Các anh các chị có nhớ cấu đố con ba ba không viết lên cho mọi người cùng xem.
470525.:ciao:
Các anh các chị có nhớ cấu đố con ba ba không viết lên cho mọi người cùng xem.
470525.:ciao:
Các anh chị chưa thấy trả lời. Tôi xin kể câu chuyện:
Có 2 cậu bế sinh đôi chưa tới thời kỳ bà mẹ khai hoa. hai cậu bé mới nói với nhau.
- Sau khi ra đời lớn lên anh làm nghề gì ?
-Tao lớn lên làm nghề điện.
-Sao lại làm nghề điện.
-Trong này tối quá phải có 1 bóng điện ở đây. còn mày lớn lên làm gì ?
-Em lớn lên làm Police, để phạt vi cảnh thàng cha nào cứ đêm đổ nước vào đầu anh em mình.
470525.![]()
mẹ đi vắng, nhà đang đông khách bỗng cậu con trai chạy lai nói to với bố:
-Bố ơi cho con đi ị
Ông bố đỏ mặt cho con đi ị, bảo con
-Con vô ý quá, ai lại nhà đang đông khách, con lại nói đi ị.
Cậu con trai hỏi lại.
-Vậy bố bảo con nên nói thế nào.
Ông bố buột miệng nói luôn.
-Con nên nói từ nó đẹp vào ví dụ con bảo :Bố ơi cho con đi hát chẳng hạn.
Mấy hôm sau cả 2 vợ chồng đi công tác, đưa cậu be gửi bên ông ngoại, cậu bé ngủ với ông, nửa đêm cậu bé nói
-Ông ơi cho con đi hát.
Ông ngoại bảo:
-Nửa đêm, nửa hôm con hát, hàng xóm người ta nói chết.
-Ứ ừ con mót hát lắm rồi.
-Thôi được con muốn hát, thì hát khẽ vào tai ông.
thế là cậu bé thực hiện bài hát mà bố cháu dạy.
1 bà bị sốt không rõ nguyên nhân đến phòng khám thăm bệnh, Bác sỹ phải đo nhiệt độ bệnh nhân, mà đo nhiệt độ cóp 3 chỗ đo trong đó có 2 chỗ đo nhiêt độ chính xác đó là tiền môn và hậu môn. đo nhiệt độ 1 lúc sau bỗng bà bệnh nhân nói với bác sỹ.
- Thưa ông hình như ông nhầm, chỗ đó không phải đo nhiệt độ.
ông bác sỹ thản nhiên trả lời:
-Có bà nhầm thì có, cái đó có phải là cái đo nhiệt độ đâu.
470525.:ciao:
Mấy bác bên cầu đường ghê quá!
Tiện đây em hỏi thật bác nhé: có một cậu KS cầu đường, trước khi lấy vợ đã từng quan hệ với 1 cô đã có 1 đời chồng ở cùng đơn vị ( cô này trông rất xấu, tính nết cũng chẳng ra gì). Có bầu nên bị phát hiện, cô kia đổ cho cậu này ( dưới công trường cũng chẳng biết ai là tác giả).
Cô người yêu kia biết, nhưng cuối cùng do anh ta xám hối và giải quyết đc chuyện đó nên 2 người vẫn đến đc với nhau, cô kia bỏ qua.
Vậy mà sau khi có con, cô kia phát hiện ra dường như anh ta vẫn còn có quan hệ với gái và có những lời nói ko nên lắm ...
Bác bảo con trai cầu đường như thế có nên tin anh ta là chung thủy đc ko? Anh ta cứ đi công trường suốt ...
CHÂN - THIỆN - NHẪN
Em không phải tiêu cực đâu, nhưng tiếp xúc với mấy thanh niên cầu đường thấy kinh khủng lắm. Cái khoản ấy kinh khủng lắm.
Bác Trần Tiến còn phải sáng tác một bài hát về các bác bên cầu đường mà: cầu xây xong đã lâu không thấy người về đưa dâu ...
Trên là em nói rằng lại quan hệ với cô khác kia bác ạ ...
Trước đây em có bảo là phải cân nhắc kỹ trước khi hôn nhân, nhưng yêu anh ta quá đâm khó dứt.
Bây giờ chỉ một vấn đề nhỏ là dễ rạn nứt rồi.
Mà mấy bác bên cầu đường có vẻ dấu hơi kém nhỉ? :) Bác đã bị lần nào thế chưa đấy ...
CHÂN - THIỆN - NHẪN
Đúng bạn nói đã gặp những người đó rồi, trong mỗi ngàng nghế có đặc thù riêng, mình cũng thấy vậy nhưng hầu hết những người có mô phạm ho sông sôi động và yêu đời lắm, nhưng cũng có con sauu làm rầu nồi canh bạn ạ.
Nói như vậy mình cũng là trả lời câu hỏi của proxy rồi.
Chúc bạn mọi sự như ý.
470525.:ciao:![]()
Anh em mình gặp nhau trên diễn đàn trao đổi về mọi nhẽ, trong đó sao cho tâm hồn luôn luôn cao đạo, trông lên không thẹn với trời, cúi xuống đất không xấu hổ với thổ công, chúng mình với an lòng phải không bạn. Tất nhiên không ngoại trừ nhiều yếu tố tâm linh khác. Chúng ta không phải tu tiên đắc đạo chỉ là những người trần tục sống 1 cuộc cuộc sống đời thường, sống sao cho phải đạo. Mà đã là cuộc sống trần tục thì cũng phải có lúc buồn lúc vui, hoặc trong lòng u uất 1 điều không thể 1 sớm 1 chiều dãi bầy hết được, nên phải tự an ủi, tự động viên, tự khích lệ và cũng có thể phải sống trần trụi hoang dã để mà cố gắng vượt qua
chúc mọi sự tốt lành.
470525.:ciao:
Last edited by 470525; 14-06-2008 at 08:35 PM.
Do cầu thang cơ quan không rộng rãi như các cầu thang của các cơ quan khác, anh bạn người to đi trước mấy bà và mấy cô trong cơ quan, kẻng báo giờ làm việc bắt đầu, thấy chậm chạp quá mấy bà gắt lên:
-Ông này đi nhanh lên cứ khệnh khạng như thế này thì hết buổi mất.
Anh bạn thủng thẳng trả lời:
-Tôi cho các bà kẹp 1 cái chai 0,75lít mà đi được như tôi thì giỏi, đây cả đời phải kẹp chai to những 1 lít đi vậy là nhanh.
Cac bà....................
470525.:votay::votay::votay:
Anh bạn, cùng cô bạn gái cùng phòng đi ăn chiêu đãi trúng sổ số, vì nể bạn gái nên anh bạn ăn uống tận tình, sau khi ăn cô bạn nói:
- Anh về cứ lờ đi, nếu ai hỏi đừng có nói đi ăn chiêu dãi sổ số nhé.
Về sđến phòng do quên hay cố tình quên, anh bạn buột miệng nói ra, cô bạn gái dận lắm mói nói:
-Đã bảo cứ lờ đi, anh lại không lờ, khai ra chết em.
Anh bạn điềm nhiên trả lời:
-Vì anh không có Lờ đâu, nên phải nói.
Cô bạn.............
470525.:votay::votay::votay:
Last edited by 470525; 15-06-2008 at 05:06 PM.
Đến với diễn đàn này là bác đã bước vào một phần của thế giới tâm linh rồi. Ở đây có nhiều người tu đạo lắm.
Quan điểm của bác cũng đã gần những người tu đạo rồi đó. Khi nào bác vượt qua là đã tốt rồi. Đã biết một phần giác ngộ rồi.
Chữ "Phật" có nghĩa là giác ngộ, giác ngộ ra lẽ sống ở đời đó bác ạ, nó giản dị lắm.:)
CHÂN - THIỆN - NHẪN
Đúng như bạn nói, cuộc sống dản dị lắm, anh em mình sống không tranh dành :quyền lợi kinh tế, quyền lợi chính trị, không phải tu để thành tiên, thành phật, thành các cao nhân này khác, nhưng anh em mình sống không xấu hổ với trời cao, không thẹn thùng với đất dày, trông thấy phật tổ khiêm nhường vui mừng, trông thấy chúa jêsu thân thiện kính trọng, ma thiêng, quỉ dữ phải xa lánh, cho nên mình nghĩ phật tại tâm, chúa tại tâm, cuộc sống rất đàng hoàng đĩnh đạc với thiên hạ. Nên các cụ nói : "thứ nhất là tu tại gia, thứ nhì tu chợ, thứ 3 tu chùa"Cho nên cách sống của mình là như vậy. có mấy lời tâm sự với bạn mong bạn thông cảm,chúc an lành.
470525.:listen::listen::listen:![]()
Nếu tâm đạt được ma thiêng quỷ dữ phải xa lánh là bác đã tiến lớn lắm đó! Chẳng phải như thần tiên mà con người thờ phụng để cầu tài lộc mà cảnh giới trong tâm đã đạt tới đó một cách thánh thiện nhất rồi. Phật tại tâm nghĩa là con đường tu tâm là con đường giác ngộ chân chính nhất đó bác ạ. Quả thực bác rất có duyên với con đường giác ngộ.
Tất cả các môn tu luyện đều là tu tâm, nhưng nhiều khi đã bị hình thức, lễ nghi ràng buộc. Vứt bỏ mọi ràng buộc là con đường ngắn nhất để tu tâm.
CHÂN - THIỆN - NHẪN
Mình cũng không giám là tâm "con đường giác ngộ chân chính nhất " mà lòng dạ mình cũng còn bận chút trần ai, cung chưa đạt đến múc tâm thanh cao như các bậc thánh hiền mà chỉ là người trần dung tục trong cuộc sống mưu sinh mà thôi, chưa đạt được như các vị sư " Khổ nạn" đâu, chưa dám chịu khổ được bạn à. Nhưng tư sâu xa lòng mình đều luôn sống hết mình với mọi người, tự nhủ lòng phải đặt địa vị mình vào địa vị họ mà phân tích: Trong cuộc sống khó khăn này , cũng có người dìu nhau, động viên nhau mà đi, cũng có người thấy bất bình thì dang tay cứu trợ... cũng có người đạp lên lưng nhau mà đi cũng có người, sống chết mặc bay... cho nên long phải nhủ lòng lựa chọn bạn mà học tập, trao đổi và chia sẻ, trong lúc tôi khốn khổ có người động viên an ủi, tâm tư với mình những nỗi niềm cay dắng, vạch cho mình những nẻo đường đi tới tương lai rực rõ. những người bạn đó luôn luôn phải khắc sâu trong lòng, cái tâm của những người bạn trong sạch ngời sáng đó phải cám ơn họ. Cũng có người lợi dụng, cũng có người vùi dập...Những người đó cũng không nên tránh xa mà lấy đó làm bài học để đời, nhưng cũng không thù ghét họ, vì cuộc đời của họ chỉ đến mức độ ấy, không thuộc dạng đẳng cấp về trái tim trong sáng. Thế cho nên mình phải có tấm lòng kiên định, cần cái tâm thật trí tuệ, nhân hậu để sử lý sự việc, nhưng không phải lúc nào cũng ủ rũ ôm hận đau buồn, để vượt lên được những cái đo phải có lúc giải lao, vui vẻ, cười nói, tạo dụng cho mình 1 khí thế mạnh mẽ, khoáng đạt, không yếu hèn, cũng từ đấy lòng mình muốn mọi người cư xử với nhau thật thân thiện, như anh em 1 nhà, có tiếng cười trong sáng. Nhân tiện đây mình xin trích 1 bài trong địa danh làng Kênh gà cho bạn góp ý
"Từ khi chuẩn bị xây mộ cho ông Trần Văn Thơ, ông Nghị đã phải chuẩn bị rất kỹ cả về tâm linh đến vật chất, hỏi các bạn trong diễn đàn "Thế giới bùa ngải" bây giờ là trang "Thế giới vô hình" về ngày sang cát cho bà Thơ, đưa bà Thơ về gần ông thơ cho 2 ông bà nằm sát nhau, đồng thời tiện cho cho việc xây dụng ngôi mộ bề thế. Việc xây dựng mộ ông bà Trần Văn Thơ cũng có tý chút trục trặc do mảnh đất ấy, có nhiều ý đồ tranh chấp. Có người đồn rằng Mộ ông trần Văn Thơ phát, có người có ý đồ lấn chiêm, ông Nghị phải nhờ đến chính quyền sở tại giải quyết, mọi việc rồi cũng ổn thoả, rồì cô con dâu cả từ Hà nội về không hiểu sao đứng trước mộ phần của từng ông bà nói những điều xúc phạm đến người đã khuất"Từ nay tôi không làm dâu ông bà nữa", câu nói này làm cả làng Kênh gà cũng bức xúc, câu nói đó đến tai ông Nghị và ông Nghị đã trực tiếp kể lại cho bà mẹ vợ đã 84 tuổi, cứ tưởng bà ta mắng con gái nhưng ngờ đâu bà mẹ vợ trả lời 1 cách lạnh lùng" việc ấy tôi bảo cô ấy về nói như thế". câu nói đó làm ông Nghị rất buồn. Rồi bà vợ 1 mực xin li hôn, ông Nghị không đồng ý, nhưng bà kiên quyết đòi li hôn cho bằng được, ngay trước cả ban hoà giải ông Nghị cũng phát biểu quan điểm của mình, nhưng bà vợ mắng cả ban hoà giải.... Ông Nghị và các em ông hiền lành, chất phác, thân thiện mà phải gánh chịu những hậu quả không đâu vào đâu....Thôi ông Nghị ạ trời cũng có mắt "Lưới trời lồng lộng thưa nhưng không lọt đâu" tự an ủi như vậy để bươn trải trong cuộc sông. Tôi xin cầu trời cầu đất cho chúng con đỡ hoặc ít phải gánh những nỗi oan nghiệt này."
Có mấy lời nói ra từ lòng mình có gì không đúng rất mong bạn thư lỗi.
Chúc an lành
470525.![]()
Last edited by 470525; 16-06-2008 at 07:50 PM.
Cuộc sống là thế bác ạ.
Người không hiểu cho rằng trời không có mắt.
Bậc giác ngộ tự thấy cần phải tĩnh tâm, xả bỏ mọi ham muốn đời thường hay gọi là Phản bổn quy chân.
Bác chẳng từng nghĩ về tâm linh con người và các tiền kiếp là gì? Đó không phải là câu cảm thán đâu bác ạ, đó là những suy nghĩ chân thật nhất đó.
Nếu có tiềp kiếp và linh hồn tồn tại vĩnh hằng, phải chăng bác cũng đã từng có những kiếp sống trước đây? Và trong những kiếp đó, bác đã thiếu của một số người những điều gì đó? Kiếp này, những việc tai ương coi như là bác trả nợ là xong, Suy nghĩ như vậy bác sẽ cảm thấy tâm hồn được tĩnh lặng, không bận tâm suy nghĩ về nó nữa.
Con người ta vốn chỉ có thể nhìn vào những sự việc sảy ra trước mắt mà cho đó là vui hay buồn, bác đã tin vào tâm linh như vậy thì còn vướng mắc điều chi nữa?
Con người ta tu tiên đắc đạo không phải là chuyện gì quá hoang đường, quá khó làm, mà là chính bản thân tự giác ngộ được tới đâu đó bác ạ.
Tặng bác câu chuyện này, để bác hiểu về cái tâm thần thánh:
Chuyện chức Phán sự đền Tản Viên - Truyền kỳ mạn lục
Ngô Tử Văn tên là Soạn, người huyện Yên Dũng đất Lang Giang (1). Chàng vốn khẳng khái nóng nẩy, thấy sự tà gian thì không thể chịu được, vùng bắc người ta vẫn khen là một người cương phương. Trong làng trước có một tòa đền, vẫn linh ứng lắm. Cuối đời họ Hồ, quân Ngô sang lấn cướp, vùng ấy thành một nơi chiến trường. Bộ tướng của Mộc Thạnh có viên Bách hộ họ Thôi, tử trận ở gần đền, từ đấy làm yêu làm quái trong dân gian, có người dốc hết của cải, gia sản khánh kiệt cũng không đủ để cầu cúng. Tử Văn rất là tức giận, một hôm tắm gội chay sạch, khấn trời rồi châm lửa đốt đền. Mọi người đều lắc đầu lè lưỡi, họ lo sợ thay cho Tử Văn, nhưng Tử Văn vung tay không cần gì cả.
Đốt xong về nhà, chàng thấy trong mình khó chịu, đầu lảo đảo và bụng run run, rồi nổi lên một cơn sốt nóng sốt rét. Trong khi sốt, chàng thấy một người khôi ngô dõng dạc, đầu đội mũ trụ đi đến, nói năng, quần áo, rất giống người phương Bắc, tự xưng là cư sĩ, đến đòi làm trả lại tòa đền như cũ, và nói:
- Nhà ngươi đã theo nghiệp nho, đọc sách thánh hiền, há không biết cái đức của quỷ thần ra sao, cớ gì lại dám lăng miệt, hủy tượng đốt đền, khiến cho hương lửa không có chỗ tựa nương, oai linh không có nơi hiển hiện, vậy bảo làm sao bây giờ? Biết điều thì dựng trả tòa đền như cũ. Nếu không thì vô cớ hủy đền Lư sơn, Cố Thiệu sẽ khó lòng tránh khỏi tai vạ (2).
Tử Văn mặc kệ, vẫn cứ ngồi ngất ngưởng tự nhiên, người kia tức giận nói:
- Phong Đô không xa xôi gì, ta tuy hèn, há lại không đem nổi nhà người đến đấy. Không nghe lời ta thì rồi sẽ biết.
Nói rồi phất áo đi.
Chiều tối, lại có một ông già, áo vải mũ đen, phong độ nhàn nhã, thủng thỉnh đi vào đến trước thềm, vái chào mà rằng:
- Tôi là vị Thổ thần ở đây, nghe thấy việc làm rất thú của nhà thầy, vậy xin đến để tỏ lời mừng.
Tử Văn kinh ngạc nói:
- Thế người đội mũ trụ đến đây ban nãy, chẳng phải là Thổ địa đấy ư? Sao mà nhiều thần quá thế vậy.
Ông già nói:
- Ô, đấy là viên tướng bại trận của Bắc Triều, cái hồn bơ vơ ở Nam quốc, tranh chiếm miếu đền của tôi, giả mạo tên họ của tôi, quen dùng chước dối lừa, thích làm trò thảm ngược, Thượng đế bị nó bưng bít, hạ dân bị nó quấy rầy, phàm những việc hưng yêu tác quái đều tự nó cả, chứ có phải tôi đâu. Xin kể đầu đuôi để nhà thầy nghe:
"Tôi từ đời vua Lý Nam đế làm chức Ngự sử đại phu, vì chết về việc cần vương mà được phong ở đây, giúp dân độ vật đã có hơn một nghìn năm nay, khi nào lại làm việc gieo tai rắc vạ để kiếm miếng ăn như kẻ khuất tặc kia đã làm. Gần đây vì thiếu sự đề phòng, bị nó đánh đuổi, nên phải đến nương tựa ở đền Tản Viên đã vài năm nay".
Tử Văn nói:
- Việc xảy ra đến như thế, sao ngài không kiện ở Diêm vương và tâu lên Thượng đế, lại đi khinh bỏ chức vị, làm một người áo vải nhà quê.
Ông già chau mặt nói:
- Rễ ác mọc lan, khó lòng lay động. Tôi đã định thưa kiện, nhưng mà có nhiều nỗi ngăn trở. Những đền miếu gần quanh, vì tham của đút, đều bênh vực cho nó cả. Khư khư một chút lòng thành thực, không làm thế nào để thông đạt được lên cho nên đành tạm ẩn nhẫn mà ngồi xó một nơi.
Tử Văn nói:
- Hắn có thực là tay hung hãn, có thể gieo vạ cho tôi không?
- Hắn quyết chống chọi với nhà thầy, hiện đã kiện thầy ở Minh ty. Tôi thừa lúc hắn đi vắng nên lén đến đây báo cho nhà thầy biết để mà liệu kế, khỏi phải chết một cách oan uổng.
Lại dặn Tử Văn:
- Hễ ở Minh ty có tra hỏi, thầy cứ khai ra những lời nói của tôi. Nếu hắn chối cãi, thầy kêu xin tư giấy đến đền Tản Viên, tôi sẽ khai rõ thì nó phải đớ miệng. Nếu không như thế thì tôi đến vùi lấp trọn đời mà thầy cũng khó lòng thoát nạn.
Tử Văn vâng lời. Đến đêm, bệnh càng nặng thêm, rồi thấy hai tên qủy sứ đến bắt đi rất gấp, kéo ra ngoài thành về phía đông. Đi độ nửa ngày đến một dinh tòa rất lớn, chung quanh có thành sắt cao vọi đến mấy chục tượng. Hai quỷ đến nói với người canh cổng, người canh cổng đi vào một lúc rồi ra truyền, chỉ rằng:
- Tội sâu ác nặng, không được dự vào hàng khoan giảm.
Nói rồi xua tay bảo đi ra phía bắc. Đằng phía bắc, tức là một con sông lớn, trên sông bắc một cái cầu dài ước hơn nghìn bước, gió tanh sóng xám, hơi lạnh thấu xương. Hai bên tả hữu cầu, có đến mấy vạn quỷ Dạ Xoa, đều mắt xanh tóc đỏ hình dáng nanh ác. Hai quỷ dùng gông dài thừng lớn gông trói Tử Văn mà giải đi rất nhanh, Tử Văn kêu to lên rằng:
- Ngô Soạn này là một kẻ sĩ ngay thẳng ở trần gian, có tội lỗi gì xin bảo rõ cho, không nên bắt phải chết một cách oan uổng.
Chợt nghe trên điện có lời tuyên ngôn rằng:
- Tên này bướng bỉnh gân guốc, nếu không phán đoán cho rõ, vị tất nó đã chịu phục tội.
Bèn sai dẫn Tử Văn vào trong cửa điện. Tử Văn vào đến nơi, đã thấy người đội mũ trụ đương kêu cầu ở trước sân.
Diêm vương mắng Tử Văn rằng:
- Kẻ kia là một người cư sĩ, trung thuần khích liệt, có công với tiên triều, nên Hoàng thiên cho được huyết thực ở một tòa đền để đền công khó nhọc. Mày là một kẻ hàn sĩ, sao dám hỗn láo, tội nghiệt tự mình làm ra, còn trốn đi đằng nào?
Tử Văn bèn tâu trình đầu đuôi như lời ông cụ già đã nói, lời rất cương chính, không chịu chùn nhụt chút nào. Người đội mũ trụ nói:
- Ấy là ở trước vương phủ mà hắn còn quật cường như thế, mồm năm miệng mười, đơm đặt bịa tạc. Huống hồ ở một nơi đền miếu quạnh hiu, sợ gì mà hắn không dám cho một mớ lửa.
Hai bên cãi cọ nhau mãi vẫn chưa phân phải trái, nhưng Diêm Vương vì thế bụng cũng sinh nghi. Tử Văn nói:
- Nếu nhà vua không tin lời tôi, xin đem giấy đến đền Tản Viên để hỏi hư thực; không có sự thực như thế, tôi lại xin chịu thêm cái tội nói càn.
Người kia bây giờ mới có vẻ sợ, quỳ xuống tâu rằng:
- Gã kia là một kẻ học trò, thật là ngu bướng, quả đáng tội lắm. Nhưng đã trách mắng như vậy, cũng đủ trừng giới. Xin đại vương khoan tha cho hắn để tỏ cái đức rộng rãi. Bất tất đòi hỏi dây dưa và thẳng tay trị tội, sợ có hại cho cái đức hiếu sinh.
Diêm vương quát lớn rằng:
- Cứ như lời hắn thì nhà người đáng tội tru lục. Điều luật lừa dối đã sẵn sàng đó. Nhà ngươi cớ sao dám làm sự xuất nhập luận tội người ta như vậy?
Lập tức sai người đến đền Tản Viên để lấy chứng thực. Sai nhân về tâu, nhất nhất đúng với lời Tử Văn. Vương cả giận, bảo các Phán quan rằng:
- Lũ ngươi chia tòa sở, giữ chức sự, cầm lệnh chí công, làm phép chí công, thưởng thì xứng đáng mà không thiên hư, phạt thì đích xác mà không hà lạm, vậy mà còn có sự dối trá càn bậy như thế; huống chi về đời Hán đời Đường buôn quan bán ngục, thì những mối tệ còn xiết nói được ư?
Liền sai lấy lồng sắt chụp vào đầu, khẩu gỗ nhét vào miệng, bỏ người ấy vào ngục Cửu u. (3)
Vương nghĩ Tử Văn có công trừ hại, truyền cho vị thần đền kia, từ nay phần xôi lợn của dân cúng tế, nên chia cho Tử Văn một nửa, và sai lính đưa Tử Văn về. Chàng về đến nhà, té ra mình chết đã được hai ngày rồi. Nhân đem những việc đã qua kể cho mọi người nghe, ai cũng kinh hãi và không tin là thực. Sau họ đón một bà đồng về phụ bóng, đồng lên cũng nói đúng như lời Tử Văn. Người làng bèn mua gỗ, lại dựng một tòa đền mới. Còn ngôi mộ của người tướng kia thì tự dưng thấy bật tung lên, hài cốt tan tành ra như cám vậy.
Sau đó một tháng, Tử Văn thấy ông già đến bảo:
- Lão phu đã trở về miếu, công của nhà thầy, không biết lấy gì đền đáp được. Nay thấy ở đền Tản Viên khuyết một chân Phán sự, không có người lo việc. Lão với nhà thầy đã biết nhau nên đã vì nhà thầy hết sức tiến cử, được đức Thánh Tản ngài đã bằng lòng, vậy xin lấy việc đó để đền ơn nghĩa. Người ta sống ở đời, xưa nay ai không phải chết, miễn là chết đi còn được tiếng về sau là đủ rồi. Nếu trùng trình độ nửa tháng, sợ sẽ về tay người khác mất. Nên cố gắng đi, đừng nên coi là việc tầm thường.
Tử Văn vui vẻ nhận lợi, bèn thu xếp việc nhà rồi không bệnh tật gì mà mất.
Năm Giáp Ngọ (1414) có người ở thành Đông Quan (4) vốn quen biết với Tử Văn, buổi sớm đi ra ngoài cửa tây vài dặm, trông thấy ở trong sương mù có xe ngựa đi đến ầm ầm, lại nghe thấy tiếng quát rằng:
"Người đi đường tránh ra, xe quan Phán sự!".
Người ấy ngẩng đầu trông về phía trước, người ngồi trên xe chính là Tử Văn. Song Tử Văn chỉ ngồi trên xe chắp tay thi lễ chứ không nói một lời nào, rồi thoắt đã cưỡi gió mà đi biến mất. Đến nay con cháu hãy còn, người ta còn truyền là "nhà quan Phán sự!".
Lời bình:
Than ôi! Người ta vẫn nói: "Cứng quá thì gẫy". Kẻ sĩ chỉ lo không cứng cỏi được, còn gẫy hay không là việc trời. Sao nên đoán trước là sẽ gẫy mà chịu đổi cứng ra mềm ru!
Ngô Tử Văn là một anh chàng áo vải. Vì cứng cỏi cho nên dám đốt cháy đền tà, chống cãi yêu quỷ, một lần ra tay mà mối hận của cả thần và người đều được rửa. Nhân thế nức tiếng mà được giữ chức vị ở Minh tào, thật là xứng đáng. Vậy là kẻ sĩ, không nên kiêng sợ sự cứng cỏi.
Chú thích
(1) Yên Dũng đất Lạng Giang: Lộ Lạng Giang đời Trần Hồ là miền đất thuộc tỉnh Bắc Giang và một phần Tây Nam tỉnh Lạng Sơn ngày nay. Huyện Yên Dũng nay thuộc tỉnh Bắc Giang.
(2) Đời Tam quốc, Cố Thiệu làm quan Thú ở quận Dự Chương phá hủy các đền thờ những vị thần bất chính. Sau thấy thần miếu Lư Sơn hiện lên đòi làm trả, Thiệu không nghe. Không bao lâu bị ốm mà chết (sách Loại tụ).
(3) Ngục Cửu u: chín ngục dưới âm phủ, mỗi ngục coi một hình phạt, như: A tì (giam vĩnh viễn), núi dao, cắt thịt, ngậm sắt nóng...
(4) Đông Quan: tên gọi Thăng Long thời thuộc Minh.
CHÂN - THIỆN - NHẪN
Đúng cuộc sống muôn hình muôn vẻ, cũng như bạn đã dẫn chỉ cho mình con đường sáng chói nhưng cũng như mình nói trước, mình vẫn là con người trần tục vẫn còn có cái gì đó chưa thoát khỏi cách sống đồi thương, như muôn ngàn vạn người khác vẫn mưu cầu cuộc sống trần ai. Tất nhiên không làm những điều xằng bậy ảnh hưởng đến thanh danh, ảnh hưởng tới vong linh của cha mẹ mình, proxy thân mến cũng đã hơn 1 lần mình nói đến lòng kính trọng cha mẹ mình ngay từ lúc cha mẹ mình còn đang ở dương thế, đã có làn mình mắng yêu các cô em gái mình với lý do, lần dó mẹ mình đã 83 tuổi cụ yếu nên các em điện cho minh về thăm mẹ, các cô nói nửa đùa nửa thật " anh ạ mẹ bây giờ hay quên lắm, mẹ lẫn rồi " mình biết các cô thương mẹ nên chỉ nói kín với anh trai, vì biết mẹ đã ngoài 80 rồi tất nhiên trí nhớ không còn như lúc trẻ, hơn nữa người hay ốm đau, nhưng đồng ý với các cô là không được nên tôi bảo " À ra mẹ nuôi các cô khôn lớn, giờ đến lúc nhờ các cô lại thoái thác à, nếu vậy các cô mai đi chợ thấy bà già nào minh mẫn, tinh lanh thì nhận về làm mẹ, còn tôi vẫn nhận bà già dang nằm trên giường kia là mẹ" thế đấy anh ạ có những lúc phải tự dối lòng mình mà giữ lấy đạo mẹ con, đồng thời lời nói dối giáo huấn các em. Nhưng dù làm gì đi chăng nữa niếu nghĩa vẫn phải giữ trọn, cho nên ai động đến cha mẹ là tôi không thể chơi, ngay cả người đó, giầu sang, quyền lực mà cư sử với bố mẹ của họ không ra gì thì tôi cũng "Kính nhi viễn chi" không giám đến gần vì tôi tự nghĩ: bố mẹ dứt ruột đẻ họ ra mà còn đối sử thế thì mình là cái gì đối với họ. Trong cuộc đời của tôi đi làm cho nhà nước cho công ty ở địa vị nào vị trí địa lý nào tôi cũng làm rạng rỡ tên của công ty, khi đi làm chuyên gia tôi cũng làm cho nước bạn cảm phục dân tộc minh.
nói tóm lại con người phải có bản lĩnh,trí tuệ, biết lựa chọn sàng lọc điều hay để học, điều xấu đẻ tránh.
Vài dòng tâm sự cùng anh, có điều gì không đúng mong bạn cảm thông.
chúc anh luôn luôn toại nguyện mọi điều mong ước.
470535.:ciao:
Last edited by 470525; 18-06-2008 at 08:27 AM.
Bác ạ, em cũng vậy, cũng sống trong cuộc sống này chứ đâu lơ lửng trên trời mà tu hả bác.
Giữa cuộc sống như vậy mà mình càng tỏ rõ cái tâm hướng thiện là gần tới chân lý rồi.
Hiếu thuận với cha mẹ là đạo lý, nhưng em thấy một vấn đề thế này: khi cụ nằm xuống, bác còn muốn chăm sóc cho cụ liệu có được không?
Em có lần đọc một bài thơ của một cụ, khi mẹ chết cụ còn nguyện kiếp sau xin được làm con của mẹ ... Ôi tình cảm ấy thật đáng trân trọng nhưng cũng thật đáng thương ...
Giả sử nguyện đó thành thì kiếp sau cụ đó có thể biết được chăng? Trong cõi luân hồi này đã trải qua bao kiếp rồi ai biết được?
Bậc giác ngộ thực sự là người muốn thấu suốt tất cả những điều đó, là người đặt câu hỏi và quyết tâm trả lời cho mình: vậy cứ ngụp lặn trong luân hồi mãi là sao vậy? Là vì đâu? Tại sao con người không thể biết được các kiếp trước của bản thân?
Nếu hiểu được điều đó thì tâm sẽ tĩnh lặng, không ham muốn ngụp lặn mãi nữa ...
Mà trong muôn kiếp, liệu bác có thể biết hết được những ai đã là mẹ của bác không?
CHÂN - THIỆN - NHẪN
Ối trời ơi làm sao proxy lại hỏi câu đó ? mình luôn luôn muốn chăm lo cho cha mẹ, Nói ra thì proxy đừng cho là lo cho cha mẹ 1 tý mà kể công: Mình vừa xây nhà cho cha mẹ mình ốp toàn bằng đá vôi dày 5Cm đẹp lắm hoành tráng so vơi ở quê mình, còn phần tâm linh mình chưa làm được bao nhiêu mình chỉ xin lễ hàng năm, những ngày cha mẹ mình mất. cho dù có làm hết mình đến đâu, cũng không báo đền được công lao cha mẹ bạn ạ. Vừa rồi 5/5 mình không về được mình điện về nhà bảo các em phải dâng hương hoa quả. Mình không sao đưa ảnh lên trang này được để bạn thấy.
Nên mình cũng muốn như ý bạn nói lắm chú.
chúc may mắn.
470525.![]()
Last edited by 470525; 18-06-2008 at 04:00 PM.
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Bookmarks