ơn ! lời nhắc nhỡ của chan tam ,người tu trí tự biết liệu cơm gắp mắm ,biết trí tuệ mình đến đâu ,và nên dừng ở điểm nào ,chan tâm đã quá quan tâm cho cô ,cô thành thật cám ơn con. Còn ai thắc mắc ko cứ hỏi ,cô sẽ trả lời
    NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
    rose4rose4 Chúc mọi người vạn sự bình an

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. VÌ SAO PHẬT GIÁO SUY TÀN TẠI ẤN ĐỘ
    By Bin571 in forum Đạo Phật
    Trả lời: 24
    Bài mới gởi: 20-10-2022, 08:20 AM
  2. Trả lời: 12
    Bài mới gởi: 20-04-2012, 09:16 AM
  3. Trả lời: 48
    Bài mới gởi: 29-04-2011, 12:15 AM
  4. TỐ NỮ KINH 1
    By thaiduong162 in forum Y, Dược Thuật
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 25-04-2011, 09:12 PM
  5. Pháp Ngữ của Hòa Thượng Tịnh Không
    By bachliencu in forum Đạo Phật
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 05-04-2011, 09:12 PM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •