Trang 81 trong 97 Đầu tiênĐầu tiên ... 31717576777879808182838485868791 ... Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 1,601 tới 1,620 trên 1939

Ðề tài: Xin mời mọi người chia sẻ và tìm hiểu về những khái niệm Phật Pháp

  1. #1601

    Mặc định

    Khẩu nghiệp là nghiệp nặng nhất của đời người

    Một lần, Phật đi giáo hóa vùng Bà La Môn, các tu sĩ Bà La Môn thấy đệ tử của mình đi theo Phật nhiều quá, nên ra đón đường Phật chửi. Phật vẫn đi thong thả, họ đi theo sau chửi. Thấy Phật thản nhiên làm thinh , họ tức giận, chặn
    Phật lại hỏi:

    – Ngài có điếc không?
    – Ta không điếc.
    – Ngài không điếc sao không nghe tôi chửi?
    – Này Bà La Môn, nếu nhà ông có đám tiệc, thân nhân tới dự, mãn tiệc họ ra về, ông lấy quà tặng họ không nhận thì quà đấy về tay ai?
    – Quà ấy về tôi chứ ai.
    – Cũng vậy, ông chửi ta, ta không nhận thì thôi.

    Người kêu tên Phật chửi mà Ngài không nhận. Còn chúng ta , những lời nói bóng, nói gió ở đâu đâu cũng lắng tai nghe, để buồn để giận. Như vậy mới thấy những lời cuồng dại của chúng sanh Ngài không chấp không buồn. Còn chúng ta do si mê, chỉ một lời nói nặng nói hơn, ôm ấp mãi trong lòng, vì vậy mà khổ đau triền miên.

    Trong kinh, Phật ví dụ người ác mắng chửi người thiện, người thiện không nhận lời mắng chửi đó thì người ác giống như người ngửa mặt lên trời phun nước bọt, nước bọt không tới trời mà rời xuống ngay mặt người phun. Thế nên có thọ nhận mới dính mắc đau khổ, không thọ nhận thì an vui hạnh phúc. Từ đây về sau mọi người có nghe ai nói gì về mình, dù tốt hay xấu, chớ nên thọ nhận thì sẽ được an vui.

    Đa số chúng ta có cái tật nghe người nói không tốt về mình qua miệng người thứ hai , thứ ba, thì tìm phăng cho ra manh mối để thọ nhận rồi nổi sân si phiền não, đó là là điều không hay.

    Lẽ dĩ nhiên không phải lời thị phi nào cũng dễ bỏ ngoài tai. Có những lời sỉ nhục nhân cách, tác động không chỉ tới riêng ta mà còn tạo làn sóng dư luận đến tâm lý những người quanh ta, họ có thể từ chỗ lời thị phi mà nhìn nhận không đúng về ta.

    Cứ bình tĩnh. Bởi lẽ, những lời thị phi sẽ chỉ ảnh hưởng được những ai hời hợt qua loa đánh giá vấn đề từ cửa miệng; những người sâu sắc, thâm trầm, có tri thức thì biết nhìn sâu nhìn rộng và chỉ có nhận xét khi đã thẩm định kĩ càng. Thế nên, nếu ta đúng thì hãy giữ vững sự kiên định của tâm thức, bởi chẳng khó khăn gì khi ta vượt qua những lời ong tiếng ve không sự thật, căn cứ.

    Theo Phật giáo, khẩu nghiệp là một trong những nghiệp nặng nề nhất mà một người có thể tạo ra. Vết thương bạn gây ra trên thân thể người khác còn có ngày lành, còn vết thương gây ra do lời nói thì chẳng biết khi nào mới lành lặn được.

    Hãy cẩn trọng với lời nói của mình, đừng gây ra thị phi vì vô ý thức, cũng đừng nên vì một ai đó đã gây ra lỗi lầm trong quá khứ mà dùng lời lẽ nặng nề để hành hạ họ, như Oscar Wilde có nói: “Every saint has a past, every sinner has a future.”

    Nghĩa là: “Vị thánh nào cũng có một quá khứ, và tội đồ nào cũng có một tương lai”.

    Phật dạy: Khẩu nghiệp là nghiệp nặng nhất của đời người. Hoạ từ miệng mà ra.

    Nặng:
    – ăn không nói có
    – nói lời hung ác
    – nói lưỡi đôi chiều
    – nói lời thêu dệt
    Nhẹ:
    – ăn uống cầu kỳ (cứ con gì cũng ăn cho ngon cho no đi)
    – phê bình khen chê
    – rêu rao tứ chúng


    Hậu quả của khẩu nghiệp cũng vô cùng kinh khiếp. Không dương thì âm, sớm hay muộn thì cũng đều có báo ứng.

    Vết thương bạn gây ra trên thân thể người khác còn có ngày lành, còn vết thương gây ra do lời nói thì chẳng biết khi nào mới lành lặn được.

    Chửi bới và nói xấu hay đi rêu rao về người khác mà người ta không phản ứng, hay không biết thì như kẻ tự ngửa cổ lên trời phun nước bọt rồi chỉ rơi trúng mặt mình. Vậy tốt nhất không nên đi nói xấu ai khắp mọi nơi, dù họ có làm điều không tốt thật mà không gây hại đến bản thân mình và cộng đồng. Bởi ngậm máu phun người thì tanh mồm mình trước .


    (Sưu tầm - Nguồn: http://tamanlac.vn/phap-hoc/khau-ngh...doi-nguoi.html)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  2. #1602

    Mặc định

    Nữ nhân có thể thành Phật?

    (Như Lai) Có lúc thị hiện thân gái thành Phật, mọi người đều nói, rất lạ cho người nữ mà có thể thành Phật. Phải biết Như Lai trọn hẳn không thọ thân gái, vì muốn điều phục vô lượng chúng sanh nên hiện thân gái. Và cũng vì thương xót chúng sanh mà hiện nhiều thứ thân, cho đến hiện thân A Tu La, Súc Sanh, Ngạ Quỷ, Ðịa Ngục, để độ chúng sanh trong các loài ấy.

    Thân ti tiện có thể thành Phật?

    (Như Lai) Có lúc thị hiện vào nhà gái dâm, nhưng Như Lai thiệt không có niệm dục, lòng Như Lai trong sạch không nhiểm ô như hoa sen, vào đấy để tuyên thuyết diệu pháp cho hạng người say mê sắc dục.

    Đại bát niết bàn, Phẩm tứ tướng thứ bảy.
    http://www.niemphat.com/kinhdien/kin...tnietban7.html

  3. #1603

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Itdepx Xem Bài Gởi
    Nữ nhân có thể thành Phật?

    (Như Lai) Có lúc thị hiện thân gái thành Phật, mọi người đều nói, rất lạ cho người nữ mà có thể thành Phật. Phải biết Như Lai trọn hẳn không thọ thân gái, vì muốn điều phục vô lượng chúng sanh nên hiện thân gái. Và cũng vì thương xót chúng sanh mà hiện nhiều thứ thân, cho đến hiện thân A Tu La, Súc Sanh, Ngạ Quỷ, Ðịa Ngục, để độ chúng sanh trong các loài ấy.

    Thân ti tiện có thể thành Phật?

    (Như Lai) Có lúc thị hiện vào nhà gái dâm, nhưng Như Lai thiệt không có niệm dục, lòng Như Lai trong sạch không nhiểm ô như hoa sen, vào đấy để tuyên thuyết diệu pháp cho hạng người say mê sắc dục.

    Đại bát niết bàn, Phẩm tứ tướng thứ bảy.
    http://www.niemphat.com/kinhdien/kin...tnietban7.html
    Về vấn đề này, mình đã từng đọc đến nhưng chưa tìm lại được nguồn, đã từng có nữ nhân đạt thành tựu rất tốt trong truyện lịch sử Phật giáo!
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  4. #1604

    Mặc định Bồ Tát Đại Huệ hỏi Đức Phật về các công đức và lỗi lầm của việc ăn thịt, không ăn thị

    Bồ Tát Đại Huệ hỏi Đức Phật về các công đức và lỗi lầm của việc ăn thịt, không ăn thịt

    (Kinh Lăng Già (*) - Quyển 6) - (Link: http://www.niemphat.com/kinhdien/kin...anggia6.html#8)

    Bấy giờ Đại huệ Bồ tát đại hữu tình lại bạch Phật rằng:

    Bạch Thế tôn! Xin vì con nói các công đức và lỗi lầm của việc ăn thịt, không ăn thịt. Con cùng các Bồ tát biết nghĩa ấy rồi sẽ diễn nói cho chúng sinh ăn thịt ở hiện tại, vị lai bị các tập khí huân tập, và khiến họ bỏ vị thịt mà cầu vị pháp, đối với hết thảy mọi loài sinh lòng đại bi, thương như thương con một, ở địa vị Bồ tát, được vô thượng chính đẳng chính giác, hoặc tạm dừng ở nhị thừa rồi cuối cùng cũng thành vô thượng chính đẳng chính giác. Bạch Thế tôn! Những bọn Thế luận khởi kiến hữu vô, chấp trước đoạn, thường mà còn cấm không cho ăn thịt, huống hồ đức Như lai Ứng chính đẳng giác, đầy lòng đại bi, thế gian đều nương cậy, mà lại tự cho phép mình và kẻ khác ăn thịt hay sao. Hay thay! Đấng Thế tôn đầy đủ đại bi thương xót thế gian, thường xem chúng sinh như con một, nguyện xin Thế tôn giải nói cho con về những lỗi lầm và ác độc của sự ăn thịt và những công đức của sự kiêng thịt, khiến con cùng các Bồ tát nghe rồi phụng hành, rộng nói cho người.

    Khi ấy Phật dạy Bồ tát Đại huệ rằng:

    Đại huệ! Hãy nghe, và khéo suy nghĩ. Ta sẽ phân biệt rõ cho ông thấy. Đại huệ! Có vô số lý do khiến Bồ tát thương xót không ăn thịt, ta chỉ nói đôi phần. Đại huệ! Tất cả chúng sinh từ vô thỉ đến nay không ngừng qua lại trong sinh tử luân hồi, không khỏi có lần làm cha mẹ anh em con cái lẫn nhau, hoặc làm bà con, bè bạn, đầy tớ thân yêu... Sang đời khác họ sinh làm thân chim và thú, sao nỡ đem ăn thịt? Đại huệ! Bồ tát đại hữu tình xem chúng sinh như thân mình, nghĩ rằng thịt đều do có mạng sống mà ra, làm sao nỡ ăn? Đại huệ! Bọn quỷ la sát v.v.. nghe ta nói thế này còn bỏ ăn thịt, huống hồ những người thích pháp. Đại huệ! Bồ tát đại hữu tình ở đâu cũng xem chúng sinh là thân thuộc, cho đến nghĩ như con một của mình, nên không ăn tất cả thịt. Đại huệ! những người bán thịt ở góc đường chợ búa hoặc lấy thịt chó ngựa người trâu bò v.v.. đem bán để cầu lợi, uế tạp như thế làm sao ăn được.

    Đại huệ! Hết thảy các thứ thịt đều do máu huyết ô uế làm ra, người cầu trong sạch sao lại ăn dùng. Đại huệ! chúng sinh khi thấy những người ăn thịt thì sợ hãi, kẻ tu từ tâm sao lại ăn thịt. Đại huệ! Những thợ săn, Chiên đà la (Càndàla), những người bắt cá, lưới chim, chó thấy thì sủa, thú vật thấy thì bỏ chạy. Tất cả chúng sinh bay trên không chạy trên đất, sống dưới nước, trông thấy những người kia đều nghĩ : "Tên ấy trông như quỷ la sát, nay đến đây chắc để giết mình." Vì lo giữ mạng sống nên chúng đều chạy tránh. Người ăn thịt cũng vậy. Cho nên Bồ tát vì tu hạnh từ không nên ăn thịt. Đại huệ ! Người ăn thịt thì thân thể hôi hám dơ bẩn, tiếng ác truyền khắp, hiền thánh, người tốt không thân gần, do vậy Bồ tát không nên ăn thịt. Đại huệ! Máu thịt là thứ mà tiên thánh không dùng, nên Bồ tát không ăn thịt. Đại huệ! Lại vì muốn gìn giữ tín tâm của chúng sinh, không để họ chê bai nhạo báng Phật pháp, nên Bồ tát không ăn thịt. Đại huệ! Nếu đệ tử ta ăn thịt, thì người đời sẽ ôm lòng chê bai, nói: "Sa môn tịnh hạnh sao lại từ bỏ vị ăn của chư thiên mà cư xử như ác thú, ăn thịt đầy bụng đi khắp thế gian, khiến chúng sinh cầm thú hoảng sợ, phá hạnh thanh tịnh, lỗi đạo sa môn? Xem đấy đủ biết Phật pháp không có hạnh điều phục." Bồ tát thương chúng sinh, muốn giữ cho họ khỏi sinh tâm ấy, nên không ăn thịt. Đại huệ! Khi thịt người cháy thì hơi hôi xông lên, các thứ thịt nướng khác cũng vậy. Cũng cùng là thịt, sao lại có thứ ăn, có thứ không ăn. Cho nên những người vui đạo thanh tịnh không nên ăn thịt. Đại huệ! Các nam nữ thiện tín tu hành thanh tịnh ở dưới cây hay nơi vắng vẻ để an trú tâm từ, trì chú cầu giải thoát, hoặc cầu pháp Đại thừa, nhưng vì ăn thịt mà không đạt được các mục đích trên. Bởi thế Bồ tát muốn lợi mình lợi người không nên ăn thịt. Đại huệ! Người ăn thịt khi trông thấy thịt liền sinh lòng tham ăn ngon. Bồ tát thương nghĩ hết thảy chúng sinh như thân mình, làm sao thấy thịt mà nghĩ đến chuyện ăn được? Vì thế Bồ tát không nên ăn thịt. Đại huệ! Lại người ăn thịt thì chư thiên xa lánh, hơi miệng thường hôi, ngủ mộng bất an, tỉnh dậy lo sợ, bị ác quỷ dạ xoa hút mất tinh khí, lòng nhiều hoảng sợ, ăn không biết đủ, tăng trưởng bệnh, dễ sinh ghẻ lở, mụt nhọt, thường bị vi trùng đục khoét, không thể sinh tâm chán ghét muốn xa lìa thịt. Đại huệ! Ta thường nói : "Tỳ kheo ăn cái gì cũng nên nghĩ như ăn thịt con." Các thức ăn khác còn thế, thì sao ta lại cho phép đệ tử ăn thịt được? Đại huệ! Thịt không tốt đẹp, không sạch, làm sinh các tội ác, phá hoại các công đức, bị chư thiên, thánh nhân xa lìa, sao ta lại cho phép đệ tử ăn thịt? Kẻ nào nói ta thuận cho ăn thịt chính là phỉ báng ta vậy. Đại huệ! Thức ăn sạch là lúa gạo, đậu, đại mạch, tiểu mạch, dầu mè, ván sữa, đường. Những loại như thế đều được chư Phật quá khứ cho phép ăn. Những thứ nên ăn ta nói đây là để cho những thiện nam tín nữ trong dòng họ ta, những kẻ có đức tin thanh tịnh, đã trồng căn lành từ lâu đời, không tham trước thân mạng tài sản, xót thương hết thảy như chính thân mình. Ta nói những vật nên ăn cho những người như vậy, chứ không phải cho những kẻ có thói quen độc ác, tính như hổ lang, lòng nặng dục vọng.

    Đại huệ! Xưa có quốc vương tên Sư tử sinh (Simhasaydàsa), ưa mùi vị thịt, ăn đủ thứ thịt đến cả thịt người, thần dân không chịu nỗi nên làm phản. Cuối cùng vua phải mất nước, chịu khổ não lớn. Đại huệ! Thích đề hoàn nhân đã ở địa vị vua trời, do tập khí ăn thịt đời trước còn lại, nên biến làm chim ưng săn đuổi một con bồ câu. Ta lúc ấy làm vua tên Thi tỳ (Sivin), thương xót bồ câu nên tự cắt thịt mình để thế mạng cho nó.

    Đại huệ! Tập khí còn lại của Đế thích còn làm khổ chúng sinh, huống gì những kẻ ăn thịt thường xuyên không biết hổ thẹn. Ăn thịt đã tự hại còn hại người, vì thế Bồ tát không nên ăn thịt. Đại huệ! xưa có ông vua cỡi ngựa đi săn, ngựa sợ chạy vào núi hiểm, chốn không người ở, cũng không có lối ra. Vua gặp một sư tử cái cùng nó hành dâm sinh nhiều con. Trong số con có một trưởng giả rất giàu có tên Ban túc, về sau làm vua thống lĩnh 7 ức nhà, vì quen thói ăn thịt nên không phải thịt thì không ăn. Ban đầu ăn thú vật sau đến ăn người, sinh con trai con gái đều là quỷ la sát, chết tái sinh làm sư tử, sài lang, cọp beo, chim điêu, chim thứu v.v.. muốn cầu được thân người còn không được, nói gì đến cầu thoát sinh tử đạt Niết bàn. Đại huệ! Ăn thịt có vô lượng lỗi lầm tai hại như thế, nên chấm dứt ăn thịt sẽ được công đức lớn. Kẻ phàm ngu không biết những tổn hại của sự ăn thịt và lợi ích của không ăn. Bởi thế nay ta vì ngươi mà nói rõ. Bất cứ cái gì là thịt đều không nên ăn. Đại huệ ! Người ta sát sinh phần lớn là do có người ăn thịt, nếu không người ăn thì cũng không có việc giết; bởi thế ăn thịt cũng có tội như giết. Quái lạ cho người đời tham đắm vị thịt, thịt người còn ăn huống là thịt chim thú. Vì tham ăn ngon, chúng đặt ra đủ cách giăng lưới bày bẫy khắp nơi, loài dưới nước, loài ở trên đất, loài bay trên không đều bị giết hại, nếu không tự mình ăn thì cũng đem bán để lấy tiền.

    Đại huệ ! Thế gian có những kẻ không lòng thương xót, chuyên làm việc tàn bạo như quỷ la sát; khi thấy chúng sinh thân hình béo tốt là nghĩ đến thịt, và bảo "Con vật này ăn được đấy." Đại huệ ! Thế gian không có thứ thịt nào không do mình giết hay người giết, lòng mình không nghi là nó bị giết (để có thể ăn được.) Do nghĩa này mà ta cho phép thanh văn ăn thứ thịt như thế (**). Đại huệ ! Đời sau có những kẻ ngu si xuất gia trong pháp luật của ta, giảng quấy giới luật, làm loạn chính giáo, phỉ báng ta với lời nói ta cho phép ăn thịt và chính ta cũng đã từng ăn. Đại huệ ! Nếu ta cho phép thanh văn ăn thịt, tức ta không phải người an trú tâm từ, người tu quán hạnh, người hành đầu đà, người đi nơi đại thừa; làm sao có thể khuyên thiện nam tín nữ nên xem chúng sinh như con một, nên dứt ăn tất cả thịt? Đại huệ! Có chỗ ta nói cho ăn ba thứ tịnh nhục, đấy là để dần dần cấm hẳn, khiến dễ tu học. Nay trong kinh này, tất cả thịt của con vật tự chết hay bị giết, đều không được ăn. Đại huệ ! Ta chưa bao giờ cho phép đệ tử ăn thịt, cũng không đang cho phép, cũng không sẽ cho phép.

    Đại huệ ! Tất cả sự ăn thịt đối với người xuất gia đều là bất tịnh.

    Đại huệ ! Nếu có kẻ ngu si phỉ báng ta bằng cách nói Như lai cho phép ăn thịt và chính Như lai cũng đã có ăn, nên biết kẻ ấy bị ác nghiệp buộc ràng, sẽ bị đọa vào những chỗ không lợi lạc. Đại huệ ! Các thánh đệ tử còn không ăn những thứ đoàn thực của phàm phu, huống gì thịt vốn là thức ăn dơ uế. Đại huệ ! Thanh văn duyên giác bồ tát còn chỉ ăn pháp thực (dharmàhàra) huống gì Như lai. Đại huệ ! Pháp thân Như lai không phải là thân ô tạp. Như lai đã dứt trừ hết phiền não, tẩy sạch hết tập khí, khéo thanh lọc tâm tuệ, đại bi bình đẳng quán khắp chúng sinh như con một; há lại cho phép đệ tử thanh văn ăn thịt con ta sao? Huống nữa là tự ta ăn. Nói như vậy là chuyện không có.

    (*) Kinh lăng già có nhiều bản dịch, dài ngắn khác nhau, bản dịch này gồm 7 quyển.
    (**) Do nghĩa này mà ta cho phép thanh văn ăn thứ thịt như thế - Thịt này là thịt tam tịnh nhục. Phật giải thích rằng thứ thịt này thế gian vốn không có, thứ thịt này do thần thông Phật biến hóa ra.

  5. #1605

    Mặc định

    3. Hỷ là tâm vui vẻ. Chúng ta luôn luôn hoan hỷ vui tươi yêu mến cuộc sống (Nguồn: http://www.thientam.vn/index.php?nv=...rticle&sid=322)

    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  6. #1606

    Mặc định

    "Ðây là Giới, đây là Ðịnh, đây là Tuệ, Ðịnh cùng tu với Giới sẽ đưa đến quả vị lớn, lợi ích lớn. Tuệ cùng tu với Ðịnh sẽ đưa đến quả vị lớn, lợi ích lớn. Tâm cùng tu với Tuệ sẽ đưa đến giải thoát hoàn toàn các món lậu hoặc, tức là dục lậu, hữu lậu (tri kiến lậu), vô minh lậu."

    Trường Bộ Kinh - Tập 1 - Kinh số 16: Đại Bát Niết Bàn - Hòa thượng Thích Minh Châu dịch

  7. #1607

    Mặc định

    Khiêm hạ là không tự ca tụng mình thì càng là người cao minh.
    Khiêm hạ là không tự cho mình đúng thì càng khẳng định được mình.
    Khiêm hạ là không tự khoe khoang thi càng chứng tỏ được công lao.
    Khiêm hạ là không tự mình cố chấp thì mới được bển lâu.


    (sưu tầm)

    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  8. #1608

    Mặc định



    Hỏi: Thế nào là nhất thiết duy tâm tạo?

    Đáp: Như trên đã nói, tất cả đều từ Diệu tâm sanh ra, cái tách này, cái bình này, cái thân này…nên nói nhất thiết duy tâm tạo. Tôi đã thường giảng về tánh Không của tâm chẳng bản thể hình tướng số lượng, tâm là hư không, hư không là tâm, vì có cái Không nên tất cả pháp mới được thành tựu. Nay vì tất cả đều từ hư không sanh ra, tất cả đều từ tâm này sanh ra, nên nói nhất thiết duy tâm tạo. Mặc dù sự thật thì chẳng phải do hư không này tạo, vì thật tế vốn chẳng có cái gì tạo cái gì, nên gọi là vô sanh, hễ có tạo tức có bắt đầu.

    Do chúng ta không thể tiếp xúc với cái tâm, lại do mọi người không thể tin rằng sức mạnh của tâm vô lượng vô biên. Nhà khoa học dù phát minh cái này cái kia, cũng chưa tin được cái tâm. Cái nào mà nhà khoa học chưa phát minh chưa hiểu thì qui cho là tự nhiên, còn Phật thì phủ định tự nhiên. (Sư phụ dẫn chứng phi nhân duyên, phi tự nhiên, lược qua)

    Bây giờ nói đến động lực của vũ trụ, ví như vũ trụ lớn thì sức xoay mạnh, như mặt trăng xoay theo trái đất, trái đất xoay theo mặt trời, mặt trời xoay theo ngân hà…mà ngay trong vũ trụ nhỏ như hạt bụi, những hạt nguyên tử điện tử cũng đang xoay. Như trong cái tách này có cả muôn triệu hạt nguyên tử đang xoay, cái bàn này, cái ghế này… bao nhiêu hạt điện tử hợp thành cũng đang xoay. Các nhà khoa học đã chứng tỏ tất cả vật chất đều do nhiều nguyên tử tổ chức thành, trong mỗi hạt nguyên tử có một trung tử, chung quanh có nhiều điện tử luôn xoay chuyển chẳng ngừng, chẳng có sự bắt đầu và cuối cùng. Nay dù đem đập bể cái tách, thì những hạt nguyên tử trong miểng tách cũng vẫn xoay chuyển không ngừng; đem bàn này đốt thành than thì những hạt nguyên tử cũng chẳng hề ngưng.

    Muốn khởi động chiếc xe hơi phải đổ xăng vào, khởi động cho máy nóng lên rồi mới chạy được; nay những hạt nguyên tử điện tử xoay chuyển nhau, vậy động lực đó từ đâu ra? Tại sao có sức xoay chuyển ngày đêm chẳng ngừng? Sức đó từ đâu ra, biết không? Ấy là sức của tâm. Nói như vậy có lẽ mọi người khó lãnh hội, Lục Tổ thì nói rõ hơn, trong Kinh Pháp Bảo Đàn ngài nói:”Chẳng phải gió động, chẳng phải phướn động, là tâm của ông động.”

    Do tâm của ông động gió mới động, do tâm của ông động phướn mới động, ấy là nhất thiết duy tâm tạo vậy.

    (trích Ngữ lục của Hòa thượng Thích Trí Lực)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  9. #1609

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Richardhieu05 Xem Bài Gởi
    Khiêm hạ là không tự ca tụng mình thì càng là người cao minh.
    Khiêm hạ là không tự cho mình đúng thì càng khẳng định được mình.
    Khiêm hạ là không tự khoe khoang thi càng chứng tỏ được công lao.
    Khiêm hạ là không tự mình cố chấp thì mới được bển lâu.


    (sưu tầm)

    Mình muốn khiêm hạ nhưng người khác vu cho mình là công cao ngã mạn thì phải ứng đối thế nào.

  10. #1610

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Richardhieu05 Xem Bài Gởi
    Qua tham khảo tôi được biết Hòa thượng Tuyên Hóa có nói về xuất gia như sau:

    “Xuất gia“ là xuất “Tam giới gia“ (Dục giới, Sắc giới và Vô sắc giới) và cũng là xuất Thế tục gia.“Thế tục gia“ là nhà của người đời, ra khỏi nhà người rồi tức là mình không còn quan niệm như người đời nữa.

    “Xuất gia“ cũng có nghĩa là xuất Phiền não gia. Chúng ta, mỗi người trên thế gian nầy, đều đang ở trong cái nhà phiền não. Khi nóng giận thì mình cảm thấy rằng ăn bất cứ món ngon vật lạ nào cũng đều không có mùi vị gì cả, cho nên khi mình xuất gia là muốn xuất ra khỏi nhà phiền não.

    “Xuất gia“ còn có nghĩa là xuất Vô minh gia. “Vô minh“ tức là không có hiểu biết rõ ràng, chuyện gì cũng không thấu suốt, làm chuyện gì cũng điên đảo cả. Do đó phải ra khỏi cái nhà vô minh.


    Mọi người có thể chia sẻ xuất gia theo khía cạnh nào khác không?
    Xuất gia còn có nghĩa là không bị lệ thuộc vào ba cái lễ nghĩa, mấy cái ràng buộc, cản trở sự tự do, cản trở con đường tiến hóa của nhân loại. Tùy vào thời cuộc mà có cách nhìn về sự xuất gia khác nhau. Không nhất thiết phải quá cứng nhắc theo cái cũ, mà tư duy mỗi thời mỗi khác, mỗi cảnh mỗi khác, chắc gì cạo đầu, ăn chay, niệm phật lại được thành phật. Tuy sống trong cảnh tục mà lòng đã xuất gia, thì vẫn hơn là đang ở trong chốn thiền phòng mà lòng vẫn chưa thoát tục.
    A Di Đà Phật!

  11. #1611

    Mặc định


    Trích dẫn Nguyên văn bởi Richardhieu05 Xem Bài Gởi
    Qua tham khảo tôi được biết Hòa thượng Tuyên Hóa có nói về xuất gia như sau:

    “Xuất gia“ là xuất “Tam giới gia“ (Dục giới, Sắc giới và Vô sắc giới) và cũng là xuất Thế tục gia.“Thế tục gia“ là nhà của người đời, ra khỏi nhà người rồi tức là mình không còn quan niệm như người đời nữa.

    “Xuất gia“ cũng có nghĩa là xuất Phiền não gia. Chúng ta, mỗi người trên thế gian nầy, đều đang ở trong cái nhà phiền não. Khi nóng giận thì mình cảm thấy rằng ăn bất cứ món ngon vật lạ nào cũng đều không có mùi vị gì cả, cho nên khi mình xuất gia là muốn xuất ra khỏi nhà phiền não.

    “Xuất gia“ còn có nghĩa là xuất Vô minh gia. “Vô minh“ tức là không có hiểu biết rõ ràng, chuyện gì cũng không thấu suốt, làm chuyện gì cũng điên đảo cả. Do đó phải ra khỏi cái nhà vô minh.

    Mọi người có thể chia sẻ xuất gia theo khía cạnh nào khác không?

    Trích dẫn Nguyên văn bởi huetinh Xem Bài Gởi
    Xuất gia còn có nghĩa là không bị lệ thuộc vào ba cái lễ nghĩa, mấy cái ràng buộc, cản trở sự tự do, cản trở con đường tiến hóa của nhân loại. Tùy vào thời cuộc mà có cách nhìn về sự xuất gia khác nhau. Không nhất thiết phải quá cứng nhắc theo cái cũ, mà tư duy mỗi thời mỗi khác, mỗi cảnh mỗi khác, chắc gì cạo đầu, ăn chay, niệm phật lại được thành phật. Tuy sống trong cảnh tục mà lòng đã xuất gia, thì vẫn hơn là đang ở trong chốn thiền phòng mà lòng vẫn chưa thoát tục.
    A Di Đà Phật!
    Hai chử " Không Môn " là gì ???
    Hiểu chết liền !!!
    Đầu chưa trọc không dám nói
    Chạy lẹ thôi .

    chúc các huynh tỉ tịnh tấn trong tu tập.
    Nhất Tự kiến NHƯ LAI,
    Nhất VÔ qui vị ĐẠO.

  12. #1612

    Mặc định

    Xin trả lời chia sẻ của bạn dungdragon88:
    Mình muốn khiêm hạ nhưng người khác vu cho mình là công cao ngã mạn thì phải ứng đối thế nào.


    Hi, cái này theo mình, đã chọn khiêm hạ rồi thì cứ khiêm hạ đi, ko cần phải lo chuyển sang dạng gì khác ứng đối hay đối phó gì cả.
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  13. #1613

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi huetinh Xem Bài Gởi
    Xuất gia còn có nghĩa là không bị lệ thuộc vào ba cái lễ nghĩa, mấy cái ràng buộc, cản trở sự tự do, cản trở con đường tiến hóa của nhân loại. Tùy vào thời cuộc mà có cách nhìn về sự xuất gia khác nhau. Không nhất thiết phải quá cứng nhắc theo cái cũ, mà tư duy mỗi thời mỗi khác, mỗi cảnh mỗi khác, chắc gì cạo đầu, ăn chay, niệm phật lại được thành phật. Tuy sống trong cảnh tục mà lòng đã xuất gia, thì vẫn hơn là đang ở trong chốn thiền phòng mà lòng vẫn chưa thoát tục.
    A Di Đà Phật!
    Chào Huetinh, đồng ý với bạn ở mấy chữ "không bị lệ thuộc", không bị "ràng buộc". Cám ơn bạn!
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  14. #1614

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi mucdong Xem Bài Gởi

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Richardhieu05 Xem Bài Gởi
    Qua tham khảo tôi được biết Hòa thượng Tuyên Hóa có nói về xuất gia như sau:

    “Xuất gia“ là xuất “Tam giới gia“ (Dục giới, Sắc giới và Vô sắc giới) và cũng là xuất Thế tục gia.“Thế tục gia“ là nhà của người đời, ra khỏi nhà người rồi tức là mình không còn quan niệm như người đời nữa.

    “Xuất gia“ cũng có nghĩa là xuất Phiền não gia. Chúng ta, mỗi người trên thế gian nầy, đều đang ở trong cái nhà phiền não. Khi nóng giận thì mình cảm thấy rằng ăn bất cứ món ngon vật lạ nào cũng đều không có mùi vị gì cả, cho nên khi mình xuất gia là muốn xuất ra khỏi nhà phiền não.

    “Xuất gia“ còn có nghĩa là xuất Vô minh gia. “Vô minh“ tức là không có hiểu biết rõ ràng, chuyện gì cũng không thấu suốt, làm chuyện gì cũng điên đảo cả. Do đó phải ra khỏi cái nhà vô minh.

    Mọi người có thể chia sẻ xuất gia theo khía cạnh nào khác không?



    Hai chử " Không Môn " là gì ???
    Hiểu chết liền !!!
    Đầu chưa trọc không dám nói
    Chạy lẹ thôi .

    chúc các huynh tỉ tịnh tấn trong tu tập.
    Hiiii, chạy lẹ rồi ạ !!!
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  15. #1615

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Richardhieu05 Xem Bài Gởi
    Hiiii, chạy lẹ rồi ạ !!!
    chời ơi!!!
    Người ta nắm người có tóc chứ ai nắm người không tóc !!!!!!

    ba chân bốn cẳng chạy cho lẹ

    chúc các huynh tỉ tịnh tấn trong tu tập,
    chúc các huynh tỉ mùa giang sinh va têt tây như ý,

    Nhất Tự kiến NHƯ LAI,
    Nhất VÔ qui vị ĐẠO.

  16. #1616

    Mặc định



    Apa Pant kể cho tôi nghe chuyện này. Một hôm thầy tôi Jamyang Khientse đang ngắm một màn vũ của các Lama trước Chùa Cung điện ở Gangtok, thủ đô Sikkim, đang khúc khích xem một người hề làm trò giữa hai màn vũ. Apa Pant cứ hỏi đi hỏi lại mãi cái câu làm thế nào để thiền định, bởi thế thầy tôi cho ông biết thầy trả lời ông ta một lần chót:
    - Xem, nó giống như thế này: Khi ý tưởng quá khứ đã qua, mà ý tưởng vị lai chưa đến, có phải có một khoảng hở không?
    Apa Pant đáp:
    - Vâng.
    Thầy tôi nói:
    - Đấy, hãy kéo dài nó ra: Đó là thiền định.


    (trích Tạng Thư Sống Chết)
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  17. #1617

    Mặc định



    Lổ Mủi kéo dài ra ,nhìn sao ta ???

    chúc các huynh tỉ tịnh tấn trong tu tập .

    Nhất Tự kiến NHƯ LAI,
    Nhất VÔ qui vị ĐẠO.

  18. #1618

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi mucdong Xem Bài Gởi


    Lổ Mủi kéo dài ra ,nhìn sao ta ???

    chúc các huynh tỉ tịnh tấn trong tu tập .

    Hi, lỗ mũi chắc phải nong cho to ra, bịt hoặc thẩm mỹ cho nhỏ lại chứ kéo dài không nổi.
    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

  19. #1619

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Richardhieu05 Xem Bài Gởi
    Hi, lỗ mũi chắc phải nong cho to ra, bịt hoặc thẩm mỹ cho nhỏ lại chứ kéo dài không nổi.
    hi
    nong chẳng được ,bịt củng chẳng xong (định sẳn )
    cớ chi lại nhở người ?
    chỉ vì cái đẹp ?cái dị bẩn?

    dài ngắn ,vuông tròn ........... ở đâu ???

    (t)ham gọi là ý
    cải lộn gọi là phân biệt
    tranh nhau gọi là tỉ

    lập củng được
    không lập củng được
    Nhất pháp chẳng rời "Tự" và "Tánh"

    chúc các huynh tỉ cuối tuần hạnh phúc bên người thân
    chúc các huynh tỉ tịnh tấn trong tu tập.

    Nhất Tự kiến NHƯ LAI,
    Nhất VÔ qui vị ĐẠO.

  20. #1620

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi mucdong Xem Bài Gởi
    hi
    nong chẳng được ,bịt củng chẳng xong (định sẳn )
    cớ chi lại nhở người ?
    chỉ vì cái đẹp ?cái dị bẩn?

    dài ngắn ,vuông tròn ........... ở đâu ???

    (t)ham gọi là ý
    cải lộn gọi là phân biệt
    tranh nhau gọi là tỉ

    lập củng được
    không lập củng được
    Nhất pháp chẳng rời "Tự" và "Tánh"

    chúc các huynh tỉ cuối tuần hạnh phúc bên người thân
    chúc các huynh tỉ tịnh tấn trong tu tập.

    Hi, xin cho rh hỏi cậu bé trong avatar (hình đại diện) của Mục Đồng có biết thổi sáo thật không? sáo đấy làm bằng gì đấy ạ?

    (Richardhieu05@gmail.com; MB: 0978871313)

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 2 users browsing this thread. (0 members and 2 guests)

Similar Threads

  1. Mật tông vấn đáp
    By ductri16580 in forum Mật Tông
    Trả lời: 7
    Bài mới gởi: 05-09-2014, 11:53 AM
  2. Kinh Vô Lượng Thọ Phật !
    By kinhdich in forum Tịnh Độ Tông
    Trả lời: 6
    Bài mới gởi: 31-05-2012, 04:26 PM
  3. Xin hỏi về phương thức trợ niệm
    By ngocbich.ploy in forum Tịnh Độ Tông
    Trả lời: 9
    Bài mới gởi: 30-10-2011, 11:46 PM
  4. Dành cho người hữu duyên
    By nguoi_mu in forum Đạo Phật
    Trả lời: 101
    Bài mới gởi: 24-04-2011, 07:54 PM
  5. NIỆM PHẬT VÔ TƯỚNG -PHÁP MÔN THIỀN-TỊNH
    By linh_tinh_85 in forum Đạo Phật
    Trả lời: 7
    Bài mới gởi: 22-02-2011, 08:47 AM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •